Chương 29
Chương 29 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
Ba tháng sau đêm khai mạc đầy biến động ấy, Bảo tàng Mỹ thuật Hồng Lam tổ chức một buổi lễ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, đánh dấu việc chính thức gắn tấm biển đồng ghi danh mới cho "Vọng Nguyệt" — "Từ Bình Sơn khởi tác, Tô Bách Niên hoàn thiện, 1963-1965" — tại một góc trưng bày trang trọng riêng biệt, được thiết kế đặc biệt để kể lại toàn bộ câu chuyện đằng sau tác phẩm, từ tình nghĩa thầy trò đến sự hy sinh thầm lặng kéo dài suốt sáu mươi năm.
Không gian trưng bày mới, khác với sảnh chính lộng lẫy của cuộc hồi cố trước đó, mang một không khí ấm áp, gần gũi hơn nhiều — những bức ảnh tư liệu về Từ Bình Sơn và Tô Bách Niên thời trẻ được treo cạnh nhau, một bản sao lá thư của Châu Bội Long được trưng bày trang trọng trong một tủ kính nhỏ, và ở giữa, "Vọng Nguyệt" tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn chiếu chuyên dụng, mọi lớp màu sắc được phục chế hoàn hảo, không còn dấu vết nào của bí mật từng bị chôn giấu.
Miên Thư đứng trước không gian ấy, mặc bộ áo dài truyền thống màu xanh lam nhạt — màu của tên xưởng Bách Niên — tay nắm chặt tay bà Diệu Lan đang ngồi trên xe lăn bên cạnh, được Bảo Trân và Thùy Chi hộ tống. Ông Lễ đứng phía sau, gương mặt ông rạng rỡ niềm tự hào không giấu diếm.
"Cháu không nghĩ mình sẽ sống để thấy ngày này." Bà Diệu Lan nói, giọng bà run run vì xúc động, mắt bà dõi theo tấm biển đồng mới với một niềm hạnh phúc sâu sắc. "Cha tôi và Bách Niên, cuối cùng, đã được đứng cạnh nhau, được ghi nhận đúng như những gì họ thực sự là."
Bà Kim bước lên phát biểu ngắn gọn, nhấn mạnh ý nghĩa của việc bảo tàng chính thức áp dụng một tiêu chuẩn mới trong việc xác minh và trình bày nguồn gốc tác phẩm — một tiêu chuẩn đề cao sự minh bạch và thấu cảm, được truyền cảm hứng trực tiếp từ câu chuyện của "Vọng Nguyệt".
Đến phần cuối buổi lễ, một vị khách bất ngờ xuất hiện — Châu Vĩnh Thịnh, mặc trang phục giản dị hơn thường lệ, mang theo một bó hoa lớn, tiến đến trước bà Diệu Lan, cúi đầu chào bà với một sự tôn kính chân thành.
"Bà Diệu Lan," ông ta nói, giọng ông ta không còn chút gì của sự uy quyền lạnh lùng từng có, "tôi mang bó hoa này đến, thay mặt cho cha tôi, người đã không có cơ hội tự mình xin lỗi bà khi còn sống."
Bà Diệu Lan nhận lấy bó hoa, ánh mắt bà đầy sự bao dung. "Cảm ơn ông, Vĩnh Thịnh. Tôi tin, ở đâu đó, cha tôi và cha ông đều đang mỉm cười khi thấy chúng ta đứng đây, cùng nhau, thay vì tiếp tục mang theo những hiềm khích của quá khứ."
Châu Vĩnh Thịnh quay sang Miên Thư, khẽ gật đầu. "Cô Miên Thư, quỹ bảo tồn mang tên hai nghệ sĩ đã chính thức đi vào hoạt động tuần trước. Khóa học viên đầu tiên của chương trình sẽ khai giảng vào tháng tới, tôi rất mong được tham dự với tư cách khách mời, nếu cô cho phép."
