Chương 37
Chương 37 — Mùa Hè Sau Cơn Mưa
Rạp bắt đầu bước vào đợt sửa mái quy mô lớn nhất từ trước tới nay. Giàn giáo được dựng lên bao quanh toàn bộ tường ngoài, khiến cả khu vực nhìn xa như một sân khấu đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn lớn. Minh đội chiếc mũ bảo hộ quá rộng so với đầu mình, mỗi lần anh cúi xuống kiểm tra vật liệu lại suýt rơi vào xô vữa đang trộn dở dưới chân.
Linh phụ trách việc mua vật liệu xây dựng cho toàn bộ công trình. Cô từng nhầm lẫn giữa xi măng và bột bả tường trong một lần đặt hàng vội vã, nhưng may mắn phát hiện kịp thời trước khi đổ nhầm vào công trình. Dì Tám bảo một người quản lý giỏi là người biết mình sắp gây ra chuyện gì và chủ động hỏi ý kiến người khác trước khi hành động.
Tuấn cử một kỹ sư trẻ tới hỗ trợ đội thi công. Người kỹ sư ấy tên Vy, rất ít nói nhưng lại vẽ hệ thống thoát nước đẹp và chính xác đến kinh ngạc. Hậu lập tức ngỏ ý mời cô tham gia nhóm truyền thông của rạp, nhưng bị cô từ chối thẳng thắn vì cô chỉ muốn tập trung hoàn toàn vào công việc kỹ thuật của mình.
Trong lúc tháo dỡ phần mái cũ, họ tình cờ tìm thấy một hộp đèn cũ có mảnh giấy ghi tên cô Xuân bên trong. Bên trong hộp là vài tấm ảnh đội cứu hộ năm xưa và một chiếc vé số 13 đã cũ. Linh cẩn thận đặt toàn bộ vào kho lưu trữ chung của rạp.
Minh hỏi cô có muốn giữ riêng những kỷ vật này cho bản thân không. Linh nói những thứ cha mẹ để lại không nhất thiết phải khóa kín trong phòng riêng của mình. Có thể chia sẻ chúng với mọi người, miễn là ghi rõ nguồn gốc và bối cảnh của từng món đồ.
Mọi người làm việc miệt mài cho tới tận tối muộn. Khi giàn giáo bất ngờ rung lên vì một cơn gió mạnh thổi qua, Minh vội nắm lấy tay Linh kéo cô lùi xuống khỏi khu vực nguy hiểm. Anh nói cô tuyệt đối không được đứng ngay dưới những vật đang treo lơ lửng trên cao như vậy. Linh hỏi anh có bao giờ nói một câu gì đó không liên quan đến chuyện an toàn lao động hay không. Minh đáp có chứ, chỉ là thường bị cô lờ đi không để ý tới.
Lần này Linh không bỏ qua câu nói ấy. Cô hỏi thẳng anh muốn nói điều gì. Minh nhìn cô, chuẩn bị mở lời, nhưng đúng lúc đó bị Hậu gọi giật giọng vì một con mèo không biết từ đâu leo tuốt lên đến tận giàn giáo cao nhất. Con mèo mắc kẹt ở một thanh ngang, kêu gào ầm ĩ như đang đòi hỏi quyền sở hữu toàn bộ công trình. Minh đành phải leo lên cứu nó, và bị nó cào cho một đường dài trên cánh tay.
“Đừng để nó làm anh bị thương thêm,” Linh nói, giọng lo lắng.
“Nó là nhân chứng lâu năm của rạp đấy chứ.”
“Nó là kẻ chuyên ăn vụng cá thì có.”
Con mèo được đưa xuống an toàn, lập tức chạy thẳng vào hộp bắp rang gần đó như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bà Năm tuyên bố đình chỉ vĩnh viễn quyền ra vào phòng vé của nó kể từ hôm nay.
Cuối ngày làm việc, Linh và Minh ngồi nghỉ trên giàn giáo đã được khóa chắc chắn lại, nhìn xuống sân rạp phía dưới. Anh nói anh muốn hỏi cô có định ở lại An Bình không phải vì trách nhiệm với rạp, mà thực sự vì cô muốn như vậy. Linh nhìn xuống sân, nơi mẹ cô đang dọn dẹp lại hàng ghế và Hậu đang tranh cãi to tiếng với một chiếc bảng thông báo bị lệch.
“Tôi chưa biết,” cô nói. “Nhưng tôi muốn có thêm thời gian để tìm ra câu trả lời thật lòng.”
Minh gật đầu, không đòi hỏi cô phải trả lời ngay lập tức. Anh chỉ đưa cho cô một chiếc đinh mới toanh, bảo cứ giữ lấy làm vật may mắn. Linh cất nó cẩn thận vào túi áo, nói nếu nó thực sự mang lại may mắn thì anh cũng nên tranh thủ sửa luôn cái cửa sổ bị kẹt ở tầng hai.
Gió thổi lồng lộng qua phần mái vừa mới được sửa xong. Rạp Hạ Vàng vẫn chưa hoàn hảo tuyệt đối, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tiếng mưa rơi trên mái không còn khiến bất kỳ ai phải ngước lên với ánh mắt đầy lo sợ nữa.
Linh cẩn thận chụp lại những nét vẽ trẻ con còn sót lại trên tường trước khi đội thợ tiến hành sơn phủ lớp mới lên toàn bộ. Họ quyết định giữ nguyên một mảng tường nhỏ, đặt một tấm kính bảo vệ phía trước và ghi rõ tên người đã nhận ra từng hình vẽ trong ký ức của mình. Cô bé từng mặc áo mưa trong buổi chiếu ngoài trời nói rằng lớn lên em muốn trở thành người sửa chữa rạp giống như Minh. Anh bảo trước tiên em phải học cách không làm rơi vít lung tung, rồi ngay sau đó lại giấu biến những chiếc vít của chính mình đi mất.
