Chương 48
Chương 48 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Rạn Nứt Nhỏ
Uông Khắc Trâm tìm tới bàn của Bách Vân trong thư viện học viên ngay khi anh vừa ngồi xuống, đặt trước mặt anh một tách trà nóng như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời, dù ánh mắt cô đầy vẻ dò xét.
"Anh trông như vừa chạy trốn khỏi một con thú dữ nào đó." Cô nói, ngồi xuống đối diện anh, hạ giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy. "Đêm qua có chuyện gì?"
Bách Vân nhìn cô, cân nhắc trong một khoảnh khắc trước khi quyết định thành thật một phần, đúng như nguyên tắc anh và Khê Lam đã thống nhất — chỉ chia sẻ đủ để giữ được lòng tin, không bao giờ chia sẻ toàn bộ. "Chúng tôi suýt bị một đội tuần tra phát hiện. Không phải một cuộc tuần tra bình thường — họ dường như biết trước sẽ có người ở khu vực đó."
Uông Khắc Trâm im lặng một lúc, xử lý thông tin, rồi gật đầu chậm rãi. "Vậy có nghĩa là ai đó đã báo cho họ. Anh có nghi ngờ ai không?"
"Tôi không chắc." Bách Vân đáp, thành thật. "Nhưng gần đây có một người ở Tầng Rễ, một kỹ sư tên Hồ Đắc Liêm, được điều sang làm công việc kiểm soát theo Chỉ Thị Mười Hai. Anh ta từng nói chuyện với Khê Lam ở trạm phân phối vài lần. Tôi không biết liệu đó có phải trùng hợp hay không."
"Nếu anh cần một cái cớ để giải thích vì sao anh không có mặt ở học viện vào giờ đó, tôi có thể giúp." Uông Khắc Trâm nói, giọng cô chắc chắn, không hề do dự. "Tôi sẽ nói tôi cùng anh làm bài tập nhóm tới khuya trong phòng nghiên cứu, nếu có ai hỏi. Đó không hẳn là dối trá hoàn toàn — chúng ta đúng là có một bài tập nhóm chung tuần này."
Bách Vân nhìn cô, một sự biết ơn chân thành dâng lên trong lòng anh. "Cô không cần phải liều lĩnh vì tôi như vậy."
"Tôi đã nói với anh rồi, tôi không cần biết chi tiết, nhưng tôi muốn giúp." Cô đáp, một nụ cười mỏng thoáng qua khuôn mặt cô. "Và thành thật mà nói, Bách Vân, tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thực sự có ích cho ai đó ở nơi này, thay vì chỉ mãi là cô gái vượt tầng mà mọi người luôn nhìn với ánh mắt dò xét."
Câu nói ấy khiến Bách Vân im lặng một lúc, nhận ra một tầng ý nghĩa khác trong sự sẵn lòng giúp đỡ của Uông Khắc Trâm — không chỉ là lòng tốt đơn thuần, mà còn là một khao khát được thuộc về, được là một phần của điều gì đó có ý nghĩa, sau nhiều năm đứng ở rìa của cả hai thế giới cô từng thuộc về.
Trong khi đó, tại xưởng bảo trì Tầng Rễ, Vũ Khắc Đăng gọi riêng Khê Lam vào phòng làm việc nhỏ của mình, đóng cửa lại, một hành động hiếm khi xảy ra khiến Khê Lam lập tức cảnh giác.
"Có chuyện gì vậy, thưa chú?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.
"Sáng nay tôi nhận được một cuộc gọi khác từ văn phòng an ninh." Vũ Khắc Đăng nói, giọng ông nặng nề. "Họ hỏi về lịch trình của con tối qua, con có ở đâu, làm gì. Tôi nói con đã hoàn tất ca trực đúng giờ và về nhà, vì tôi tin đó là sự thật duy nhất tôi biết."
Khê Lam cảm thấy dạ dày mình thắt lại, nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản. "Con không hiểu vì sao họ lại hỏi về con, thưa chú."
Vũ Khắc Đăng nhìn cô thật lâu, một sự pha trộn phức tạp giữa nghi ngờ và tình thương hiện rõ trên khuôn mặt ông. "Khê Lam, tôi đã nói với con trước đây, tôi tin con. Nhưng tôi không phải kẻ ngốc. Con đang gặp rắc rối, rắc rối lớn hơn nhiều so với những gì con để tôi thấy. Tôi không đòi hỏi con phải kể hết mọi thứ, vì tôi hiểu có những gánh nặng người ta cần tự mình mang, ít nhất là trong một khoảng thời gian. Nhưng tôi cần con hứa với tôi một điều."
"Điều gì, thưa chú?" Cô hỏi, giọng cô khẽ đi.
"Nếu tới lúc con thực sự cần giúp đỡ, đừng chọn cách chịu đựng một mình cho tới khi quá muộn." Ông nói, ánh mắt ông giờ đây mang một sự chân thành sâu sắc. "Cha con đã từng làm vậy, tôi tin là vậy, dù tôi không biết chi tiết ông đã đối mặt với điều gì trước khi mất. Tôi không muốn thấy lịch sử lặp lại với con, Khê Lam. Tôi nợ ông ấy nhiều hơn những gì con biết, và cách duy nhất tôi có thể trả món nợ đó bây giờ là bảo vệ con, theo bất kỳ cách nào tôi có thể, nếu con cho tôi cơ hội."