"Chúng tôi rất vinh dự được đón tiếp ông." Miên Thư đáp, mỉm cười chân thành. Khoảng cách giữa họ, từng đầy nghi kỵ và đe dọa, giờ đây đã được thu hẹp bởi một sự tôn trọng lẫn nhau mới hình thành qua những tháng ngày hòa giải.
Sau buổi lễ, khi khách khứa dần ra về, Miên Thư và Nguyên Vũ đứng lại trước "Vọng Nguyệt" một lúc lâu, ngắm nhìn tấm biển đồng mới dưới ánh đèn dịu nhẹ.
"Em nhớ ngày đầu tiên nhìn thấy bức tranh này không?" Nguyên Vũ hỏi, vòng tay ôm lấy vai cô. "Em đã run rẩy khi kể cho anh nghe về phát hiện đầu tiên của mình."
"Em nhớ." Miên Thư đáp, mỉm cười hồi tưởng. "Lúc đó em không thể tưởng tượng được hành trình này sẽ dẫn mình đi xa đến đâu — không chỉ khám phá ra sự thật về ông nội, mà còn tìm thấy một gia đình mới, một tình yêu mới, và cả một mục đích sống mới."
Họ đứng đó, tay trong tay, ngắm nhìn bức tranh mà giờ đây không còn mang một bí mật nặng nề nào nữa, chỉ còn lại vẻ đẹp thuần khiết của ánh trăng, của tình nghĩa thầy trò, và của một câu chuyện đã được kể lại trọn vẹn, với đầy đủ sự thấu cảm mà nó xứng đáng có được.
"Anh có một điều muốn hỏi em." Nguyên Vũ nói, giọng anh bỗng trở nên nghiêm túc khác thường, khiến Miên Thư quay sang nhìn anh với ánh mắt tò mò.
Anh quỳ xuống một chân ngay giữa không gian trưng bày, trước sự chứng kiến lặng lẽ của "Vọng Nguyệt", của bà Diệu Lan đang mỉm cười từ xa, của Thùy Chi đang bụm miệng đầy xúc động, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.
"Tô Miên Thư, từ ngày gặp em lần đầu tiên tại quán cà phê nhỏ ấy, anh đã biết mình đang đứng trước một con người phi thường — không chỉ vì tài năng, mà vì trái tim luôn đặt sự thật và lòng trung thực lên trên mọi thứ khác. Anh muốn dành cả phần đời còn lại để cùng em xây dựng, cùng em chữa lành, cùng em viết tiếp câu chuyện của xưởng Bách Niên. Em có đồng ý làm vợ anh không?"
Miên Thư đứng lặng trong giây lát, nước mắt lăn dài trên má vì hạnh phúc, trước khi gật đầu, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy chắc chắn. "Em đồng ý. Em đồng ý, Nguyên Vũ ạ."
Tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng vang lên từ những người thân yêu đang chứng kiến khoảnh khắc ấy, hòa cùng ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên "Vọng Nguyệt", như thể chính bức tranh cũng đang mỉm cười chứng kiến một chương mới, tươi sáng hơn, đang bắt đầu.
Thùy Chi là người đầu tiên chạy đến ôm chầm lấy cả hai, nước mắt và nụ cười lẫn lộn trên gương mặt trẻ trung của cô. "Em biết ngay từ đầu là hai người sẽ đến với nhau mà! Từ cái lần anh Vũ đến xưởng lần đầu, mắt anh ấy cứ dán chặt vào chị Thư suốt buổi!"
"Thùy Chi!" Miên Thư đỏ mặt, vừa buồn cười vừa ngượng ngùng, trong khi Nguyên Vũ chỉ cười, không phủ nhận lời tố cáo đáng yêu ấy.
