Chương 70
Chương 70 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Người Bị Giữ Lại
Tiếng bước chân đều đặn của một đội tuần tra vang lên trong xưởng bảo trì giữa buổi sáng, một âm thanh không thuộc về nhịp điệu thường ngày của nơi này, đủ khác biệt để khiến mọi công nhân đang làm việc ngẩng đầu lên cùng lúc. Khê Lam, đang cúi người kiểm tra một khớp nối ống dẫn, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng trước khi cô kịp nhìn thấy ai đang bước vào.
Bốn Vệ Binh mặc đồng phục chỉnh tề bước qua cánh cửa lớn của xưởng, dẫn đầu là Thân Bảo Nghiêm, gương mặt anh giữ vẻ nghiêm nghị chuyên nghiệp nhưng Khê Lam, dù chỉ nhìn thoáng qua, nhận ra một sự căng cứng bất thường trong dáng đi của anh, khác hẳn sự tự tin lạnh lùng cô nhớ từ lần đầu tiên chạm trán anh trong Kho Lưu Trữ Sáng Lập nhiều tháng trước.
"Vũ Khắc Đăng." Thân Bảo Nghiêm gọi tên, giọng anh vang khắp xưởng, đủ lớn để mọi hoạt động khựng lại hoàn toàn. "Chúng tôi cần ông đi cùng chúng tôi để làm rõ một số vấn đề."
Vũ Khắc Đăng bước ra từ văn phòng nhỏ của mình, gương mặt ông thoáng qua một chút ngạc nhiên trước khi trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc của một người đã sống đủ lâu để không hoảng loạn trước bất kỳ điều gì. "Vấn đề gì, thưa đội trưởng?"
"Chúng tôi sẽ giải thích tại nơi thẩm vấn." Thân Bảo Nghiêm đáp, giọng anh cố giữ mức trung lập tối thiểu, dù Khê Lam cảm nhận được, qua ánh mắt anh lướt qua cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rằng anh biết rõ hơn những gì anh đang nói ra.
"Chuyện này liên quan tới gì?" Trịnh Yến My hỏi, giọng cô run lên, bước lên phía trước như thể muốn chắn giữa Vệ Binh và tổ trưởng của mình. "Chú Đăng không làm gì sai cả."
"Yến My, đứng yên." Vũ Khắc Đăng nói, giọng ông vẫn bình tĩnh, một tay giơ lên ra hiệu cho cô lùi lại. "Không sao đâu. Đây chỉ là hiểu lầm nào đó cần được làm rõ. Ta sẽ đi cùng họ."
Ông cởi bỏ chiếc áo bảo hộ đang mặc, treo nó lên móc quen thuộc với một cử chỉ chậm rãi, gần như nghi thức, như thể đang cố kéo dài khoảnh khắc cuối cùng trong không gian quen thuộc này trước khi bước vào điều chưa biết. Khi ông quay lại đối diện đội tuần tra, ánh mắt ông lướt qua đám đông công nhân đang đứng lặng người, dừng lại một chút lâu hơn ở Khê Lam.
Cô cảm thấy tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy. Liệu ông có nghi ngờ gì không? Liệu ông có đang nhìn cô với một câu hỏi thầm lặng, một sự trách móc cô không thể chịu đựng nổi? Nhưng ánh mắt ông không mang theo bất kỳ điều gì như vậy — chỉ một sự bình thản kỳ lạ, gần như một lời trấn an, như thể ông đang cố nói với cô, không cần lời, rằng bất kể chuyện gì xảy ra tiếp theo, đây không phải lỗi của cô.
"Chăm sóc tổ đội trong lúc ta vắng mặt, Phùng Bảo Nhân." Ông nói, quay sang người phó của mình, giọng ông đều đặn như đang giao việc thường nhật. "Đảm bảo lịch bảo trì tuần này vẫn được hoàn thành đúng hạn."
Rồi ông bước theo đội Vệ Binh, không phản kháng, không tỏ ra sợ hãi, chỉ bước đi với dáng vẻ của một người đã học cách đối mặt với bất công suốt cả cuộc đời mà không để nó khuất phục hoàn toàn phẩm giá của mình. Cánh cửa xưởng bảo trì đóng lại sau lưng ông, và trong khoảnh khắc ấy, Khê Lam cảm thấy một điều gì đó trong cô cũng đóng lại theo, một cánh cửa dẫn về khoảng thời gian trước khi cô biết đây là cái giá thực sự của những gì cô đang tìm kiếm.
