Chương 41
Chương 41 — Mùa Hè Sau Cơn Mưa
Cơn bão cuối mùa ập đến sớm hơn dự báo và mạnh hơn tất cả những gì đài khí tượng từng cảnh báo trước đó. Tân gọi điện báo mực nước sông đang tăng nhanh bất thường, còn đội cứu hộ huyện cần gấp một điểm tập kết có đủ điện và không gian rộng rãi. Rạp đáng lẽ đã đóng cửa nghỉ theo lịch, nhưng Linh lập tức mở lại toàn bộ, chuyển hết ghế ngồi lên vị trí cao ráo và lập danh sách ưu tiên cho người già cùng trẻ nhỏ trong khu vực. Mẹ cô bắc ngay một nồi cháo lớn, bà Năm kiểm tra lại tủ thuốc dự phòng, Minh kéo dây điện chính lên cao hơn mức nước có thể dâng tới.
Nước bắt đầu tràn qua con hẻm nhỏ dẫn vào rạp lúc gần nửa đêm. Mọi người khẩn trương mang bao cát ra chắn từng cửa ra vào. Hậu mặc chiếc áo phao quá khổ, bước đi lạch bạch chẳng khác gì một con vịt, khiến Linh phải bắt cậu ngồi yên tại bàn đăng ký thay vì chạy tới chạy lui, để cậu vẫn có thể giúp đỡ người khác mà không tự khiến mình gặp nguy hiểm.
Một gia đình mắc kẹt ở bên kia phố gọi điện cầu cứu trong hoảng loạn. Minh theo phản xạ định lao ra ngay, nhưng Linh kịp thời giữ chặt tay anh lại. Tân hướng dẫn đội cứu hộ dùng thuyền cao su chuyên dụng để tiếp cận an toàn hơn. Minh chỉ đứng cầm đèn pin soi đường từ xa, dõi theo từng diễn biến từ cửa rạp. Đây là lần đầu tiên anh không tự đặt mình vào vị trí phải xông lên trước tiên trong mọi tình huống khẩn cấp.
Khi trời vừa hửng sáng, nước bắt đầu rút dần, để lại một lớp bùn dày đặc phủ khắp sân rạp. Mọi người cùng nhau xắn tay áo dọn dẹp không một lời than vãn. Hạ Vàng, không cần một lời quảng bá nào, đã tự nhiên trở thành điểm trú ẩn thứ hai đáng tin cậy của cả thị trấn trong cơn hoạn nạn. Một bà cụ lớn tuổi nói rằng nơi này đã trả lại cho họ đúng điều mà cha Linh từng cố gắng gìn giữ suốt bao năm: một căn phòng vẫn còn ánh sáng ngay cả khi bên ngoài không còn nhìn rõ đường đi.
Linh ghi chép lại toàn bộ diễn biến sự cố đêm ấy một cách trung thực, không hề tô vẽ thêm bớt điều gì. Cô hiểu rạp vẫn còn không ít điểm yếu cần khắc phục, nhưng cũng nhận ra hệ thống ứng phó họ dày công xây dựng bấy lâu đã thực sự cứu được những con người bằng xương bằng thịt. Khi Minh tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn ngay tại sảnh, việc đầu tiên anh hỏi là có làm rơi vỡ chiếc máy chiếu nào không. Linh bảo không, nhưng anh đã để rơi mất chút lòng tự trọng vì ngáy quá to suốt đêm qua.
Sau cơn bão, đoàn kiểm tra của huyện đến tận nơi để đánh giá tình hình thực tế. Họ không chỉ xem xét phần mái nhà và hệ thống điện, mà còn hỏi rất kỹ về số lượng người đã được đón vào trú, ai là người trực ca đêm hôm đó, và quy trình ghi danh sách được thực hiện ra sao. Linh đưa họ xem cuốn sổ tay dính đầy bùn đất nhưng các dòng chữ vẫn còn rõ ràng, dễ đọc. Đoàn kiểm tra không giấu được vẻ ngạc nhiên khi thấy nhóm đã ghi lại tỉ mỉ cả thời điểm phát cháo và số lượng trẻ em cần được cấp thuốc kịp thời.
Tân đề nghị nên biến toàn bộ báo cáo sự cố lần này thành một tài liệu đào tạo mẫu cho các địa phương khác tham khảo. Linh đồng ý, nhưng kiên quyết ẩn danh những ai không muốn tên mình xuất hiện công khai. Cô hiểu rõ rằng một câu chuyện cứu hộ thành công có thể giúp ích cho nơi khác học hỏi, nhưng tuyệt đối không được biến nỗi sợ hãi của người này thành bài học miễn phí phục vụ cho lợi ích của người khác mà chưa được sự đồng ý.
Đoàn kiểm tra hỏi thẳng ai sẽ là người chịu trách nhiệm chính nếu mực nước sông tiếp tục dâng cao trong những đợt bão sau này. Linh đưa họ xem danh sách phân ca trực có ghi rõ số điện thoại dự phòng cho từng người. Cô khẳng định trách nhiệm luôn được chia sẻ đồng đều, nhưng quyền quyết định trong tình huống khẩn cấp đã được quy định rõ ràng ngay từ đầu. Một cán bộ trong đoàn gật gù, nói đây là lần đầu tiên ông chứng kiến một rạp chiếu phim tư nhân lại có quy trình vận hành bài bản chẳng khác gì một trạm cứu hộ chuyên nghiệp.
