Chương 21
Chương 21 — Mùa Hè Sau Cơn Mưa
Đêm đó, cả thị trấn mất điện đột ngột, không một dấu hiệu báo trước. Máy phát của rạp vừa bật thì tắt phụt, màn hình hiện một vệt trắng như vết sẹo giữa bóng tối đặc quánh. Minh cúi dưới bảng điện, tay dò từng cầu chì trong ánh sáng lập lòe của chiếc đèn pin, Linh soi đèn cho anh, Hậu giữ quạt bằng tay vì sợ khách nóng, phe phẩy liên tục đến mỏi cả cổ tay.
Một tiếng động vang trên mái, sắc và gọn như tiếng kim loại va vào nhau. Minh chạy lên, thấy dây cáp máy chiếu bị cắt gọn gàng bằng một vật sắc. Không phải chuột, cũng không phải mưa. Anh gọi công an, còn Linh khóa kho hồ sơ bằng đôi tay run rẩy. Khi quay lại, bản sao cuộn băng biến mất khỏi ngăn tủ.
Mọi người hoảng loạn. Bà Năm cầm chổi đứng trước cửa, tuyên bố sẽ đánh bất kỳ ai có ý định phá rạp, dáng đứng của bà cứng cỏi như một nữ tướng canh thành. Dì Tám hỏi bà có phân biệt được người xấu trong bóng tối không. Bà bảo không, nhưng đánh nhầm thì xin lỗi sau, khiến cả nhóm phải bật cười giữa nỗi sợ hãi.
Minh tìm dấu giày trên mái bằng ánh đèn pin lia từng góc. Một chiếc có đế hình sóng, giống logo Bờ Nam in hằn trên lớp bụi mỏng. Linh không muốn kết luận ngay, nhưng vẫn cẩn thận báo cáo đúng từng dấu vết cho công an, không thêm bớt một chi tiết nào.
Trong bóng tối chờ điện trở lại, cô và Minh ngồi ở hàng ghế cuối, tay vẫn còn run vì cơn hoảng loạn vừa qua. Anh nói nếu rạp bị phá, họ sẽ dựng màn hình ở bờ sông. Linh hỏi nếu bị phá cả bờ sông. Minh đáp sẽ chiếu lên mây. Câu đùa khiến cô cười, nhưng cũng khiến cô nghĩ đến việc Hạ Vàng không còn là một tòa nhà. Họ có thể mất tường, nhưng không dễ mất những người đã nhìn thấy nhau trong ánh sáng của nó.
Điện sáng lại lúc gần nửa đêm, tiếng reo hò nhỏ vang lên từ vài người còn nán lại. Dưới ghế số 13 có một mảnh giấy gấp gọn: “Không phải ai muốn xóa phim cũng sợ sự thật. Có người chỉ sợ người khác nhớ.” Linh đặt nó vào hộp chứng cứ, tay cô hơi lạnh khi chạm vào tờ giấy. Cô không biết người gửi đứng về phía họ hay chỉ đang chơi một trò nguy hiểm. Nhưng câu đó nhắc cô rằng cuộc chiến không chỉ chống một công ty. Nó chống cả sự quên lãng đã được tổ chức rất cẩn thận.
Sáng hôm sau, cửa sổ phòng máy bị cạy, dấu vết cạy còn mới toanh trên khung gỗ. Không mất máy chiếu, không mất tiền quỹ. Kẻ đột nhập chỉ lấy bản sao cuộn phim và lục tung tủ hồ sơ, giấy tờ vương vãi khắp sàn. Mai bảo đó là dấu hiệu người ta biết chính xác mình cần gì, không phải một vụ trộm ngẫu nhiên. Linh kiểm tra ổ cứng, thấy Hậu đã sao lưu lên một tài khoản ngoại tuyến từ trước. Cậu làm như vô tình, nhưng mọi người đồng loạt vỗ vai khen ngợi.
“Tôi chỉ sợ mất ảnh bắp rang,” Hậu nói, cố giữ vẻ mặt tỉnh bơ.
