Mùa Hè Sau Cơn Mưa
8 phút đọc

Chương 44

Chương 44 — Mùa Hè Sau Cơn Mưa

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Linh bắt tay sửa lại căn hộ trên lầu thành một nơi ở thực sự, thay vì chỉ là chỗ tạm bợ như trước đây. Minh mang tới một chiếc giường mới, nhưng lại thiếu mất một chân đế. Anh nhanh trí kê tạm bằng bốn cuốn sách dày. Linh phát hiện một trong số đó chính là cuốn sổ kế toán quan trọng của rạp, liền hỏi anh rốt cuộc muốn đọc sách hay muốn có chỗ ngủ đàng hoàng.

Mẹ Linh chuyển hẳn sang một căn phòng nhỏ phía sau, nhưng vẫn tiếp tục phụ giúp việc bán vé mỗi ngày. Bà và con gái dần học cách sống gần gũi bên nhau mà không cần phải hỏi han quá nhiều về những chuyện riêng tư của nhau.

Minh không chính thức dọn hẳn vào ở cùng, nhưng bàn chải đánh răng của anh cứ dần xuất hiện trong phòng tắm, rồi tới hộp dụng cụ sửa chữa, rồi đến cả một con mèo lạ hoắc không biết từ đâu chạy tới. Linh đặt ra một quy tắc riêng: không được sửa bất cứ thứ gì trong lúc hai người đang cãi nhau. Minh phàn nàn rằng như vậy sẽ mất đi phân nửa công việc thường ngày của anh.

Hai người rủ nhau đi khám sức khỏe tổng quát sau đợt bão vừa qua vì cả hai đều bị ho dai dẳng. Bác sĩ hỏi mối quan hệ giữa hai người là gì, Minh nhanh nhảu đáp “đồng nghiệp có triển vọng phát triển”. Linh lập tức đá nhẹ vào chân anh dưới gầm bàn khám.

Buổi tối, họ ngồi trên sân thượng nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh đèn. Linh thú nhận rằng cô vẫn còn sợ mất rạp, sợ mất mẹ, và sợ mất cả anh nữa. Minh nói nỗi sợ không phải là một điềm báo xấu, nó chỉ đơn giản là chiếc chuông báo động nhắc mình nhớ rõ điều gì thực sự quan trọng đối với bản thân.

Linh đặt đầu lên vai anh. Lần này anh không hề nói đùa như mọi khi. Cả hai cùng ngắm nhìn những chiếc đèn nhỏ lấp lánh dọc bờ sông, mỗi ngọn đèn rung rinh đổi màu theo từng cơn gió thổi qua. Minh kể rằng mẹ anh ngày trước từng dặn đừng bao giờ xây cả cuộc đời mình dựa trên một lời hứa mà không có lối thoát. Anh đã mất nhiều năm hiểu nhầm rằng lời dặn ấy có nghĩa là lúc nào cũng phải sẵn sàng rời bỏ mọi thứ.

“Bây giờ anh hiểu khác đi rồi à?” Linh hỏi.

“Là phải xây một nơi mà người ta có thể rời đi bất cứ lúc nào mà không cảm thấy bị khóa chặt lại.”

Linh nghĩ tới mẹ, tới cha, và tới tất cả những người từng bị buộc phải giữ im lặng suốt bao năm. Cô nói nếu một ngày nào đó cô muốn đi học thêm ở thành phố, Minh tuyệt đối không được dùng rạp làm sợi dây trói buộc cô lại. Anh bảo anh sẽ tự tay giúp cô xếp hành lý cho gọn gàng.

“Còn nếu tôi muốn ở lại thì sao?”

“Tôi sẽ hỏi cô ở lại vì thực sự muốn, hay chỉ vì đang sợ hãi điều gì đó.”

Hai người không hôn nhau ngay lúc đó. Họ chỉ ngồi lặng lẽ cạnh nhau, để một câu hỏi tử tế mở ra cả một quãng đường dài phía trước chưa cần vội trả lời.

Dưới sân, Hậu gọi vọng lên hỏi ai đã lấy mất chiếc thang của cậu. Minh đáp không ai cả, nó vẫn nằm nguyên ở chỗ cũ như mọi khi. Hậu hỏi vậy sao cậu không nhìn thấy nó đâu cả. Bà Năm từ dưới bếp nói vọng lên rằng vì cậu chưa chịu nhìn đúng chỗ mà thôi.

Linh bật cười thành tiếng. Cô nhận ra yêu một người không đồng nghĩa với việc được người ấy giải cứu khỏi mọi khó khăn trong đời. Tình yêu đôi khi chỉ đơn giản là có ai đó nhắc mình nhìn đúng hướng, rồi kiên nhẫn đứng chờ khi mình tự bước những bước đi của riêng mình.

Minh hỏi cô có muốn anh đi cùng trong những ngày đầu tiên ở thành phố không. Linh bảo cô hoàn toàn có thể tự mình xoay xở được, nhưng vẫn muốn anh biết rõ địa chỉ lớp học của cô để an tâm. Anh ghi cẩn thận vào sổ tay, không hỏi thêm gì nữa. Cả hai đang dần học cách quan tâm đến nhau mà không biến sự quan tâm ấy thành một hình thức kiểm soát ngột ngạt.

Linh ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô nhận ra câu hỏi vừa rồi của Minh khác hẳn mọi lời níu kéo cô từng nghe qua trong đời. Không ai yêu cầu cô phải chứng minh tình cảm bằng cách hy sinh bản thân, cũng không ai đặt lên vai cô trách nhiệm phải làm cho một nơi chốn trở nên hoàn hảo tuyệt đối. Minh chỉ đơn giản muốn biết liệu cô có thể sánh bước cùng anh mà vẫn giữ được trọn vẹn chính mình hay không.