Minh bắt tay sửa lại bức tường chiếu phim ngoài trời bị hư hại sau bão, lần này anh chọn dùng loại sơn chịu nước tốt hơn hẳn trước. Cô bé từng mặc áo mưa vàng đứng cạnh đọc to hướng dẫn sử dụng, thắc mắc tại sao phải chờ lâu như vậy để lớp sơn khô hẳn. Minh giải thích rằng mọi thứ đều cần có đủ thời gian để bám chắc vào nhau. Linh đứng nhìn anh làm việc, thầm nghĩ câu nói ấy của anh không chỉ đơn thuần nói về việc sơn tường.
Tối hôm đó, rạp mở cửa trở lại bình thường. Không có phim mới nào được công chiếu, họ chỉ chiếu lại một đoạn phim ngắn ghi lại toàn cảnh cơn bão vừa qua và cách mọi người đã cùng nhau trú ẩn, giúp đỡ lẫn nhau suốt đêm dài. Khi đèn bật sáng trở lại, một bác trai lớn tuổi đứng lên phát biểu, nói rằng đây là lần đầu tiên trong đời ông không còn cảm thấy mình chỉ là người được cứu giúp một cách thụ động, mà thực sự đã góp phần giúp đỡ được người khác trong hoạn nạn.
Linh ghi lại câu nói ấy cẩn thận vào cuốn sổ riêng của mình. Hạ Vàng giờ đây không đơn thuần chỉ là nơi trú ẩn thứ hai của cả thị trấn mỗi khi có thiên tai. Nó đã trở thành nơi mọi người học được cách linh hoạt đổi vai cho nhau, giữa việc cần được giúp đỡ và việc chủ động đưa tay ra giúp đỡ người khác.
Vài ngày sau, mưa lại kéo đến, không lớn nhưng dai dẳng suốt cả buổi chiều. Điện trong khu vực chập chờn đúng vào lúc Hậu đang một mình điều phối buổi chiếu phim đầu tiên do cậu tự đảm nhận hoàn toàn. Cậu nhìn lên tấm bảng quy trình, hít một hơi thật sâu rồi làm đúng từng bước đã học: bật đèn dự phòng, thông báo rõ ràng cho khán giả, tắt máy chiếu an toàn và gọi ngay cho Tuấn để báo tình hình. Không một ai trong rạp chạy tán loạn trong hoảng sợ. Thậm chí một vị khán giả còn chủ động đứng dậy hỏi có cần giúp kê lại ghế hay không.
Khi điện được khôi phục trở lại, Hậu không vội bật phim tiếp tục ngay. Cậu xin ý kiến toàn bộ khán giả bằng cách giơ tay biểu quyết xem mọi người muốn xem tiếp hay muốn được hoàn lại tiền vé. Phần lớn khán giả chọn xem tiếp, chỉ có một gia đình có con nhỏ xin phép ra về sớm và được hoàn vé ngay lập tức mà không cần hỏi thêm lý do gì. Hậu ghi chép cẩn thận từng trường hợp cụ thể vào sổ. Linh, khi xem lại đoạn video Minh quay gửi cho cô sau đó, nhận thấy rõ ràng cậu em họ mình đã không còn cần dò xét ánh mắt người khác trước khi tự mình đưa ra quyết định nữa.
Cuối buổi chiếu hôm ấy, Hậu đứng trước toàn thể khán giả, chân thành xin lỗi vì trước đây từng nghĩ rằng làm quản lý đồng nghĩa với việc có quyền ra lệnh cho người khác. Cậu nói giờ đây mình đã hiểu rằng đó thực chất là công việc đòi hỏi phải luôn nhớ rõ tên của những người có thể bị ảnh hưởng bởi bất kỳ quyết định nào mình đưa ra. Bà Năm là người đầu tiên vỗ tay tán thưởng, sau đó vẫn không quên nhắc cậu rằng cần phải học thêm cách viết báo cáo cho đúng chính tả. Hậu cúi đầu, vui vẻ đón nhận cả lời khen lẫn lời góp ý thẳng thắn ấy.
Nhưng niềm vui nhỏ ấy không kéo dài được lâu. Ngay sáng hôm sau, khi cả nhóm còn chưa kịp dọn hết bùn đất sau cơn bão, Mai gọi điện báo một tin không mấy dễ chịu: hồ sơ công nhận không gian văn hóa cộng đồng, dù đã được huyện xác nhận về nguyên tắc, vẫn còn vướng một điều khoản tài chính chưa giải quyết dứt điểm từ khoản vay ngân hàng đứng tên cha Linh năm xưa. Nếu không hoàn tất trước một mốc thời gian nhất định, ngân hàng vẫn có quyền pháp lý để thu hồi một phần tài sản, bất kể quyết định công nhận văn hóa có hiệu lực hay không. Linh nghe tin, cảm giác nhẹ nhõm vừa có được sau cơn bão bỗng chốc nguội lạnh hẳn.
Cô gọi cả nhóm lại họp gấp ngay trong buổi sáng đó, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời trăm mối. Minh trầm ngâm nhìn tấm bảng quỹ treo trên tường, tính nhẩm những con số còn thiếu, quai hàm anh siết lại như đang cố nén một cơn giận vô hình. Hậu, lần này không còn vẻ hoảng loạn như trước, ngồi thẳng lưng và chủ động đề xuất một phương án gây quỹ khẩn cấp mới. Linh nhìn quanh phòng, thấy tất cả mọi người đều đã sẵn sàng bắt tay vào một cuộc chiến khác, dù cơn bão vừa qua đã khiến ai nấy đều thấm mệt rã rời. Cô hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài, và Hạ Vàng, dù đã đứng vững qua một đêm giông bão thực sự, vẫn có thể mất tất cả chỉ vì một dòng chữ trên một tờ giấy nợ ngân hàng, một kiểu bão khác không kèm theo mưa gió nhưng không kém phần tàn khốc, một kiểu bão mà lần này họ sẽ phải cùng nhau tìm cách vượt qua trong những ngày sắp tới.