Linh bật cười, cảm thấy một tương lai nhỏ bé nhưng chắc chắn đang dần được xây dựng nên từ những công việc rất cụ thể và giản dị như vậy.
Sau khi phần mái chính đã hoàn thiện, cả nhóm chuyển sang kiểm tra kỹ lưỡng bức tường phía đông của rạp. Lớp vôi cũ bong tróc để lộ ra những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con từ rất nhiều năm về trước. Có hình một chiếc thuyền nhỏ, một cây cầu đơn sơ, và một dòng chữ viết sai chính tả đáng yêu. Linh định cho sơn lại toàn bộ cho gọn gàng, nhưng mẹ cô ngăn lại, bảo hãy chụp ảnh lưu giữ cẩn thận trước khi chạm tay vào bất cứ chỗ nào.
Họ mời những cựu khán giả lớn tuổi của rạp đến để nhận diện lại từng hình vẽ trên tường. Một bà cụ nhận ra ngay nét chữ nguệch ngoạc của con trai mình, người hiện đang sinh sống ở nước ngoài đã nhiều năm. Bà xin phép chụp lại để gửi cho con xem. Một người khác, khi nhìn kỹ, nhận ra chính bức vẽ nhỏ của bản thân mình từ thời còn là một đứa trẻ mười tuổi.
Minh đề xuất mở hẳn một lớp học phục hồi tranh tường cho những ai quan tâm. Hậu hỏi liệu có thể phục hồi luôn cả nét chữ viết sai chính tả năm xưa của chính cậu không. Linh bảo nét chữ ấy nên được giữ nguyên tự nhiên như một lời cảnh báo hài hước cho các thế hệ sau.
Trên đường xuống khỏi giàn giáo sau một ngày dài, Linh kể cho Minh nghe về công việc cũ của mình ở thành phố, về những buổi họp triền miên nơi người ta chỉ toàn dùng những cụm từ như “tác động xã hội” mà chẳng ai buồn nhớ nổi tên một người thực sự chịu ảnh hưởng từ quyết định của mình. Minh không hề khuyên cô nên nghỉ hẳn công việc đó. Anh chỉ hỏi cô muốn mang theo điều gì từ nơi ấy trở về áp dụng ở An Bình. Linh nói cô muốn học cách xây dựng một nơi có thể sống được lâu dài mà không cần một người phải hy sinh trọn vẹn toàn bộ thời gian của đời mình cho nó.
Minh lấy bút ghi nhanh lên mặt sau một bản vẽ kỹ thuật: ba ngày ở thành phố, bốn ngày ở rạp, và mỗi quý dành hẳn một tuần nghỉ ngơi thực sự. Linh bảo lịch trình đó nghe chẳng khác gì lịch bảo dưỡng của một cỗ máy. Anh đáp lại rằng máy móc còn cần được bảo dưỡng định kỳ, huống chi là con người. Cô gạch bỏ bớt hai cuộc họp không thực sự cần thiết trong lịch của mình, giữ lại phần quản lý cộng đồng quan trọng và hẹn ngày chính thức bắt đầu áp dụng lịch trình mới. Khi bước xuống khỏi giàn giáo, Linh biết mình vẫn chưa có một đáp án trọn vẹn cho tương lai, nhưng ít nhất cô đã có một kế hoạch không buộc bất kỳ ai phải biến mất để người khác được ở lại.
Vy, cô kỹ sư trẻ ít nói, ở lại thêm vài ngày sau khi phần thi công chính đã hoàn tất để hướng dẫn Minh cách bảo trì hệ thống thoát nước mới. Trong lúc làm việc, cô kể rằng mình từng là sinh viên trao đổi ở một thành phố lớn, nhưng chọn về làm việc cho một công ty nhỏ ở tỉnh vì muốn nhìn thấy kết quả công việc của mình một cách cụ thể, thay vì chỉ là những con số trừu tượng trên bản vẽ. Linh nghe câu chuyện ấy, nhận ra dường như có một kiểu người trẻ đang âm thầm tìm về những nơi chốn nhỏ bé như An Bình, không phải vì thiếu tham vọng, mà vì muốn tham vọng của mình có một hình hài rõ ràng hơn.
Trước khi rời đi, Vy để lại cho Minh một cuốn sổ tay ghi chép chi tiết về lịch bảo trì cho từng bộ phận của hệ thống thoát nước, đánh dấu rõ ràng những thời điểm cần kiểm tra định kỳ trong năm. Cô nói đây là món quà chia tay, đồng thời cũng là một lời nhắc rằng một công trình tốt không phải là công trình không bao giờ hỏng, mà là công trình có người biết trước khi nào nó cần được chăm sóc. Minh cảm ơn cô, hứa sẽ dán cuốn sổ ấy ngay cạnh bảng quy trình chung của rạp, nơi ai cũng có thể tham khảo khi cần.
Linh tiễn Vy ra tận bến xe, cảm ơn cô đã dành thời gian quý báu cho một dự án nhỏ bé không mấy nổi bật giữa vô số công trình lớn khác mà công ty đang thực hiện. Vy chỉ mỉm cười, nói rằng đôi khi những công trình nhỏ lại là nơi cô học được nhiều điều nhất về ý nghĩa thực sự của nghề kỹ sư, thứ mà những dự án đồ sộ hào nhoáng thường không dạy cho cô được.