Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
9 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Bức thư đến vào một buổi sáng thứ Năm, do một người đưa thư chuyên nghiệp mặc đồng phục công ty luật mang tới tận cửa xưởng, yêu cầu Miên Thư ký nhận trực tiếp. Cô mở phong bì ngay khi người đưa thư vừa rời đi, tay cô hơi run khi rút ra những trang giấy in trang trọng với tiêu đề một hãng luật lớn có tiếng ở Hà Nội.

Nội dung bức thư, dù được viết bằng ngôn ngữ pháp lý lịch sự, vẫn toát lên một sự đe dọa rõ ràng không thể nhầm lẫn. Nhà đấu giá Tinh Hoa, với tư cách đơn vị đồng tài trợ và có quyền lợi liên quan trực tiếp đến tác phẩm "Vọng Nguyệt", chính thức yêu cầu xưởng Bách Niên không được tiến hành bất kỳ hành vi nào "có thể gây tổn hại đến tính toàn vẹn, giá trị thương mại, hoặc uy tín học thuật" của tác phẩm, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc "công bố các kết quả phân tích khoa học chưa qua kiểm chứng bởi các cơ quan có thẩm quyền được công nhận". Bức thư cũng nhắc nhở rằng, theo điều khoản hợp đồng phục chế, xưởng Bách Niên có nghĩa vụ bảo mật thông tin liên quan đến tác phẩm, và bất kỳ vi phạm nào cũng có thể dẫn đến việc chấm dứt hợp đồng ngay lập tức, kèm theo yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Miên Thư đọc đi đọc lại bức thư ba lần, cảm giác lạnh toát cả người. Đây không còn là một lời đe dọa ngầm qua cuộc gặp gỡ trực tiếp nữa — đây là một văn bản pháp lý chính thức, có thể được sử dụng làm cơ sở cho một vụ kiện thực sự nếu cô không tuân theo.

Cô gọi ngay cho Âu Bảo Trân, người bạn thân từ thời đại học, giờ đang làm luật sư tại một văn phòng luật nhỏ nhưng có tiếng về sự tận tâm với khách hàng. Bảo Trân, sau khi nghe Miên Thư kể lại toàn bộ tình hình qua điện thoại, hẹn gặp cô ngay chiều hôm đó.

"Để tao xem qua bức thư này." Bảo Trân nói, đeo kính lên, đọc kỹ từng câu chữ trong văn phòng nhỏ của mình, nơi ánh nắng chiều xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu lên chồng hồ sơ pháp lý xếp ngay ngắn trên bàn. "Về mặt câu chữ, họ khá khôn ngoan — không nói thẳng ra là cấm mày điều tra hay công bố sự thật, mà chỉ dùng những từ ngữ mơ hồ như 'gây tổn hại đến uy tín học thuật' để có thể diễn giải theo bất kỳ hướng nào có lợi cho họ sau này."

"Vậy tao có vi phạm hợp đồng không nếu tiếp tục điều tra?" Miên Thư hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

Bảo Trân trầm ngâm một lúc, lật lại bản hợp đồng gốc mà Miên Thư mang theo. "Về mặt kỹ thuật, hợp đồng phục chế của mày với bảo tàng không hề cấm mày thực hiện các nghiên cứu kỹ thuật cần thiết để đảm bảo chất lượng công việc — thậm chí điều đó còn là một phần trách nhiệm nghề nghiệp của mày. Vấn đề nằm ở chỗ, Tinh Hoa không phải là bên ký hợp đồng trực tiếp với mày, họ chỉ là nhà tài trợ của bảo tàng. Về lý thuyết, họ không có quyền pháp lý trực tiếp để yêu cầu mày làm hay không làm điều gì, trừ khi họ có thể chứng minh hành động của mày gây thiệt hại thực sự cho họ."

"Vậy tại sao họ vẫn gửi thư này?" Miên Thư hỏi.