“Ảnh đó không có giá trị pháp lý,” Mai đáp.
“Nhưng có giá trị tinh thần.”
Công an phường chụp hiện trường tỉ mỉ, hỏi rạp có camera không. Hậu chỉ vào một camera đồ chơi đặt trên quầy, nói nó quay được toàn bộ cảnh con mèo ngủ. Bà Năm bảo ít nhất con mèo không nói dối, khiến viên công an trẻ phải nén cười giữa lúc lập biên bản.
Mai lập biên bản sự cố và yêu cầu thay toàn bộ ổ khóa. Linh gọi từng người góp hồ sơ, nhắc họ giữ bản sao cẩn thận hơn. Một số người hoảng, muốn lấy lại lời khai đã cung cấp. Cô không trách. Cô chỉ giải thích rằng im lặng vì sợ là điều cô đã sống quá lâu, và cô hiểu rõ hơn ai hết cảm giác ấy nặng nề đến mức nào.
Để xác định người đột nhập, Mai yêu cầu nhóm lập lại thời gian biểu chi tiết. Hậu nhớ đã nhìn thấy một chiếc xe tải ở ngõ sau, bà Năm nhớ tiếng cửa sắt, còn Minh nhớ bóng người bước trên mái. Ba lời kể không trùng hoàn toàn, nhưng đều chỉ về khoảng mười phút mất điện, một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để gây ra thiệt hại.
Linh xin trích xuất camera của cửa hàng đối diện. Hình ảnh đen và nhiễu, song có một chi tiết đáng chú ý: người kia không đi vào từ cổng chính mà dùng chìa khóa phụ. Chìa khóa ấy từng được giao cho nhân viên Bờ Nam trong thời gian rạp cho thuê kho vài năm trước. Phúc nói công ty đã thu hồi toàn bộ, nhưng danh sách bàn giao lại không có chữ ký xác nhận, một sơ hở đáng ngờ.
Một cảnh sát trẻ hỏi Linh liệu cô có chắc muốn kéo chuyện cũ đi xa. Cô đáp cô không kéo gì cả; người đã kéo là những kẻ quay lại rạp lúc đêm để lấy bằng chứng. Cậu cảnh sát im lặng một lúc, rồi ghi thêm một dòng vào biên bản, ánh mắt anh có phần nể phục.
Minh thay ổ khóa, gắn cảm biến cửa và dán quy định không ai vào phòng máy một mình. Anh viết chữ rất to bằng bút lông đỏ, khiến Hậu bảo rạp đã có nội quy đầu tiên nhìn như lời đe dọa. Linh giữ nguyên, vì một nơi từng bị xâm nhập cần nói rõ mình sẽ bảo vệ điều gì, không thể mềm mỏng thêm nữa.
Buổi tối, Linh đọc lại biên bản cho mẹ nghe trong ánh đèn bàn duy nhất. Mẹ hỏi cô có muốn dừng không. Linh nói cô muốn dừng nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn cửa rạp, cô nhớ những người đã ngồi trong bóng tối chờ được gọi tên. Mẹ không khuyên. Bà chỉ đặt tay lên trang giấy, giữ nó khỏi bị gió lật, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.
Sáng hôm sau, Linh gọi lại cho cửa hàng đối diện để xin bản camera gốc, giọng cô kiên nhẫn giải thích tầm quan trọng của việc này. Chủ cửa hàng bảo ông chỉ giữ được bảy ngày, nhưng vẫn cố tìm trong máy cũ giúp cô. Ông gửi được một đoạn mười phút, trong đó bóng người đi qua đúng lúc rạp mất điện, dáng đi khập khiễng hơi lạ. Chưa đủ để nhận diện rõ ràng, nhưng đủ để họ không bỏ qua chi tiết ấy trong hồ sơ đang dày lên từng ngày.
Cả buổi sáng, Minh không rời khỏi phòng máy, cứ đi ra đi vào kiểm tra ổ khóa mới lắp đến ba bốn lần dù chưa có gì thay đổi. Linh nhận ra anh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài thể hiện đêm qua. Cô mang cho anh một cốc trà, ngồi xuống cạnh bên chiếc bàn ngổn ngang dụng cụ.
