Chương 31
Chương 31 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Không Thể Chờ Thêm Nữa
Thông báo hiện lên trên thiết bị cá nhân của Khê Lam ngay khi cô bước vào phòng thay đồ sau ca trực: "Yêu cầu điều chỉnh Phiếu Khí — hồ sơ của bà đang trong diện rà soát định kỳ, khẩu phần tuần này sẽ được xử lý chậm hơn thường lệ, dự kiến hoàn tất trong bốn mươi tám giờ." Không một lời giải thích cụ thể nào khác, chỉ một dòng chữ hành chính lạnh lùng đủ để khiến bụng cô quặn lại.
Cô biết rõ đây không phải một trục trặc kỹ thuật ngẫu nhiên. Phiếu Khí là công cụ kiểm soát tinh vi nhất trên con tàu này, tinh vi hơn bất kỳ nhà tù hay xiềng xích nào — không cần giam giữ ai, chỉ cần làm chậm một khẩu phần nước, một khẩu phần khí, đủ để nhắc nhở một con người rằng sự tồn tại của họ luôn phụ thuộc vào thiện chí của một hệ thống đang dõi theo từng bước chân họ.
Cô đứng lặng trước màn hình thiết bị một lúc lâu, rồi tắt nó đi, quyết định không để nỗi sợ hãi kìm chân mình thêm nữa. Buổi kiểm tra hôm trước, câu hỏi của Thân Bảo Nghiêm về cha cô, giờ là sự chậm trễ có chủ đích trong khẩu phần sinh tồn — tất cả đang xếp thành một hàng thẳng, chỉ về một hướng duy nhất: thời gian của cô không còn nhiều như cô từng nghĩ.
Cô nhắn cho Bách Vân, kể lại việc Phiếu Khí bị giữ chậm. Anh phản hồi gần như ngay lập tức: "Tôi sẽ hỏi xem có cách nào can thiệp không, dù tôi không chắc mình có đủ quyền hạn trong việc này." Cô đáp lại, dứt khoát: "Đừng can thiệp. Nếu anh can thiệp, anh sẽ để lại dấu vết liên kết giữa hai chúng ta trong chính hồ sơ hành chính của Hội Đồng, còn nguy hiểm hơn cả việc tôi chịu thiệt một tuần khẩu phần." Anh không phản hồi thêm, nhưng cô biết anh sẽ nghe theo, dù trong lòng không cam tâm đứng nhìn cô chịu đựng một mình.
Cô tới Boong Đáy ngay tối đó, không chờ tới lịch ghé thăm thường lệ, bước chân vội vã hơn mọi lần trước. Bùi Đắc Sinh đang ngồi trước xưởng, như thể đã đoán trước cô sẽ tới, một ấm trà mới pha đặt sẵn trên chiếc bàn gỗ cũ.
"Con tới sớm." Ông nói, không có vẻ ngạc nhiên.
"Cháu không thể chờ thêm nữa, thưa ông." Khê Lam nói, ngồi xuống đối diện ông, giọng cô kiên quyết hơn mọi lần trước. "Hôm nay đội trưởng Vệ Binh hỏi cháu về cha cháu, về nơi ông làm việc, về ca trực của cháu đêm hôm chúng cháu bị phát hiện. Và Phiếu Khí của cháu vừa bị đưa vào diện rà soát mà không một lời giải thích. Họ đang siết dần vòng vây quanh cháu, thưa ông, và cháu không thể tiếp tục chờ đợi trong khi không biết mình đang đứng ở đâu trong câu chuyện này."
Bùi Đắc Sinh đặt tách trà xuống, khuôn mặt ông trầm ngâm dưới ánh đèn vàng yếu ớt của xưởng. Ông nhìn cô thật lâu, ánh mắt ông lướt qua khuôn mặt cô như đang tìm kiếm một điều gì đó — có lẽ là một dấu vết, một nét quen thuộc từ một khuôn mặt khác ông từng biết, mười chín năm về trước.