Xưởng bảo trì chìm trong im lặng nặng nề suốt nhiều phút sau khi đội Vệ Binh rời đi, không ai dám lên tiếng trước, mỗi người đều nhìn nhau với một câu hỏi không lời trong ánh mắt. Cuối cùng, Hà Đình Khiêm là người phá vỡ im lặng, giọng cậu run lên vì phẫn nộ và sợ hãi lẫn lộn. "Họ không thể làm vậy. Chú Đăng chưa từng làm gì sai cả trong đời."
"Chúng ta không biết chuyện gì đang xảy ra." Phùng Bảo Nhân nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù gương mặt anh cũng trắng bệch. "Có lẽ chỉ là một cuộc thẩm vấn thông thường liên quan tới một thủ tục nào đó. Có lẽ ông ấy sẽ trở về trong vài giờ."
Nhưng không ai trong xưởng thực sự tin vào lời trấn an ấy, kể cả người nói ra nó. Khê Lam đứng lặng người giữa đám đông, cảm giác tội lỗi dâng lên trong cô như một cơn sóng không thể ngăn chặn. Cô biết, rõ hơn bất kỳ ai trong xưởng, rằng đây không phải một sự hiểu lầm ngẫu nhiên. Đây là hậu quả trực tiếp, dù gián tiếp, từ chính hành trình cô đã chọn theo đuổi — từ tờ đơn xin phép kiểm tra van an toàn một mình mà Vũ Khắc Đăng đã ký duyệt, từ sự tin tưởng ông đã dành cho cô suốt nhiều tháng qua mà không hề biết mình đang bị lợi dụng theo cách nào đó cô chưa bao giờ có ý định.
Trịnh Yến My nắm lấy tay cô, gương mặt cô đầy nước mắt. "Khê Lam, cậu có sao không? Cậu trông như sắp ngất vậy."
"Tôi ổn." Khê Lam nói, giọng cô nghẹn lại, cố kìm nén cơn xúc động đang trào lên. Cô không thể nói cho Yến My biết sự thật, không thể giải thích tại sao cô cảm thấy như chính mình vừa đẩy người thầy, người đã bảo vệ cô suốt nhiều năm, vào một căn phòng thẩm vấn nào đó mà cô không thể tưởng tượng nổi điều gì đang chờ đợi ông trong đó.
Buổi trưa, cô tìm cách liên lạc với Bách Vân qua thiết bị ngắn, giọng cô run lên khi kể lại những gì vừa xảy ra. Anh im lặng lắng nghe, rồi thở dài nặng nề qua đường truyền.
"Tôi sẽ tìm hiểu xem họ đưa ông ấy tới đâu, đang thẩm vấn về điều gì." Anh nói. "Có lẽ tôi có thể dùng ảnh hưởng của cha tôi để biết thêm thông tin, dù tôi ghét phải cầu xin ông ấy thêm bất cứ điều gì sau đêm qua."
"Tôi phải làm gì bây giờ?" Khê Lam hỏi, giọng cô đầy tuyệt vọng. "Tôi có nên ra mặt không, thú nhận mọi thứ để cứu ông ấy?"
"Không." Bách Vân nói ngay lập tức, giọng anh kiên quyết. "Nếu cô làm vậy lúc này, cô không chỉ tự đưa mình vào nguy hiểm mà còn khiến tất cả những gì Vũ Khắc Đăng đang phải chịu đựng trở nên vô nghĩa, vì ông ấy thực sự không biết gì để thú nhận. Nếu cô xuất hiện và thú nhận, điều đó sẽ chỉ xác nhận nghi ngờ của họ rằng có một mạng lưới lớn hơn đang hoạt động, và sẽ kéo theo nhiều người khác bị liên lụy hơn, không chỉ riêng ông ấy."
Khê Lam biết anh nói đúng, nhưng điều đó không làm giảm bớt sức nặng của cảm giác bất lực đang đè lên ngực cô. Cô ngồi một mình trong góc khuất của xưởng bảo trì suốt giờ nghỉ trưa, không ăn uống gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nghĩ tới gương mặt bình thản của Vũ Khắc Đăng khi ông bước theo đội Vệ Binh, tới câu nói cuối cùng ông để lại như một lời trấn an cô không xứng đáng nhận.