"Để dọa mày." Bảo Trân đáp thẳng, không vòng vo. "Đây là chiến thuật phổ biến của những tổ chức có nguồn lực tài chính lớn — họ không cần thắng kiện, họ chỉ cần khiến đối phương sợ hãi đến mức tự nguyện rút lui, vì chi phí theo đuổi một vụ kiện, ngay cả khi mày đúng, cũng có thể là gánh nặng khủng khiếp đối với một xưởng nhỏ như của mày."

Miên Thư ngồi lặng, cảm nhận rõ ràng sự tính toán lạnh lùng đằng sau chiến thuật ấy. "Vậy tao nên làm gì?"

"Trước mắt, tao sẽ soạn một thư phản hồi chính thức, khẳng định rõ xưởng Bách Niên tuân thủ đầy đủ nghĩa vụ hợp đồng với bảo tàng, đồng thời nhấn mạnh rằng mọi hoạt động nghiên cứu kỹ thuật đều nằm trong phạm vi trách nhiệm nghề nghiệp tiêu chuẩn của một đơn vị phục chế." Bảo Trân bắt đầu ghi chú. "Điều đó sẽ cho họ thấy mày không dễ bị hù dọa, đồng thời cũng bảo vệ mày về mặt pháp lý nếu họ thực sự tiến hành kiện tụng sau này."

Trong lúc hai người đang bàn bạc, điện thoại của Miên Thư rung lên liên tục — nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ những khách hàng quen thuộc của xưởng, hỏi thăm về "tin đồn" đang lan truyền trong giới sưu tầm nhỏ về việc xưởng Bách Niên "gặp vấn đề về năng lực chuyên môn" trong một dự án lớn gần đây.

"Cái này là gì vậy?" Bảo Trân hỏi khi thấy vẻ mặt Miên Thư thay đổi.

"Có ai đó đang tung tin đồn." Miên Thư nói, giọng cô run lên vì tức giận lẫn lo lắng. "Nói rằng xưởng tao thiếu năng lực, có thể sẽ làm hỏng bức tranh."

Cô mở một bài đăng trên diễn đàn nghệ thuật nhỏ mà một người bạn gửi cho cô, nơi một tài khoản ẩn danh đặt câu hỏi đầy ẩn ý về "liệu các xưởng phục chế quy mô nhỏ, thiếu trang thiết bị hiện đại, có đủ năng lực đảm nhận những tác phẩm có giá trị lịch sử cao hay không", kèm theo vài bình luận phụ họa từ những tài khoản khác, trong đó có một cái tên quen thuộc mà Nguyên Vũ từng nhắc đến — Đường Chí Cường, một chuyên gia giám định có tiếng, người mà theo Nguyên Vũ, có mối quan hệ thân thiết với gia tộc Châu.

"Đây không phải là tình cờ." Miên Thư nói, giọng cô đanh lại. "Đây là một chiến dịch có tổ chức để phá hoại uy tín của xưởng tao trước khi tao kịp công bố bất cứ điều gì."

Bảo Trân đặt tay lên vai bạn mình, ánh mắt đầy sự cảm thông nhưng cũng đầy quyết tâm. "Vậy thì chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn, nhanh hơn. Mày không đơn độc trong chuyện này, Miên Thư. Tao sẽ giúp mày về mặt pháp lý, và tao tin mày cũng có những đồng minh khác đang sát cánh cùng mày."

Miên Thư gật đầu, nghĩ đến Nguyên Vũ, đến bà Diệu Lan, đến Thùy Chi và ông Lễ — những người, dù mỗi người theo cách riêng, đều đang đứng về phía cô trong cuộc chiến không cân sức này. Cô cảm thấy một sự ấm áp len lỏi giữa nỗi lo lắng đang bủa vây, một niềm tin rằng, dù đối thủ có quyền lực và nguồn lực lớn đến đâu, cô vẫn còn một thứ mà họ không có — sự thật, và những người sẵn lòng cùng cô bảo vệ nó đến cùng.