"Con giống mẹ con ở đôi mắt." Ông nói bất chợt, giọng ông khàn đi. "Ông chưa từng nói với con điều này, vì ông sợ chính mình sẽ không kìm được mà nói ra hết mọi thứ ngay từ ngày đầu con còn bé tí, lang thang tới đây trốn ánh mắt người lớn. Nhưng đúng vậy, cùng một đôi mắt, cùng một cách nhìn chăm chú vào một vật gì đó như thể đang cố tháo rời nó ra để hiểu tận gốc rễ."
Khê Lam nín thở, không dám cử động, sợ chỉ một hơi thở mạnh cũng đủ khiến ông ngừng lại.
"Ông đã hứa với con, và ông giữ lời hứa." Bùi Đắc Sinh nói, giọng ông giờ đây mang một sự quyết tâm mới, như thể ông vừa vượt qua một ngưỡng cửa nào đó trong chính lòng mình. "Nhưng trước khi ông kể, ông cần con hứa lại với ông một điều."
"Cháu hứa, thưa ông." Cô đáp ngay, không cần suy nghĩ.
"Dù những gì ông sắp kể có làm con đau tới đâu, dù nó có khiến con nhìn nhận lại mọi thứ con từng tin về gia đình mình, con không được để nó biến thành hận thù mù quáng." Ông nói, ánh mắt ông nghiêm nghị hơn Khê Lam từng thấy ở ông. "Ông đã chứng kiến hận thù làm gì với con người, cả ở phía những kẻ nắm quyền lẫn phía những người bị chà đạp. Nó không mang lại công lý. Nó chỉ mang lại thêm những đêm như Đêm Rễ Đứt."
"Cháu hứa." Cô lặp lại, giọng cô run nhẹ nhưng chắc chắn.
Bùi Đắc Sinh gật đầu, rồi đứng dậy, đi vào trong xưởng, lục tìm trong một ngăn kéo cũ khóa bằng một ổ khóa cơ học nhỏ mà Khê Lam chưa từng thấy ông mở ra trước đây trong suốt tám năm quen biết. Ông lấy ra một hộp thiếc nhỏ, phủ đầy bụi, mang ra đặt lên bàn giữa hai người.
"Trước khi ông kể bằng lời, ông muốn con nhìn thấy thứ này trước." Ông nói, tay ông run nhẹ khi mở nắp hộp. "Ông đã giữ nó mười chín năm, không dám vứt đi, cũng không dám mang ra ánh sáng, chỉ chờ một ngày nào đó có người xứng đáng nhận lại nó."
Bên trong hộp là một tấm thẻ công tác đã cũ, ảnh trên thẻ mờ nhạt nhưng vẫn còn nhận ra được hình dáng một người phụ nữ trẻ, khuôn mặt nghiêm túc, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào ống kính. Dòng chữ bên dưới, dù đã phai màu, vẫn đọc được rõ ràng: "Lâm Vĩnh Chi — Kỹ sư hạng hai, Tổ Bảo Trì Lõi Kỹ Thuật."
Khê Lam cầm tấm thẻ trong tay, ngón tay cô run rẩy tới mức suýt làm rơi nó xuống đất. Lần đầu tiên trong đời, cô nhìn thấy khuôn mặt mẹ mình, không phải qua một lời kể mơ hồ, không phải qua một cái tên viết bằng nét chữ tay trong hồ sơ cũ, mà là một hình ảnh thật, sống động, một con người thật đã từng tồn tại, từng thở, từng làm việc trong chính những hành lang cô vẫn đi qua mỗi ngày.
"Bà ấy đẹp." Cô thì thầm, nước mắt trào ra không kìm được.