Bà Diệu Lan được đẩy xe lăn đến gần, đôi mắt già nua ngân ngấn nước mắt hạnh phúc. "Cháu biết không, nhìn thấy cảnh này, bà như thấy lại chính mình và Bách Niên thời trẻ — hai con người trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, cùng nhau xây dựng những điều tốt đẹp giữa những khó khăn của cuộc đời." Bà nắm lấy tay Miên Thư, giọng bà run run vì xúc động. "Bà chúc cháu và Nguyên Vũ có được một cuộc sống hạnh phúc, trọn vẹn hơn những gì cha bà và Bách Niên từng có cơ hội tận hưởng."
Ông Lễ, đứng cạnh đó, lau vội giọt nước mắt bằng ống tay áo, giọng ông khàn đặc vì xúc động. "Cụ Bách Niên chắc đang cười tươi lắm ở trên đó, thấy cháu gái mình hạnh phúc thế này."
Bà Kim cũng tiến đến chúc mừng, nụ cười trên môi bà rạng rỡ hiếm thấy. "Bác nghĩ, đây chính là cách hoàn hảo nhất để khép lại buổi lễ hôm nay — không chỉ là sự công nhận cho quá khứ, mà còn là lời hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng."
Ngay cả Châu Vĩnh Thịnh, đứng ở phía xa hơn một chút, cũng gật đầu chúc mừng, ánh mắt ông ta mang một sự ấm áp mà trước đây Miên Thư chưa từng nghĩ mình có thể thấy được từ người đàn ông ấy. "Xin chúc mừng cả hai. Tôi hy vọng, câu chuyện tình yêu này sẽ là một chương tươi sáng tiếp nối cho câu chuyện đầy nước mắt mà chúng ta vừa cùng nhau viết lại."
Miên Thư nhìn quanh, thấy tất cả những gương mặt thân thương vây quanh mình — những người đã đồng hành, đã tin tưởng, đã cùng cô đi qua từng bước gian nan của hành trình tìm kiếm sự thật — và cảm nhận một niềm hạnh phúc trọn vẹn, thứ hạnh phúc không chỉ đến từ lời cầu hôn bất ngờ, mà từ chính cảm giác được thuộc về một cộng đồng, một gia đình lớn hơn nhiều so với những gì cô từng dám mơ ước.
"Cảm ơn tất cả mọi người," cô nói, giọng cô run run vì xúc động, "vì đã cùng con, cùng cháu, cùng em đi qua hành trình này. Không có ai trong số các vị, con không nghĩ mình có thể đứng đây hôm nay."
Buổi tối hôm đó, sau khi buổi lễ kết thúc và mọi người đã lần lượt ra về, Miên Thư và Nguyên Vũ đưa bà Diệu Lan về tận nhà, cùng ngồi lại uống trà, ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ nhất trong ngày. Bà lấy từ trong tủ ra một chiếc khăn lụa cũ, thêu tay tinh xảo, đưa cho Miên Thư.
"Đây là chiếc khăn mẹ tôi để lại, bà muốn tặng cho cháu, coi như một món quà mừng hôn sự sắp tới." Bà nói, giọng bà đầy tình cảm. "Bà không còn nhiều thứ quý giá để trao lại, nhưng bà tin, chiếc khăn này, cùng với câu chuyện đằng sau nó, sẽ có ý nghĩa hơn bất kỳ món quà vật chất nào khác."
Miên Thư nhận lấy chiếc khăn, nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên má. "Cháu sẽ trân trọng nó suốt đời, bà ạ. Và cháu hứa, sẽ kể lại câu chuyện của bà, của cha bà, của ông nội cháu, cho những thế hệ con cháu sau này, để không ai trong số họ phải quên đi bài học quý giá về tình yêu thương và sự hy sinh mà chúng ta đã học được."
Trên đường trở về xưởng đêm đó, Miên Thư ngồi tựa vào vai Nguyên Vũ trên xe, tay cô vẫn nắm chặt chiếc khăn lụa cũ, lòng tràn đầy một sự viên mãn mà cô chưa từng cảm nhận được trọn vẹn đến vậy trong suốt cuộc đời mình.