Tối hôm đó, khi cô kể lại toàn bộ diễn biến trong ngày cho Nguyên Vũ qua điện thoại, giọng anh ở đầu dây bên kia có một sự im lặng khác thường trước khi đáp lời, khiến cô linh cảm có điều gì đó anh đang giấu.

"Anh cũng có chuyện muốn kể với em." Anh nói cuối cùng, giọng trầm hẳn xuống, lần đầu tiên dùng đại từ xưng hô thân mật hơn mà không ai trong hai người để ý đến sự thay đổi ấy giữa lúc căng thẳng. "Chiều nay, một người từng là cấp trên cũ của anh ở Tinh Hoa gọi điện, mời anh quay lại làm việc với một vị trí cao hơn nhiều so với trước, kèm mức lương gấp ba lần hiện tại. Ông ta nói rất khéo, không hề nhắc đến 'Vọng Nguyệt' hay em một lời nào, chỉ nói đó là 'cơ hội tốt anh không nên bỏ lỡ'."

Miên Thư nín thở. "Anh trả lời sao?"

"Anh từ chối." Nguyên Vũ đáp không chút do dự. "Nhưng anh muốn em biết chuyện này, vì anh nghĩ em cần biết mình không phải người duy nhất đang bị gây áp lực. Họ đang cố gắng tách chúng ta ra, cô lập từng người một, hy vọng ai đó trong chúng ta sẽ dao động."

"Anh không hối hận vì đã từ chối chứ?" Cô hỏi khẽ, giọng cô mang một sự lo lắng chân thành cho anh nhiều hơn là cho chính bản thân mình.

"Không một chút nào." Anh đáp, giọng anh ấm áp hẳn lên. "Anh đã học được từ lần trước rằng, có những cơ hội trông có vẻ hấp dẫn, nhưng đổi lại là cái giá của sự im lặng trước một điều mình biết là sai. Anh không muốn sống phần đời còn lại với sự lựa chọn đó thêm một lần nữa."

Miên Thư cảm thấy lòng mình ấm lại giữa một ngày đầy sóng gió. "Cảm ơn anh," cô nói khẽ, "vì đã luôn chọn đứng về phía đúng, ngay cả khi điều đó khó khăn hơn rất nhiều."

"Chúng ta chọn cùng nhau mà." Anh đáp, và trong giọng nói ấy, cô nghe được một sự dịu dàng vượt xa khuôn khổ của một mối quan hệ đồng nghiệp thông thường.

Họ trò chuyện thêm một lúc lâu, không còn xoay quanh những kế hoạch điều tra hay chiến thuật pháp lý nữa, mà là những câu chuyện vụn vặt đời thường — về món phở gánh đầu ngõ mà Nguyên Vũ mới phát hiện ra, về việc Thùy Chi vừa làm hỏng một mẻ dung môi vì mải nhắn tin với bạn trai, về cuốn sách anh đang đọc dở trên bàn làm việc. Những câu chuyện nhỏ nhặt ấy, giữa bối cảnh căng thẳng bủa vây, lại mang đến một cảm giác bình thường hiếm hoi mà cả hai đều trân trọng.

Trước khi gác máy, Nguyên Vũ ngập ngừng một chút, rồi nói thêm. "Em ngủ ngon nhé. Và đừng để bức thư của Tinh Hoa làm em mất ngủ. Chúng ta sẽ tìm ra cách vượt qua, từng bước một, như chúng ta vẫn luôn làm."

"Anh cũng vậy." Cô đáp, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi dù cả ngày dài đầy mệt mỏi. "Ngủ ngon, anh Vũ."

Cúp máy, cô ngồi lặng một lúc trong bóng tối yên tĩnh của xưởng, cảm nhận rõ ràng rằng, dù áp lực từ bên ngoài có lớn đến đâu, cô vẫn còn một điều để tin tưởng và bấu víu — một tình cảm đang lớn dần lên giữa cô và người đàn ông đã chọn sát cánh cùng cô, không phải vì nghĩa vụ, mà vì một niềm tin chung vào sự thật và lẽ phải.

Đã sao chép liên kết chương