Chương 88
Chương 88 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Những Gì Mẹ Biết
Kho chứa thiết bị cũ ở rìa Đồng Sáng, nơi Ngạn Thức Vy đã sắp xếp cho họ một góc kín đáo để trò chuyện an toàn, chỉ được thắp sáng bởi một ngọn đèn nhