Chương 14
Chương 14 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Phòng Học Số Bảy
Mã thông hành tạm thời hiện lên màu xanh lá trên bảng quét ở cổng kiểm soát khu vực trung chuyển, và Khê Lam bước qua mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, dù tim cô đập nhanh đến mức cô chắc chắn nếu có ai nhìn kỹ mặt mình, họ sẽ nhận ra ngay có điều gì đó không ổn.
Bách Vân đợi sẵn ở phía bên kia cổng, mặc một bộ đồ giản dị hơn thường lệ, không phải áo khoác xanh lam chính thức của học viên hoa tiêu — một sự cẩn trọng nhỏ mà Khê Lam đánh giá cao dù không nói ra. Anh dẫn cô đi qua một loạt hành lang của khu đào tạo, vắng người vào giờ này, ánh đèn đã chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng ban đêm, chỉ đủ sáng để nhìn rõ đường đi.
"Phòng học số bảy." Anh nói, dừng lại trước một cánh cửa nhỏ, quét thẻ cá nhân để mở khóa. "Dùng cho các buổi ôn thi riêng, không nằm trong khu vực camera giám sát trung tâm vì lý do bảo mật đề thi. Chúng ta có thể nói chuyện thoải mái ở đây."
Căn phòng nhỏ, chỉ có một bàn tròn và vài chiếc ghế, một bảng trắng treo tường còn sót lại vài nét vẽ sơ đồ toán học từ buổi học trước chưa được xóa hết. Khê Lam ngồi xuống, cảm nhận rõ sự xa lạ của không gian này so với những khoang kỹ thuật chật hẹp cô đã quen thuộc cả đời — không khí ở đây sạch sẽ hơn, thoáng hơn, không có mùi dầu máy hay hơi ẩm quen thuộc, chỉ có một mùi trung tính nhàn nhạt của giấy tờ và nhựa polymer mới.
"Cô muốn uống gì không?" Bách Vân hỏi, chỉ vào một máy pha đồ uống nhỏ gắn ở góc phòng. "Chỉ có trà thảo mộc tổng hợp thôi, không nhiều lựa chọn."
"Không cần đâu, cảm ơn." Khê Lam đáp, hơi ngạc nhiên trước sự chu đáo bất ngờ ấy — một chi tiết nhỏ nhưng khiến cô nhận ra Bách Vân, dù xuất thân cao hơn hẳn, không hề mang theo thái độ trịch thượng mà cô vẫn ngầm chuẩn bị tinh thần để đối phó. Anh ngồi xuống đối diện cô, tay đặt lên bàn, chờ đợi với vẻ kiên nhẫn của người đã quyết định sẽ lắng nghe trọn vẹn trước khi phán xét bất cứ điều gì.
"Trước khi tôi nói," cô bắt đầu, giọng nghiêm túc, "tôi cần biết anh đã tìm hiểu được gì rồi, không phải để kiểm tra anh, mà để tôi biết mình đang nói chuyện với ai."
Bách Vân kể lại toàn bộ những gì anh đã tìm thấy — dòng ghi chú về hồ sơ 041-H trong tài liệu tham khảo tự chọn, yêu cầu truy cập anh đã gửi tới Kho Lưu Trữ Sáng Lập, và cả cuộc trò chuyện với cha anh, sự chững lại kỳ lạ trong ánh mắt Kiều Trọng Nghiêm khi được hỏi về giai đoạn lịch sử ấy. Khê Lam lắng nghe, đối chiếu từng chi tiết với những gì cô đã biết, và nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết: đây không phải sự trùng hợp, mà là hai đầu mối khác nhau đang cùng dẫn về một điểm.
Khi anh nói xong, Khê Lam hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện của mình — từ tiếng rít bất thường ở khớp nối ống nước, bó cáp di sản, cuộc trò chuyện với Bùi Đắc Sinh, ca bảo trì Lõi Nguyên Sinh, nhãn dán viết tay với hai chữ cái "L.C.", và cuối cùng, đoạn văn bản cô đọc được ở trạm hiệu chỉnh — về hệ sao Lam Chử, đích đến ban đầu đã bị thay thế bởi Tinh Vọng từ năm hành trình thứ bốn mươi mốt.
Cô rút thiết bị ghi chép cá nhân ra, mở tệp ảnh chụp màn hình cô đã lưu giữ cẩn thận suốt hai tuần qua, đặt nó lên bàn giữa hai người. Bách Vân cúi xuống đọc, khuôn mặt anh dần chuyển từ tập trung sang một thứ biểu cảm phức tạp hơn nhiều — vừa sốc, vừa như thể đang cố sắp xếp lại toàn bộ những gì mình từng tin tưởng vào một khuôn khổ mới.
"Lam Chử." Anh lẩm bẩm, đọc đi đọc lại đoạn văn bản. "Tôi chưa từng nghe cái tên này trong bất kỳ tài liệu chính thức nào, kể cả những tài liệu chỉ dành riêng cho học viên hoa tiêu."
"Vì nó đã bị xóa." Khê Lam nói. "Tôi đã thử tra cứu trên mọi hệ thống công khai tôi có quyền truy cập. Không có gì. Như thể nó chưa từng tồn tại."
Bách Vân ngồi lặng một lúc lâu, tay vẫn giữ thiết bị của cô, mắt nhìn xa xăm như đang tính toán điều gì đó trong đầu — có lẽ là những con số anh đã học trong các môn toán thiên văn, khoảng cách, thời gian, những gì một sự thay đổi đích đến ở quy mô này thực sự có nghĩa.
"Nếu đây là sự thật," anh nói chậm rãi, "thì toàn bộ Kinh Hải Trình, toàn bộ những gì được dạy trong Lễ Hướng Đích, tất cả những bài kinh chúng ta đọc thuộc lòng từ nhỏ về việc Tinh Vọng luôn là đích đến duy nhất — tất cả đều được xây dựng trên một sự che giấu có chủ đích."
"Không chỉ vậy." Khê Lam nói, giọng cô trầm xuống. "Đoạn văn bản nói dữ liệu về khả năng sống được của Tinh Vọng có độ tin cậy thấp vào thời điểm quyết định đổi hướng được đưa ra. Hai trăm năm sau, chúng ta vẫn đang hướng tới một nơi mà, có thể, chưa từng có ai thực sự chắc chắn là con người sống được."
Câu nói ấy treo lơ lửng trong không khí căn phòng nhỏ, nặng nề hơn bất kỳ điều gì Bách Vân từng phải đối mặt trong suốt hai mươi hai năm cuộc đời được bảo bọc và định hướng kỹ lưỡng của mình. Anh nghĩ tới mẹ, tới câu nói của bà về việc không ngừng hỏi liệu con đường mình chỉ có thật sự đúng hay không — và tự hỏi liệu bà, khi còn sống, có biết gì về điều này hay không.
"Chúng ta cần biết thêm." Anh nói cuối cùng, giọng đã lấy lại phần nào sự chắc chắn. "Yêu cầu truy cập của tôi tới Kho Lưu Trữ Sáng Lập có thể bị từ chối, hoặc tệ hơn, có thể khiến ai đó chú ý tới tôi. Nhưng tôi có quyền hạn hợp pháp mà cô không có — là học viên hoa tiêu, tôi được phép vào Kho Lưu Trữ Sáng Lập vì lý do học thuật, dù không phải mọi khu vực."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì?" Khê Lam hỏi.
"Tôi sẽ tìm cách gặp lưu trữ viên phụ trách khu vực hồ sơ lịch sử, thăm dò xem có thể tiếp cận được gì mà không cần dùng tới yêu cầu chính thức đã gửi — tôi lo yêu cầu đó có thể đã bị đánh dấu." Bách Vân nói, đã bắt đầu suy nghĩ như một người quen lập kế hoạch có hệ thống. "Cô có thể tìm hiểu thêm từ phía Tầng Rễ không? Ông già cô nhắc tới, người từng cảnh báo cô — liệu ông ấy có thể biết thêm gì không?"
"Tôi không chắc ông ấy sẽ nói thêm. Ông đã sợ hãi rõ rệt khi tôi hỏi lần trước." Khê Lam đáp, nhưng rồi cô nghĩ lại, thêm vào. "Nhưng có lẽ tôi có thể thử lại, cẩn thận hơn."
Họ ngồi thêm gần một tiếng, phác thảo những bước tiếp theo, cẩn thận cân nhắc từng rủi ro — cách liên lạc an toàn giữa hai người mà không để lại dấu vết đáng ngờ, cách chia sẻ thông tin mà không khiến ai trong hai bên bị lộ trước bên kia kịp chuẩn bị. Đó là một cuộc trò chuyện kỳ lạ, giữa hai người xuất thân từ hai thế giới gần như không giao thoa của cùng một con tàu, giờ đây buộc phải học cách tin tưởng lẫn nhau nhanh hơn bất kỳ tình bạn thông thường nào từng đòi hỏi.
Khi Khê Lam rời khỏi phòng học số bảy để trở về khu dân cư Tầng Rễ trước khi mã thông hành hết hạn, cô dừng lại ở cửa, quay sang nhìn Bách Vân lần cuối.
"Cảm ơn anh đã tin tôi." Cô nói, một câu ngắn gọn nhưng chân thành hiếm khi cô để lộ ra với người mới quen.
"Cảm ơn cô đã tin tôi trước." Anh đáp lại, và trong ánh mắt anh, Khê Lam nhận ra một điều gì đó mới mẻ — không chỉ là sự tò mò trí tuệ của một học giả trẻ trước một bí ẩn hấp dẫn, mà là một sự nghiêm túc thật sự, một cảm giác trách nhiệm đang bắt đầu bén rễ, giống hệt thứ cảm giác đã dẫn dắt chính cô suốt hai tuần qua.
Trên đường trở về, băng qua ranh giới trọng lực quen thuộc, Khê Lam nghĩ lại toàn bộ cuộc trò chuyện, cố hình dung xem mình vừa làm đúng hay sai. Suốt tám năm làm nghề, cô đã học được cách tự lực, cách giải quyết vấn đề một mình trước khi cầu viện tới người khác — một thói quen hình thành từ tuổi thơ thiếu vắng cả cha lẫn mẹ, từ một gia đình luôn dạy cô rằng dựa dẫm vào người ngoài là con đường ngắn nhất dẫn tới thất vọng. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy nhẹ nhõm vì đã phá vỡ chính thói quen ấy.
Cô về tới căn hộ đúng lúc trước giờ giới nghiêm mở rộng cho phép, nhẹ nhàng mở cửa để không đánh thức bà nội. Nhưng khi bước qua phòng khách nhỏ, cô thấy ánh đèn bàn vẫn còn sáng, và Đoàn Bích Thu ngồi đó, tấm áo đang vá đặt yên trên đùi, không hề động đậy kim chỉ, chỉ ngồi nhìn ra khoảng tối phía cửa sổ mô phỏng nhỏ trong phòng.
"Bà chưa ngủ ạ?" Khê Lam hỏi, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng hơi hoảng vì bị bắt gặp về muộn.
"Bà đợi con." Đoàn Bích Thu đáp, không quay lại ngay. Rồi bà quay đầu, ánh mắt bà nhìn cô lâu hơn bình thường, một ánh nhìn dò xét pha lẫn một nỗi lo âu cũ kỹ mà Khê Lam chưa từng thấy rõ ràng đến vậy. "Con đi đâu về muộn thế, con bé?"
"Con có buổi tư vấn kỹ thuật ngoài giờ, cho một báo cáo học phần của bên Tầng Vòm." Khê Lam đáp, một nửa sự thật quen thuộc.
Bà nội gật đầu chậm rãi, nhưng không đứng dậy ngay, tiếp tục nhìn cô như đang cố đọc điều gì đó trên khuôn mặt cháu gái mình. "Ngủ đi. Mai còn phải làm việc sớm." Bà nói cuối cùng, thu dọn kim chỉ, nhưng trước khi rời khỏi phòng khách, bà dừng lại thêm một câu, giọng nhẹ đến mức gần như chỉ là hơi thở. "Bất kể con đang tìm kiếm điều gì, con bé ạ, hãy cẩn thận. Bà đã mất quá nhiều người vì họ không đủ cẩn thận."
Câu nói ấy khiến Khê Lam đứng sững lại giữa phòng khách tối, nhìn theo bóng bà nội khuất sau cửa phòng ngủ, tự hỏi liệu đó chỉ là một lời dặn dò chung chung của người già hay một dấu hiệu cho thấy bà biết nhiều hơn những gì bà từng để lộ suốt hai mươi năm qua.