"Bà ấy còn giỏi hơn cả đẹp." Bùi Đắc Sinh nói, giọng ông cũng nghẹn lại. "Bà ấy là kỹ sư giỏi nhất tổ ông từng biết, tỉ mỉ tới mức ám ảnh, không bao giờ chấp nhận một con số không khớp mà không tìm ra lý do tận cùng. Chính bà ấy, không phải Đinh Khắc Bạt, là người đầu tiên phát hiện ra sự sai lệch trong Lõi Nguyên Sinh, mười chín năm trước — con đường con đi hôm nay, con bé ạ, chính là con đường mẹ con đã đi trước con, từng bước một, cùng một cách quan sát, cùng một sự kiên trì không chịu bỏ cuộc trước một con số vô lý."
Khê Lam ôm chặt tấm thẻ vào ngực, cảm giác như đang ôm lấy một phần của chính mình mà cô chưa từng biết là đang thiếu vắng, cho tới giây phút này khi nó bất ngờ được trả lại.
"Kể tiếp cho cháu nghe đi, thưa ông." Cô nói, giọng cô vừa run rẩy vừa khẩn thiết. "Cháu cần biết hết, dù cháu có phải khóc suốt đêm nay cũng được."
Bùi Đắc Sinh nhìn cô, rồi nhìn ra khoảng không tối bên ngoài xưởng, nơi tiếng rền của hệ thống thông gió cũ vẫn vang lên đều đặn như một nhịp tim của chính con tàu. "Được." Ông nói. "Nhưng đêm nay ông chỉ có thể kể một phần, con bé ạ. Phần còn lại, ông cần thêm thời gian để chuẩn bị tinh thần, và con cũng cần thời gian để đón nhận từng phần một, như ông đã nói với con từ đầu. Ông sẽ không giấu con thêm gì nữa, ông hứa. Nhưng hãy để nó lộ ra theo đúng nhịp độ nó cần, không nhanh hơn, để con còn đủ sức đứng vững sau mỗi lần nghe."
Cô gật đầu, dù trong lòng cô, một phần muốn ông kể ngay lập tức, không chờ đợi thêm một giây nào nữa. Nhưng cô nhìn vào đôi mắt già nua đang ngân ngấn nước của ông, và cô hiểu, ông cũng đang phải đối mặt lại với chính nỗi đau của mình, từng chút một, sau mười chín năm chôn giấu nó sâu tới mức gần như đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi con người ông.
"Phần ông kể được đêm nay," ông nói tiếp, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào, "là thế này: mẹ con không hành động một mình, cũng không hành động bốc đồng. Bà ấy đã âm thầm thu thập bằng chứng suốt gần một năm trước khi quyết định lên tiếng, đối chiếu từng lớp dữ liệu cũ trong Lõi Nguyên Sinh, ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ riêng bà luôn mang theo bên người. Đinh Khắc Bạt là người có tiếng nói, người dám đứng trước đám đông hô hào, nhưng chính mẹ con mới là người hiểu rõ nhất ý nghĩa thật sự của những con số họ đang nắm trong tay. Không có bà ấy, có lẽ Đinh Khắc Bạt cũng chỉ dừng lại ở một sự nghi ngờ mơ hồ, không bao giờ đủ chứng cứ để dám lên tiếng giữa toàn tàu."
Khê Lam lắng nghe, khắc từng lời vào lòng, cảm giác như đang dần dựng lại hình hài một con người mà suốt hai mươi năm qua chỉ tồn tại trong tâm trí cô như một khoảng trống mang hình dáng một cái tên.
"Cháu sẽ chờ, thưa ông." Cô nói, cất tấm thẻ công tác của mẹ mình vào trong lớp áo, sát ngực, cạnh nơi cô từng giấu con chip lưu trữ dữ liệu tọa độ Lam Chử. Hai vật nhỏ bé ấy, một là bằng chứng của một bí mật cấp tàu, một là bằng chứng của một bí mật gia đình, giờ đây nằm sát nhau, cùng đập theo nhịp tim của cô, như thể chúng luôn thuộc về cùng một câu chuyện, chỉ chờ ngày được ghép lại làm một.