Mùa Hè Sau Cơn Mưa
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Mùa Hè Sau Cơn Mưa

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Minh bắt đầu ngày mới bằng cách làm cháy một ấm nước. Anh bảo do ấm có vấn đề, nhưng ấm nước lại không ở gần ổ điện, một sự thật mà Linh chỉ ra bằng cách chỉ tay vào sợi dây nằm cuộn tròn cách ổ cắm cả mét. Linh tắt bếp, mùi khét lan khắp căn bếp nhỏ, rồi dán một tờ giấy lên tường bằng băng dính: “Không để Minh đứng gần lửa khi đang suy nghĩ.” Minh đọc xong, gật gù như thể đó là một lời khen.

Cuộn phim được đặt trên bàn máy chiếu, dưới ánh đèn bàn duy nhất còn sáng trong phòng. Nhãn rách khiến họ không biết thứ tự các đoạn. Minh dùng kính lúp, cúi sát mặt bàn, ghép từng đoạn theo dấu gạch mờ trên rìa phim. Hậu phải ra ngoài mua băng dính, nhưng quay về với một túi bánh và không có băng dính, mặt cậu tươi rói như vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

“Tôi mua nhầm bánh vì cô bán hàng nói hôm nay có khuyến mãi.”

“Băng dính nằm ở đâu?”

“Có thể cũng được khuyến mãi ở chỗ khác.”

Linh đuổi cậu ra lần nữa, tay vẫn giữ cuộn phim mỏng manh như đang bế một con chim non.

Khi máy chạy, màn hình hiện những cảnh của An Bình trong trận lũ, hình ảnh rung rinh và có những vệt sọc dọc chạy qua như mưa bụi phủ lên ký ức. Người dân xếp hàng nhận bao gạo dưới mưa tầm tã, trẻ con ngủ trên ghế rạp co ro trong những chiếc chăn mỏng, cha Linh phân phát thuốc cho từng người với vẻ mặt căng thẳng không lúc nào ngơi nghỉ. Mẹ cô xuất hiện trong phòng máy, vừa quay vừa cãi nhau với cha về việc phải báo ai đó, giọng bà gấp gáp đến mức micro thu âm bị rè.

“Cổng số ba đã bị mở,” mẹ cô nói trong phim. “Nếu nước dâng, cả khu bờ nam sẽ chìm.”

Cha Linh đáp ông đã báo, nhưng lệnh đóng cổng bị giữ ở văn phòng đê điều. Hình ảnh rung mạnh như người cầm máy đang chạy. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đứng gần cánh cổng, cầm điện thoại áp sát tai. Gương mặt không rõ vì góc quay ngược sáng, nhưng trên tay ông có chiếc nhẫn mặt vuông lấp lánh dưới ánh đèn pin ai đó rọi qua.

Đoạn phim chuyển sang cảnh đêm, hạt mưa rơi trước ống kính tạo thành những vệt sáng loang lổ. Cha Linh chạy dưới mưa, kéo một nhóm người ra khỏi kho, tiếng la hét và tiếng nước chảy xiết hòa lẫn vào nhau. Sau đó màn hình tối. Âm thanh còn lại là tiếng mẹ cô nói, giọng bà nghẹn lại: “Nếu anh nhận lỗi thay họ, Linh sẽ được đưa đi.”

Linh đứng bất động, hai tay nắm chặt mép bàn. Minh tắt máy, căn phòng chìm vào im lặng nặng nề. Không ai nói cha cô vô tội, nhưng đoạn phim cho thấy ông đã ở nơi khác vào thời điểm tiền cứu trợ biến mất, đang bận cứu người chứ không phải bận giấu tiền.

“Mẹ tôi biết chuyện,” Linh nói, giọng cô run nhẹ.

“Có thể.”

“Vậy tại sao bà không nói?”

“Có thể bà đã cố bảo vệ cô.”

“Tôi không cần được bảo vệ bằng cách bị bỏ lại.”

Minh không trả lời. Anh lấy chiếc khăn, lau bụi trên cuộn phim bằng những động tác nhẹ nhàng, cẩn trọng. Một khung hình bị gấp cho thấy mẹ Linh đang giấu một phong bì dưới tấm vé, tay bà run rẩy trong ánh sáng lóe lên từ máy quay. Linh nhận ra tấm vé giống những tấm cha cô giữ, cùng một kiểu chữ in, cùng một sắc giấy đã ngả vàng.