“Anh sợ à?” cô hỏi.
“Tôi sợ mình đã không ở đây đúng lúc.”
“Anh không thể ở khắp mọi nơi cùng lúc.”
“Tôi biết. Nhưng biết không làm nỗi sợ nhỏ đi.”
Linh im lặng, hiểu cảm giác ấy hơn ai hết. Cô kể cho anh nghe về những đêm ở thành phố, khi cô nằm thao thức tự hỏi liệu mình có nên quay về sớm hơn, liệu có điều gì cô đã bỏ lỡ trong những năm tháng vắng mặt. Minh nghe, không ngắt lời, chỉ gật đầu khe khẽ như đang ghi nhớ từng câu.
Anh kể lại, giọng chậm rãi, về đêm mẹ anh mất, về cảm giác đứng ngoài phòng cấp cứu bệnh viện huyện, nghe tiếng máy móc kêu đều đều mà không hiểu nổi ý nghĩa của từng tiếng bíp. Anh nói lúc đó anh cũng tự hỏi mình đã ở đâu trong những năm tháng mẹ còn khỏe, tại sao anh không dành nhiều thời gian hơn cho bà thay vì cắm cúi sửa máy khắp thị trấn cho người khác. Linh đặt tay lên vai anh, không nói gì, chỉ để im lặng làm phần việc của nó. Hai người ngồi như vậy một lúc lâu, giữa căn phòng máy ngổn ngang dây điện, chia sẻ với nhau những nỗi sợ mà cả hai chưa từng dám nói thành lời trước đây.
Đến trưa, Hậu chạy vào báo tin vui hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng: một nhóm sinh viên tình nguyện ở thành phố, sau khi đọc bài viết của Thu An, đã liên hệ xin được hỗ trợ lắp đặt hệ thống camera an ninh miễn phí cho rạp, coi đó như một dự án thực hành. Linh do dự trước lời đề nghị bất ngờ, nhưng Mai kiểm tra kỹ lý lịch nhóm sinh viên rồi gật đầu đồng ý. Buổi chiều hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, không khí trong rạp có chút nhẹ nhõm, khi mọi người cùng nhau kéo dây, gắn camera, và trêu chọc nhau về việc ai sẽ là người đầu tiên bị ghi hình đang ngủ gật giữa ca trực.
Nhóm sinh viên, năm người trẻ với những chiếc ba lô đầy dụng cụ, làm việc suốt cả buổi chiều dưới sự giám sát tò mò của bà Năm, người cứ vài phút lại hỏi camera có quay được cả góc bếp không vì bà sợ ai đó lại ăn vụng chè của mình. Một cô sinh viên tên Thảo, ít nói nhưng làm việc cẩn thận, giải thích cho Linh cách xem lại hình ảnh qua điện thoại, cách cài đặt cảnh báo khi có chuyển động bất thường vào ban đêm. Linh ghi chú từng bước, cảm kích trước sự nhiệt tình của những người trẻ chưa từng gặp mặt nhưng sẵn sàng bỏ cả ngày cuối tuần để giúp một rạp chiếu phim xa lạ.
Tối muộn, khi hệ thống camera đã chạy thử thành công, Minh đứng trước màn hình giám sát, xem đi xem lại đoạn ghi hình đầu tiên: chỉ là cảnh con mèo đi ngang qua sảnh, đuôi phe phẩy đầy kiêu hãnh. Anh gọi Linh ra xem, cả hai bật cười trước hình ảnh bình dị ấy sau một ngày dài căng thẳng. Linh nói có lẽ đây là lần đầu tiên công nghệ hiện đại nhất của rạp lại được dùng để ghi lại một con mèo lười biếng, và Minh đáp rằng đôi khi sự bình yên nhỏ bé ấy mới chính là thứ đáng được bảo vệ nhất, đáng được bảo vệ hơn cả những tài liệu dày cộp đang chất đầy trong tủ hồ sơ.