“Em muốn ở lại An Bình,” cô nói chậm rãi. “Nhưng em cũng muốn được đi học, muốn có những ngày không ai gọi tên em chỉ vì rạp gặp sự cố. Em muốn có anh ở bên cạnh, nhưng không muốn anh trở thành người canh giữ cửa thay em.”

Minh khẽ cười. Anh bảo anh cũng muốn được đồng hành cùng cô, nhưng vẫn giữ quyền được về nhà sớm khi cảm thấy mệt mỏi. Cả hai cùng thống nhất với nhau ba quy tắc nhỏ: không tự ý quyết định thay cho người kia, không dùng sự im lặng như một hình phạt ngầm, và mỗi tháng phải dành riêng một ngày hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện của rạp. Hậu vô tình nghe lỏm được từ cầu thang, liền hỏi vào ngày đó cậu có được nghỉ luôn việc sửa điện không. Linh đáp được, nhưng đổi lại cậu phải tự giặt lấy quần áo của mình.

Sáng hôm sau, họ cùng nhau viết ba quy tắc ấy lên tấm bảng trắng treo trong phòng máy. Đó không phải là một lời thề nguyện trang trọng, chỉ đơn thuần là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Linh nhìn những dòng chữ còn mới tinh, chợt nhận ra tình cảm của mình cũng giống như một căn phòng đang được sửa chữa dần dần: cần có đủ ánh sáng, cần một lối thoát rõ ràng, và cần một người sẵn lòng quay lại kiểm tra thường xuyên, ngay cả khi đã tưởng mọi thứ đều ổn thỏa.

Những ngày sau đó, Linh và Minh thử nghiêm túc áp dụng quy tắc ngày không nói về rạp. Họ cùng nhau đi bộ dạo quanh khu chợ, tranh luận sôi nổi về việc bánh cuốn có nên thêm hành phi hay không, rồi phát hiện ra cả hai đều chẳng nhớ nổi đường về nếu thiếu tiếng còi tàu quen thuộc dẫn lối. Minh kể lại chuyện thời nhỏ từng mơ ước trở thành một họa sĩ, còn Linh thú nhận cô từng giấu một tập truyện tranh dưới đáy va-li trong ngày quyết định rời bỏ nhà ra đi năm xưa.

Họ không cố gắng giải quyết trọn vẹn hết mọi khúc mắc của quá khứ chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi. Có những đoạn chuyện Minh chỉ lặng lẽ lắng nghe, có những đoạn Linh cần được giữ im lặng cho riêng mình. Khi đi ngang qua bờ sông, anh hỏi cô đã muốn quay về chưa. Cô đáp còn chưa, vì ngày nghỉ phép hôm nay vẫn chưa kết thúc. Minh gật đầu, không hề liếc nhìn đồng hồ đeo tay lấy một lần.

Đến khi trời bất chợt đổ mưa, cả hai vội trú dưới mái hiên một cửa hàng đã đóng cửa từ lâu. Linh không nhịn được cười khi thấy một bên áo của anh đã ướt sũng. Minh bảo đó chính là bằng chứng cho thấy anh đã luôn đi sát bên cạnh cô, chứ không hề đi trước dẫn đường một cách áp đặt. Câu nói có phần vụng về ấy, nhưng lại đủ sức khiến cô nắm chặt lấy tay anh cho tới tận khi cơn mưa dứt hẳn.

Khi mưa đã tạnh, họ chậm rãi đi bộ về rạp dưới bầu trời vừa được rửa sạch bụi, những vũng nước nhỏ trên đường phản chiếu ánh đèn phố lấp lánh như những mảnh gương vỡ. Minh hỏi cô có muốn ghé qua quán chè của dì Tám ăn một chén trước khi về không. Linh gật đầu, rồi cả hai ngồi bên vỉa hè, chia nhau một chén chè đậu xanh nóng hổi, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình dị hiếm hoi ấy.

Dì Tám nhìn hai người, cười tủm tỉm nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ múc thêm cho họ một ít nước cốt dừa mà không tính thêm tiền. Khi họ đứng dậy ra về, dì dặn với theo rằng nên giữ gìn những buổi tối bình yên như thế này, vì cuộc sống rồi sẽ luôn có lúc bận rộn trở lại. Linh gật đầu, cảm thấy lời dặn dò giản dị ấy nặng trĩu một sự thấu hiểu sâu sắc mà có lẽ dì đã đúc kết từ chính cuộc đời mình.

Về tới rạp, Linh đứng lại một lúc trước tấm bảng ba quy tắc treo trong phòng máy, rồi lấy bút thêm vào một dòng nhỏ bên dưới: “Và luôn nhớ ghé qua quán chè dì Tám mỗi khi có thể.” Minh đọc xong, bật cười, nói rằng đó là điều khoản duy nhất trong cả bản quy tắc mà anh sẵn lòng tuân thủ vô điều kiện không cần bàn cãi gì thêm.

Đêm đó, trước khi tắt đèn phòng máy, Linh đứng lại một lúc nhìn quanh căn phòng nhỏ đã trở nên quen thuộc đến lạ lùng: chiếc bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ, chiếc máy chiếu cũ vẫn còn dán nhãn tay của cha, và giờ đây thêm cả một tấm bảng trắng ghi lại những quy tắc nhỏ bé của hai người. Cô nhận ra căn phòng này, qua từng lớp bụi và từng lần sửa chữa, đã âm thầm trở thành một chứng nhân cho cả một hành trình dài mà cô chưa từng dám tưởng tượng khi mới đặt chân trở về An Bình, chỉ định ở lại đúng bảy ngày ngắn ngủi, rồi lặng lẽ rời đi như bao lần trước đó trong đời.

Đã sao chép liên kết chương