Chương 28
Chương 28 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
Vào một buổi sáng chủ nhật yên tĩnh, Miên Thư quyết định đến thăm mộ ông nội, điều cô vẫn làm đều đặn mỗi tháng nhưng lần này mang một ý nghĩa khác hẳn — đây là lần đầu tiên cô đến đây kể từ khi toàn bộ sự thật được công bố, kể từ khi gánh nặng bí mật đè lên vai cô suốt nhiều tháng qua cuối cùng cũng được giải tỏa.
Nghĩa trang nằm ở ngoại thành, yên tĩnh dưới bóng những hàng cây cổ thụ, tiếng chim hót lảnh lót hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua các bia mộ. Cô mang theo một bó hoa cúc trắng, loại hoa ông nội yêu thích nhất, cùng một chiếc cọ vẽ nhỏ — cây cọ đầu tiên ông đã tặng cô khi cô bắt đầu học nghề, mà cô vẫn luôn giữ gìn như một báu vật.
Cô ngồi xuống trước mộ, đặt bó hoa và cây cọ lên, im lặng một lúc lâu, để cho làn gió nhẹ mơn man trên gương mặt, để cho tâm trí mình lắng lại sau bao tháng ngày căng thẳng vừa qua.
"Con đã kể xong câu chuyện của ông rồi, ông ạ." Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng, không còn run rẩy như những lần trước. "Con đã kể nó với tất cả sự trân trọng mà nó xứng đáng có được, và con nghĩ, ông sẽ không phải xấu hổ về những gì mình đã làm nữa. Cả thế giới giờ đây đã biết, ông không phải là một kẻ làm giả tranh, mà là một người học trò đã yêu thương thầy mình đến mức sẵn sàng đánh đổi một phần lương tâm để cứu lấy gia đình thầy."
Gió thổi qua, làm lay động những cánh hoa cúc trắng, như một lời đáp lại thầm lặng từ người đã khuất. Miên Thư mỉm cười qua làn nước mắt, cảm nhận một sự thanh thản chưa từng có kể từ ngày cô phát hiện ra bí mật ẩn giấu dưới lớp vécni của "Vọng Nguyệt".
"Con cũng muốn nói với ông," cô tiếp tục, giọng cô trở nên ấm áp hơn, "con đã tìm thấy một người, ông ạ. Anh ấy tên Nguyên Vũ, một người hiểu và trân trọng công việc phục chế giống như ông từng dạy con — rằng phục chế không phải là làm mới, mà là trả lại đúng những gì từng có. Con nghĩ, ông sẽ thích anh ấy."
Cô ngồi lại thêm một lúc, kể cho ông nghe về những thay đổi ở xưởng, về chương trình học việc mới, về Thùy Chi đang trở thành một nghệ nhân tài năng, về ông Lễ vẫn khỏe mạnh và luôn nhắc đến ông với sự kính trọng sâu sắc. Cô kể như thể ông vẫn đang ngồi đó, lắng nghe, gật gù theo cách ông vẫn thường làm khi còn sống.
Trên đường về, cô ghé qua thăm bà Diệu Lan, người giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, gần như một người bà thứ hai. Bà đón cô với nụ cười ấm áp, mời cô vào nhà uống trà, kể cho cô nghe thêm những câu chuyện nhỏ về cha bà và Bách Niên thời trẻ — những câu chuyện vui vẻ, đời thường, không còn nặng nề bởi bí mật phải giữ kín nữa.
"Bà biết không," Miên Thư nói, khi họ ngồi bên nhau trong ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, "từ ngày biết được sự thật, cháu cứ nghĩ mình sẽ cảm thấy mất mát một điều gì đó — một hình ảnh hoàn hảo về ông nội mà cháu đã giữ trong lòng suốt bao năm. Nhưng thực ra, cháu lại cảm thấy mình hiểu ông hơn, yêu ông nhiều hơn, chính vì biết được ông cũng từng là một con người bình thường, cũng từng phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, cũng từng mắc sai lầm và dằn vặt vì nó."
Bà Diệu Lan gật đầu, ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu của một người đã sống qua nhiều thăng trầm cuộc đời. "Đó chính là điều làm nên một con người thực sự đáng kính trọng, cháu ạ — không phải sự hoàn hảo không tì vết, mà là khả năng nhận ra sai lầm của mình và dành cả đời để sống tốt hơn vì nó. Cha tôi, và cả Bách Niên, đều là những con người như vậy."
Họ ngồi trò chuyện đến khi trời sẩm tối, và khi Miên Thư ra về, bà Diệu Lan nắm tay cô, ánh mắt bà tràn đầy tình cảm. "Cháu hãy đến thăm bà thường xuyên nhé. Bà không còn nhiều gia đình nữa, và cháu, dù không cùng huyết thống, đã trở thành một phần gia đình của bà rồi."
Miên Thư ôm lấy bà, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa khắp người, như thể cô đã tìm lại được một mảnh ghép gia đình mà cô không ngờ mình còn thiếu.
Tối hôm đó, khi về đến xưởng, Nguyên Vũ đã đợi sẵn, mang theo bữa tối giản dị mà anh tự tay chuẩn bị — một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa mà anh vẫn thường làm mỗi khi biết cô có một ngày đầy cảm xúc. Họ ngồi ăn cùng nhau trong xưởng, ánh đèn vàng dịu tỏa xuống bàn ăn đơn sơ, "Vọng Nguyệt" — giờ đã được trả về bảo tàng để trưng bày chính thức — để lại một khoảng trống trên giá đỡ mà Miên Thư đã lấp đầy bằng một bức tranh phong cảnh mới đang chờ được phục chế.