Khê Lam cảm thấy nước mắt cay xè nơi khóe mắt, một cơn thôi thúc mãnh liệt muốn kể hết cho ông nghe, muốn trút bỏ gánh nặng đang đè lên vai mình xuống người đàn ông đã luôn đối xử với cô như con gái theo cách nghiêm khắc riêng của ông. Nhưng cô nhớ tới lời cảnh báo cũ của chính mình — càng ít người biết, càng ít người gặp nguy hiểm — và nhớ tới gia đình của Vũ Khắc Đăng, vợ con ông, sự nghiệp ông đã xây dựng cẩn thận suốt nhiều năm.
"Con cảm ơn chú." Cô nói, giọng cô run nhẹ. "Con hứa, nếu tới lúc thực sự cần, con sẽ tìm tới chú."
Đó không hẳn là một lời hứa trọn vẹn, nhưng nó đủ để làm dịu phần nào sự lo lắng trong ánh mắt Vũ Khắc Đăng, và ông gật đầu, để cô rời khỏi phòng làm việc, dù cả hai đều biết, theo những cách khác nhau, rằng một điều gì đó lớn lao đang treo lơ lửng phía trên cuộc sống vốn dĩ bình lặng của họ.
Chiều hôm đó, tại một văn phòng khác của khu hành chính Vệ Binh, Thân Bảo Nghiêm đứng trước một quyết định ông đã trì hoãn nhiều tuần liền. Báo cáo về cuộc tuần tra đêm qua nằm trên bàn ông — không phát hiện được ai, chỉ ghi nhận một ông già đang sửa ghế trong lán bỏ hoang, không có gì bất thường đủ để lập biên bản chính thức. Nhưng ông biết, với bản năng của một người đã quan sát quá nhiều dấu hiệu nhỏ ghép lại thành một hình dạng lớn hơn, rằng đêm qua có ai đó đã ở đó, đã trốn thoát trong gang tấc, chỉ nhờ vào một sự may mắn hoặc một sự am hiểu địa hình mà chỉ những người sống lâu năm ở khu vực đó mới có được.
Ông cầm bút lên, định thảo một báo cáo đầy đủ để trình lên Chương Khắc Định, rồi lại đặt bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng nơi có thể thấy một góc nhỏ của Tầng Rễ trải dài phía dưới, ánh đèn công nghiệp lấp lánh như một chòm sao nhân tạo không bao giờ tắt. Hai mươi năm phục vụ đã dạy ông sự kiên nhẫn, nhưng cũng dạy ông một điều khác, sâu sắc hơn nhiều mà ông chỉ mới bắt đầu thừa nhận với chính mình gần đây — rằng có những lúc, sự thận trọng của một người thi hành nhiệm vụ và sự do dự của một người bắt đầu nghi ngờ chính mục đích của nhiệm vụ ấy, trông giống nhau tới mức chính ông cũng không còn phân biệt được đâu là đâu.
Buổi trưa, khi Khê Lam đi ngang qua trạm kiểm soát gần khu dân cư, cô thoáng thấy Hồ Đắc Liêm đứng ở đó, làm nhiệm vụ kiểm tra giấy phép di chuyển của người qua lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, và Khê Lam nhận ra ngay một điều gì đó khác lạ trong cách anh nhìn cô — không phải sự dò xét lạnh lùng của một người đang thi hành nhiệm vụ, mà một sự áy náy sâu sắc, gần như là lời xin lỗi câm lặng anh không thể nói ra thành tiếng giữa nơi công cộng.
Cô không dừng lại, chỉ gật đầu nhẹ theo phép lịch sự thông thường rồi bước tiếp, nhưng ánh mắt ấy ở lại trong đầu cô suốt cả buổi chiều, một mảnh ghép nhỏ cô chưa hiểu hết ý nghĩa, chỉ cảm nhận được rằng nó mang theo một điều gì đó quan trọng, một lời cảnh báo câm lặng cô cần phải giải mã trước khi quá muộn.
Tối đó, khi kể lại cho Bách Vân nghe về ánh mắt của Hồ Đắc Liêm, cả hai cùng ngồi lặng một lúc lâu trong hốc kỹ thuật nhỏ, cố ghép nối những mảnh thông tin rời rạc lại với nhau.
"Cô nghĩ anh ta biết điều gì đó?" Bách Vân hỏi.
"Tôi nghĩ anh ta có thể là người đã nói điều gì đó, dù không cố ý làm hại chúng ta." Khê Lam đáp, suy nghĩ chậm rãi. "Anh ta có vẻ là người tốt, Bách Vân, ít nhất là theo những gì tôi thấy qua vài lần trò chuyện ngắn ngủi. Nhưng người tốt cũng có thể sợ hãi, và sợ hãi có thể khiến người ta nói ra những điều họ không muốn nói, dưới áp lực đủ lớn."
"Nếu đúng vậy, chúng ta không thể trách anh ta hoàn toàn." Bách Vân nói, giọng anh trầm xuống. "Đây chính là điều đáng sợ nhất về cách hệ thống này vận hành — nó không cần những kẻ ác ý để hoạt động hiệu quả, chỉ cần đủ nỗi sợ đặt đúng chỗ, đúng lúc, và những người bình thường nhất cũng sẽ trở thành một phần của cỗ máy siết chặt, dù trái tim họ không hề muốn vậy."
Khê Lam gật đầu, một sự thấu hiểu mới mẻ và đau đớn lan tỏa trong lòng cô — không phải sự tức giận với Hồ Đắc Liêm, mà một nỗi buồn sâu sắc hơn nhiều, dành cho tất cả những con người bình thường đang bị kéo vào một cuộc chiến họ không hề chọn lựa, theo những cách họ không hoàn toàn kiểm soát được, giữa một hệ thống đã học được cách biến nỗi sợ hãi của từng cá nhân riêng lẻ thành công cụ bảo vệ cho chính nó.