Họ quyết định không chiếu phim công khai. Trước hết phải tìm cô Xuân, người từng phụ trách ghi hình ở rạp và có thể biết phần còn lại của câu chuyện đêm ấy. Bà Năm gọi điện cho một người họ hàng, giọng bà oang oang qua điện thoại đến mức cả phòng nghe rõ, rồi cho biết cô Xuân đang dạy ở trường vùng cao, chỉ về thị trấn mỗi tháng một lần.

“Chúng ta có thể gửi thư,” Linh nói.

Minh nhìn màn hình tắt, ánh mắt anh trầm ngâm. “Chúng ta cũng có thể chờ. Nhưng người muốn bán rạp chắc không chờ lâu.”

Ngoài cổng, một chiếc xe đen bóng loáng dừng lại, bánh xe cán qua vũng nước tạo thành tiếng xèo nhẹ. Người đàn ông mặc sơ mi trắng bước xuống, đeo chiếc nhẫn mặt vuông — cùng chiếc nhẫn Linh vừa thấy trong đoạn phim. Ông tự giới thiệu là Phúc, đại diện Công ty Bờ Nam. Ông nói muốn mua rạp với giá cao hơn thị trường.

Linh nhìn Minh. Minh nhìn chiếc nhẫn, quai hàm anh bạnh ra một chút. Cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi lộp độp trên mái tôn, như thể thị trấn biết câu chuyện vừa mở cửa và đang tự chuẩn bị tinh thần.

Ông Phúc không bước vào ngay. Ông đứng dưới mái hiên, phủi giọt nước trên tay áo bằng những cử chỉ chỉn chu rồi hỏi Linh có phải cô đang giữ cuộn phim của cha cô không. Cách ông hỏi khiến cô hiểu ông đã biết nhiều hơn lời ông nói, như một người đang thử đo xem đối phương biết được bao nhiêu.

“Tôi giữ tài sản của gia đình,” Linh đáp, cố giữ giọng bình thản.

“Tôi không tới để lấy. Tôi tới để tránh cho cô một cuộc tranh chấp không cần thiết.”

Minh dựa vào quầy vé, tay khoanh trước ngực. “Người ta thường nói vậy trước khi lấy thứ gì đó.”

Phúc nhìn anh, nhận ra Minh. Ông hỏi anh đã làm ở rạp bao lâu. Minh nói đủ lâu để biết khi nào một người tới mua nhà mà không nhìn trần nhà, ý nói ông ta chỉ quan tâm tới đất chứ không phải công trình.

Phúc mỉm cười, nhưng mắt không cười, ánh nhìn ông lạnh và tính toán. Ông đưa Linh bản đề nghị mua với giá cao hơn con số luật sư từng nêu. Ông nói công ty có thể trả toàn bộ khoản nợ, giữ lại tên Hạ Vàng ở một góc quảng trường và cấp cho Linh một căn hộ trong khu mới, như thể đó là một món quà hào phóng.

“Tôi không muốn căn hộ.”

“Cô chưa biết mình muốn gì.”

“Đúng. Vì vậy tôi chưa ký.”

Phúc quay sang nhìn màn hình trắng. Đoạn phim đêm qua vẫn còn một khung hình cha Linh bên cổng đê in mờ trong trí nhớ mọi người dù máy đã tắt. Ông hỏi Linh có xem cuộn phim chưa. Cô nói đã xem một phần.

“Có những thứ trong phim không phải sự thật toàn bộ,” ông nói, giọng điềm tĩnh đến đáng ngờ.

“Vậy ông biết phần còn lại?”

“Tôi biết thời gian làm người ta nhớ sai.”

“Và ông nhớ đúng?”

Phúc không trả lời. Ông chỉ nói cha Linh từng làm nhiều người mất tiền, rồi để lại món nợ cho con. Linh hỏi ông có tài liệu chứng minh không. Ông đáp tài liệu đang ở công ty, một câu trả lời mơ hồ đến mức chẳng chứng minh được gì.

Minh kéo một chiếc ghế cho Linh, gỗ ghế kêu cọt trên nền gạch. Cô ngồi xuống, không muốn cuộc nói chuyện biến thành màn đối đầu ngay trước cửa rạp. Cô yêu cầu Phúc gửi bản sao các chứng từ liên quan, không giao cuộn phim và mọi trao đổi qua luật sư. Phúc bảo cô cứng đầu giống cha, khóe miệng ông nhếch lên nửa nụ cười.