"Em có một ngày tốt lành không?" Nguyên Vũ hỏi, rót cho cô một ly trà ấm.
"Một ngày đầy ý nghĩa." Miên Thư đáp, mỉm cười nhìn anh. "Em đã thăm ông nội, thăm bà Diệu Lan, và giờ đây, em cảm thấy như mình đã thực sự khép lại một chương đầy sóng gió của cuộc đời, để bắt đầu một chương mới."
"Chương mới ấy có gì trong đó?" Anh hỏi, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô.
Miên Thư nhìn quanh xưởng — nơi cô lớn lên, nơi cô học được những bài học quý giá nhất về nghề nghiệp và cuộc sống, nơi giờ đây tràn đầy hy vọng và những kế hoạch cho tương lai — rồi nhìn vào mắt Nguyên Vũ, người đàn ông đã đồng hành cùng cô qua tất cả những thử thách khó khăn nhất.
"Có rất nhiều điều," cô đáp, giọng cô tràn đầy niềm tin vào tương lai. "Nhưng em nghĩ, trên hết, đó sẽ là một chương của sự chữa lành — cho xưởng Bách Niên, cho ký ức về ông nội, và cho cả chúng ta nữa."
Sau bữa tối, họ ngồi bên nhau trên bậc thềm xưởng, nhìn ra con ngõ Hàng Bút đang chìm dần vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên những mái ngói cổ. Nguyên Vũ kể cho cô nghe về quyết định mới nhất của mình — anh đã chính thức từ chối lời mời quay lại làm việc tại một tổ chức giám định nghệ thuật lớn ở nước ngoài, một cơ hội mà trước đây anh từng cân nhắc nghiêm túc, để toàn tâm toàn ý gắn bó với xưởng Bách Niên và chương trình học việc mới.
"Anh không hối tiếc chứ?" Miên Thư hỏi, hơi lo lắng khi nghĩ đến những gì anh đã từ bỏ.
"Không một chút nào." Anh đáp, nắm lấy tay cô. "Anh đã dành cả sự nghiệp của mình để tìm kiếm sự thật trong những tác phẩm nghệ thuật xa lạ. Giờ đây, anh muốn dành phần đời còn lại để xây dựng một điều gì đó gần gũi hơn, ý nghĩa hơn — cùng em, cùng xưởng Bách Niên, cùng những thế hệ học viên sẽ tiếp nối câu chuyện này trong tương lai."
Miên Thư tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh, cảm nhận sự an yên hiếm hoi mà cô đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời mình kể từ ngày cha mất, kể từ ngày ông nội qua đời, để lại cho cô một gánh nặng trách nhiệm mà cô từng nghĩ mình phải một mình gánh vác.
"Em muốn hỏi anh một điều." Cô nói, giọng cô nhỏ nhẹ. "Anh có nghĩ, một ngày nào đó, chúng ta có thể xây dựng một gia đình riêng của mình không? Không chỉ là xưởng Bách Niên, mà là một mái ấm thực sự?"
Nguyên Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và một niềm hạnh phúc khó giấu. "Anh đã nghĩ về điều đó nhiều hơn em tưởng đấy." Anh nói, khẽ cười. "Nhưng anh muốn làm mọi thứ đúng trình tự — để em có đủ thời gian ổn định lại cuộc sống, để chương trình học việc đi vào guồng quay, để chúng ta có thể tận hưởng trọn vẹn hạnh phúc này mà không phải vội vàng."
"Vậy anh đang nói, anh đã có kế hoạch rồi?" Cô hỏi, mắt cô ánh lên sự tò mò pha lẫn trêu chọc.
"Có thể." Anh đáp, nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi, khiến cô không khỏi tò mò về những gì đang chờ đợi phía trước, nhưng cũng đủ tin tưởng để không cần vội vã tìm hiểu ngay lúc này, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiện tại bên người mình yêu thương.
Họ ngồi lặng bên nhau thêm một lúc lâu, ngắm nhìn bầu trời đêm lấp lánh những vì sao hiếm hoi len lỏi qua ánh đèn phố thị. Miên Thư nghĩ về hành trình dài đã qua — từ ngày đầu tiên nhận bức "Vọng Nguyệt" về xưởng với bao hồi hộp lẫn tự hào, qua những đêm mất ngủ đọc lại nhật ký ông nội, qua nỗi sợ hãi khi đối mặt với quyền lực của gia tộc Châu, đến khoảnh khắc đứng trên bục phát biểu run rẩy nhưng kiên định kể lại sự thật trước hàng trăm ánh mắt xa lạ. Mỗi bước đi trên hành trình ấy đều để lại dấu ấn riêng, và giờ đây, khi ngồi đây, an yên bên người mình yêu thương, cô cảm thấy mọi khó khăn đã qua đều xứng đáng.
"Cảm ơn anh," cô thì thầm, "vì đã bước vào cuộc đời em đúng lúc em cần một người như anh nhất."
"Cảm ơn em," Nguyên Vũ đáp lại, giọng anh cũng chan chứa xúc động không kém, "vì đã tin tưởng anh đủ để cùng nhau đi hết chặng đường gian nan ấy, và vì đã cho anh một lý do để tin rằng, đôi khi, những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời lại đến từ những nơi ta ít ngờ tới nhất."