Chương 21
Chương 21 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
Văn phòng của bà Quách Thiên Kim sáng hôm sau mang một không khí khác hẳn lần đầu tiên Miên Thư đến đây. Không còn sự ấm áp, cởi mở như buổi gặp gỡ đầu tiên, mà thay vào đó là một sự căng thẳng nặng nề, hiện rõ trên gương mặt của người giám đốc bảo tàng vốn luôn giữ được vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp.
"Cháu ngồi đi, Miên Thư." Bà Kim nói, giọng bà mệt mỏi khác thường, đẩy một tập tài liệu qua bàn cho cô xem. "Đây là công văn chính thức từ Nhà đấu giá Tinh Hoa, gửi đến hôm qua."
Miên Thư cầm tập tài liệu lên, đọc lướt qua những dòng chữ trang trọng nhưng đầy sức nặng đe dọa. Công văn viện dẫn "những dấu hiệu bất thường trong quy trình phục chế" mà họ tuyên bố đã nhận được thông tin, yêu cầu bảo tàng ngay lập tức thu hồi "Vọng Nguyệt" về kho lưu trữ an toàn của Tinh Hoa, đồng thời chỉ định một đơn vị phục chế khác — cụ thể là một xưởng lớn có liên kết trực tiếp với gia tộc Châu — để "đảm bảo chất lượng và tính toàn vẹn" của tác phẩm trước thềm triển lãm.
"Họ không hề nhắc đến bất kỳ bằng chứng cụ thể nào." Miên Thư nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đang đập dồn dập. "Chỉ là những cáo buộc mơ hồ."
"Đúng vậy, và đó chính là điều khiến bác lo lắng nhất." Bà Kim đáp, tháo kính ra, xoa nhẹ sống mũi như đang cố xua đi cơn đau đầu. "Nếu họ có bằng chứng cụ thể về sai sót kỹ thuật, bác có thể xử lý theo đúng quy trình chuyên môn. Nhưng đây là một áp lực mang tính chính trị, thương mại nhiều hơn là học thuật. Và với tư cách nhà tài trợ chính của cuộc hồi cố, Tinh Hoa có đủ ảnh hưởng để khiến ban giám đốc bảo tàng phải cân nhắc nghiêm túc yêu cầu này, dù bác cá nhân không muốn làm vậy."
Miên Thư hít một hơi thật sâu, nhận ra đây chính là thời điểm cô phải đưa ra quyết định — tiếp tục giữ bí mật thêm một chút nữa, hay tin tưởng bà Kim đủ để hé lộ một phần sự thật, đổi lấy cơ hội giữ được bức tranh ở lại xưởng đủ lâu để hoàn thành kế hoạch của mình.
"Bác Kim," cô nói, giọng cô run nhẹ nhưng kiên định, "cháu cần nói cho bác biết một phần sự thật, dù cháu chưa thể tiết lộ hết mọi chi tiết ngay lúc này."
Bà Kim nhìn cô, ánh mắt bà sắc bén nhưng không hề giận dữ, chỉ đầy sự chờ đợi. "Bác đang nghe đây."
"Trong quá trình phục chế, cháu đã phát hiện những dấu hiệu kỹ thuật cho thấy 'Vọng Nguyệt' không hoàn toàn là những gì hồ sơ chính thức ghi nhận." Miên Thư nói, chọn từng lời cẩn thận. "Cháu đã làm việc cùng một chuyên gia giám định độc lập để xác minh, và chúng cháu đã tìm được bằng chứng khoa học, cùng lời chứng từ một nhân chứng còn sống, cho thấy có một câu chuyện phức tạp hơn nhiều đằng sau nguồn gốc của tác phẩm này — một câu chuyện, cháu tin, xứng đáng được kể lại với đầy đủ sự thấu cảm, chứ không phải bị chôn vùi hay bị phanh phui một cách vội vàng, thiếu công bằng."
Bà Kim ngồi lặng một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn Miên Thư với một sự dò xét sâu sắc. "Cháu đang nói với bác rằng, có khả năng bức tranh trung tâm của cuộc hồi cố lớn nhất trong nhiều năm qua, không phải là nguyên tác hoàn toàn của Từ Bình Sơn?"