“Nếu giống ông ấy thì tôi có lý do để không ký vội.”

Phúc rời đi. Chiếc xe đen trượt qua vũng nước, để lại một dải bùn dài trên bảng tên rạp, như một vết sẹo mới trên vết sẹo cũ.

Hậu đem giẻ ra lau, nhưng lau càng làm bùn loang rộng hơn. Linh bảo cậu dừng lại trước khi biến bảng tên thành một bức tranh trừu tượng. Minh lấy xô nước, lau theo chiều từ trên xuống, kiên nhẫn đến mức mọi người đứng nhìn như xem một buổi trình diễn. Phúc đã đi xa, nhưng chiếc nhẫn mặt vuông vẫn hiện trên màn hình trong cuộn phim, khắc sâu vào đầu Linh như một dấu ấn không thể gột rửa.

Linh gọi cho cô Xuân ngay tối hôm đó, ngồi thu mình trong góc phòng vé để không ai nghe thấy. Bà bảo Phúc từng là trợ lý của ông Hải, không trực tiếp ký lệnh mở cổng nhưng biết ai ra lệnh, và biết rõ hơn những gì ông chịu thừa nhận. Bà cũng nói cha Linh giữ bản gốc trong một nơi khác, vì ông không tin máy chiếu là chỗ an toàn cuối cùng — máy móc có thể hỏng, có thể bị lục soát, nhưng một căn phòng không ai ngờ tới thì khác.

“Cô biết nơi đó không?”

“Một căn phòng không có màn hình.”

Linh nghĩ tới căn hộ trên lầu. Phòng duy nhất không có màn hình là phòng mẹ cô từng ngủ, nơi chỉ có một chiếc giường, một tủ gỗ và cửa sổ nhìn ra sông. Cô lên đó, gõ vào tường từng đoạn một cách cẩn thận. Một mảng âm thanh rỗng vang sau tủ gỗ, khác hẳn tiếng đặc của những đoạn tường còn lại.

Minh cạy tủ, mồ hôi lấm tấm trên trán vì phải dùng lực khá mạnh. Sau lớp ván là một hộp sắt khóa bằng chiếc chìa có chữ H, đúng chiếc chìa họ tìm thấy trong chiếc radio cũ. Bên trong có bản lệnh cổng đê, danh sách tiền cứu trợ và một lá thư cha cô chưa gửi, phong bì đã ngả màu cháo lòng.

Lá thư viết: “Hương, nếu Linh quay lại, hãy để con bé biết anh không phải người tốt nhất trong câu chuyện. Anh chỉ là người đã cố chọn điều ít tệ hơn, rồi để người khác trả giá cho lựa chọn ấy.”

Linh đọc đến cuối, tay cô run nhẹ khiến tờ giấy khẽ rung. Không có lời hứa, không có lời cầu xin. Chỉ có địa chỉ một phòng lưu trữ tỉnh và tên một kỹ sư tên Tân, được ghi chú bằng nét chữ vội vàng ở góc trang.

Minh hỏi cô có muốn đi ngay không. Linh nhìn trời mưa qua khung cửa sổ, rồi nhìn chiếc bảng tên vừa được lau sạch bên dưới, ánh đèn đường hắt lên những chữ vàng đã bong tróc.

“Ngày mai. Hôm nay mở rạp.”

“Máy chiếu chưa sửa xong.”

“Vậy chiếu một khung hình.”

Minh bật cười, tiếng cười của anh phá vỡ bầu không khí nặng nề vừa rồi. Họ treo màn, kê ghế và phát vé miễn phí cho người qua đường, tiếng gọi nhau í ới vang khắp con phố nhỏ. Trên màn hình chỉ có một cánh cổng nước, khung hình duy nhất còn sáng rõ từ cuộn phim, nhưng lần đầu An Bình ngồi lại không phải để quên. Họ ngồi để nhìn, rồi đặt câu hỏi, và tiếng thì thầm bàn tán lan khắp hàng ghế như một cơn gió nhẹ báo hiệu mùa mưa thật sự đã bắt đầu.

Đã sao chép liên kết chương