Chiều muộn, tin đồn lan khắp Tầng Rễ với tốc độ chóng mặt, mỗi phiên bản một khác nhưng đều xoay quanh cùng một sự kiện — tổ trưởng Tổ Tuần Rễ đã bị Vệ Binh bắt giữ để thẩm vấn, không rõ lý do chính thức, không rõ khi nào sẽ được thả. Trầm Bá Nguyên, khi nghe tin, đã triệu tập một cuộc tụ họp khẩn cấp ngay tại Sảnh Giao Ca, giọng ông vang lên đầy phẫn nộ trước đám đông ngày càng đông hơn.
"Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho những gì tôi đã nói." Ông hét lên, giọng ông vang khắp sảnh lớn. "Họ không chỉ siết khẩu phần của chúng ta. Giờ đây họ bắt đầu bắt giữ chính những người lãnh đạo được kính trọng nhất trong cộng đồng chúng ta, chỉ vì một lý do mơ hồ họ không thèm giải thích. Nếu chúng ta tiếp tục im lặng, ai sẽ là người tiếp theo?"
Khê Lam đứng ở rìa đám đông, nghe những lời ấy vang lên như một tiếng chuông báo động, nhận ra rằng vụ bắt giữ Vũ Khắc Đăng không chỉ là một thảm kịch cá nhân đối với cô và tổ đội, mà đã trở thành ngòi nổ cho một điều gì đó lớn hơn nhiều, một điều cô cảm nhận được đang tích tụ trong không khí xung quanh cô, trong ánh mắt giận dữ của những công nhân xa lạ cô chưa từng thấy trước đây, trong giọng nói ngày càng cương quyết của Trầm Bá Nguyên.
Cô nghĩ tới lời Bách Vân từng nói, rằng sự thật họ đang tìm kiếm không tạo ra sự bất mãn vốn đã tồn tại từ lâu, chỉ tình cờ xuất hiện đúng lúc nó bắt đầu bùng lên bề mặt. Nhưng đứng đây, giữa đám đông đang sôi sục, nghe tiếng vỗ tay tán thành mỗi khi Trầm Bá Nguyên nâng cao giọng, Khê Lam không còn chắc chắn ranh giới ấy còn rõ ràng như cô từng tin. Hành trình của cô, hành trình bắt đầu từ một tọa độ không khớp trong ca bảo trì tưởng chừng bình thường, giờ đây đã đan xen không thể tách rời với số phận của hàng nghìn con người cô chưa từng gặp mặt, và không có cách nào để lùi lại, để tách mình ra khỏi những gì đang chuyển động, không thể ngăn chặn, ngay trước mắt cô.
Tối hôm đó, khi cô trở về nhà, Đoàn Bích Thu đón cô ở cửa với gương mặt lo lắng, đã nghe tin về vụ bắt giữ qua những người hàng xóm. Bà ôm lấy cháu gái, không hỏi gì thêm, chỉ giữ chặt cô trong vòng tay như thể sợ rằng nếu buông ra, cô cũng sẽ bị cuốn đi như Vũ Khắc Đăng, như mẹ cô mười chín năm trước, như tất cả những người từng dám đứng lên tìm kiếm sự thật trên con tàu này.
"Bà sợ, Khê Lam." Bà thì thầm vào tóc cô. "Bà sợ lịch sử đang lặp lại, và lần này, con đang đứng ngay giữa nó."
Khê Lam không đáp, chỉ ôm chặt lấy bà, cảm nhận sự thật trong lời bà nói thấm sâu vào lòng mình. Cô nghĩ tới Vũ Khắc Đăng, đang ở đâu đó trong một căn phòng thẩm vấn lạnh lẽo, phải trả giá cho một hành trình ông không hề hay biết mình đã tham gia. Cô nghĩ tới Đinh Khắc Bạt, tới mẹ mình, tới tất cả những cái tên trong hồ sơ Đêm Rễ Đứt mà cô chưa từng gặp mặt nhưng giờ đây cảm thấy như những người thân đã mất. Và cô hiểu, sâu trong lòng, rằng bất kể điều gì xảy ra tiếp theo, họ đã vượt qua ranh giới không thể quay lại, và con đường phía trước, dù dẫn tới đâu, sẽ không còn giống bất kỳ điều gì họ từng tưởng tượng khi bắt đầu.