"Cháu đang nói rằng sự thật phức tạp hơn một câu trả lời đơn giản 'đúng' hay 'sai'." Miên Thư đáp, giọng cô vững vàng hơn cô tưởng. "Và cháu tin, chính vì Tinh Hoa biết được cháu đang tiến gần đến sự thật ấy, họ mới gấp rút muốn thu hồi bức tranh trước khi cháu có cơ hội hoàn thành việc xác minh và trình bày nó một cách đầy đủ."
Bà Kim đứng dậy, bước đến bên cửa sổ văn phòng, nhìn ra khoảng sân bảo tàng bên dưới, nơi vài nhân viên đang tất bật chuẩn bị cho buổi khai mạc sắp tới. "Bác đã làm việc trong ngành bảo tồn di sản hơn ba mươi năm, Miên Thư à." Bà nói, giọng bà trầm ngâm. "Bác đã chứng kiến không ít lần, sự thật về nguồn gốc một tác phẩm bị che giấu vì lợi ích thương mại, vì danh tiếng của những người có quyền lực. Mỗi lần như vậy, bác đều tự hỏi, liệu công việc của mình có ý nghĩa gì, nếu bác chỉ đứng nhìn những sự thật ấy bị chôn vùi mãi mãi."
Bà quay lại nhìn Miên Thư, ánh mắt bà giờ đây mang một sự quyết đoán mới. "Bác sẽ không giao bức tranh cho Tinh Hoa ngay bây giờ. Bác sẽ viện lý do cần thêm thời gian đánh giá tình trạng hiện tại của tác phẩm trước khi có thể an toàn di chuyển nó — đó là một lý do chuyên môn chính đáng mà không ai có thể bác bỏ ngay lập tức. Nhưng bác cần cháu hứa với bác một điều, Miên Thư."
"Cháu xin nghe ạ."
"Khi cháu đã sẵn sàng, cháu phải cho bác biết toàn bộ sự thật, không giấu giếm bất cứ điều gì, và để bác cùng tham gia vào quyết định cách thức công bố nó." Bà Kim nói, giọng bà nghiêm túc nhưng không thiếu sự ấm áp. "Bác không muốn đứng ngoài cuộc khi danh dự của bảo tàng, và có lẽ cả sự nghiệp của cháu, đang bị đặt lên bàn cân."
Miên Thư cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao lan tỏa trong lòng, xen lẫn với một trách nhiệm nặng nề mới. "Cháu hứa, bác Kim ạ. Cháu sẽ không giấu bác bất cứ điều gì nữa."
Họ bắt tay nhau, một cái bắt tay chắc chắn, đầy tin tưởng, đánh dấu một liên minh mới hình thành giữa hai người phụ nữ cùng chung một niềm tin vào sự trung thực của nghề nghiệp mình theo đuổi.
Trên đường về xưởng, Miên Thư gọi điện báo tin cho Nguyên Vũ, giọng cô nhẹ nhõm hơn nhiều so với đêm hôm trước. "Bà Kim đứng về phía chúng ta. Bà ấy sẽ trì hoãn việc giao bức tranh, cho chúng ta thêm thời gian."
"Đó là tin tuyệt vời." Nguyên Vũ đáp, giọng anh cũng nhẹ nhõm không kém. "Nhưng em cần biết, Châu Vĩnh Thịnh sẽ không dừng lại ở đây. Nếu ông ta không lấy được bức tranh bằng con đường chính thức, ông ta sẽ tìm cách khác, quyết liệt hơn."
Miên Thư nhìn ra ngoài cửa xe, con phố Hà Nội nhộn nhịp buổi sáng lướt qua trước mắt cô. "Em biết. Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta đã có thêm một đồng minh quan trọng, và thêm thời gian để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng."
Về đến xưởng, cô gọi ngay cho Âu Bảo Trân, thuật lại toàn bộ diễn biến buổi sáng. Bảo Trân lắng nghe chăm chú, rồi đưa ra lời khuyên pháp lý ngay lập tức. "Việc bà Kim viện lý do chuyên môn để trì hoãn giao tranh là một bước đi khôn ngoan, hoàn toàn hợp pháp. Nhưng mày cần chuẩn bị tinh thần, Tinh Hoa có thể sẽ tìm cách gây áp lực trực tiếp lên hội đồng quản trị bảo tàng, hoặc thậm chí đe dọa rút toàn bộ tài trợ cho cuộc hồi cố nếu không đạt được điều họ muốn. Đó sẽ là một đòn rất nặng, vì không có tiền tài trợ, sự kiện có thể phải hoãn lại, ảnh hưởng đến danh tiếng của cả bảo tàng lẫn chính bà Kim."
"Tao lo cho bà Kim." Miên Thư nói, giọng cô trĩu nặng. "Bà ấy đang đặt cả sự nghiệp của mình lên bàn cân chỉ vì tin tưởng tao."
"Đó là lựa chọn của bà ấy, dựa trên chính những gì mày đã cho bà ấy thấy về sự chính trực của mình." Bảo Trân đáp, giọng cô ấy chắc chắn. "Mày không ép buộc bà ấy làm điều đó. Việc của mày bây giờ là đảm bảo, khi thời điểm đến, sự thật mày trình bày phải đủ vững chắc, đủ thuyết phục, để mọi hy sinh của những người đã tin tưởng mày đều xứng đáng."
Cúp máy, Miên Thư ngồi lại một mình trong xưởng, nhìn "Vọng Nguyệt" đang dần hoàn thiện trên giá đỡ. Cô nghĩ đến bà Kim, đến Bảo Trân, đến bà Diệu Lan, đến ông Lễ và Thùy Chi, đến Nguyên Vũ — một mạng lưới những con người đã, vì nhiều lý do khác nhau, chọn đặt niềm tin vào cô và vào sự thật mà cô đang theo đuổi. Trách nhiệm ấy, dù nặng nề, cũng là nguồn sức mạnh lớn lao nhất mà cô có được trong thời điểm này.
Buổi chiều, Thùy Chi mang trà đến cho cô, ngồi xuống cạnh, ánh mắt cô bé đầy quan tâm. "Chị Thư, em có thể giúp gì được không? Em biết chị đang gánh rất nhiều thứ một mình."
Miên Thư mỉm cười, nắm lấy tay cô học trò trẻ của mình. "Con đã giúp chị rất nhiều rồi, chỉ bằng việc luôn ở bên cạnh chị mỗi ngày, luôn tin tưởng chị dù chưa biết hết mọi chuyện. Đó chính là điều chị cần nhất lúc này."
Thùy Chi gật đầu, mắt cô ngấn lệ vì xúc động. "Chị Thư này, dù chuyện gì xảy ra, xưởng Bách Niên vẫn sẽ luôn là nhà của em. Em sẽ ở đây, cùng chị, dù có phải bắt đầu lại từ đầu."
Câu nói giản dị ấy khiến Miên Thư cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như một lời nhắc nhở rằng, dù kết quả cuối cùng của cuộc chiến này ra sao, cô đã xây dựng được một điều gì đó quý giá hơn cả danh tiếng hay tiền bạc — một gia đình, dù không cùng chung huyết thống, vẫn sẵn lòng sát cánh bên nhau qua mọi giông bão.
Tối muộn hôm đó, khi Nguyên Vũ ghé qua sau một ngày dài chạy đôn chạy đáo liên hệ với các nhà báo và luật sư, anh tìm thấy Miên Thư đang ngồi lặng lẽ trước "Vọng Nguyệt", ánh đèn bàn hắt lên gương mặt cô một quầng sáng dịu nhẹ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, khoác tay qua vai cô.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Anh hỏi khẽ.
"Em đang nghĩ về việc, nếu ông nội em còn sống, ông sẽ nói gì về những gì em đang làm." Cô đáp, giọng cô trầm lắng. "Liệu ông có ủng hộ em công bố sự thật này, hay ông sẽ muốn em giữ im lặng, giữ nguyên những gì ông đã cố gắng chôn giấu suốt cả đời?"
Nguyên Vũ suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Anh không biết chắc câu trả lời, vì anh chưa từng gặp ông. Nhưng từ những gì em kể, anh nghĩ ông là người luôn đặt sự trung thực lên hàng đầu trong nghề nghiệp của mình, dù bản thân ông từng có một lần trượt ngã. Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, ông vẫn luôn mong một ngày nào đó, sự thật sẽ được kể lại — không phải để trừng phạt ông, mà để giải thoát ông khỏi gánh nặng đã đeo mang suốt cả cuộc đời."
Miên Thư tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ hơi ấm của anh giữa đêm khuya tĩnh mịch. "Em hy vọng anh nói đúng."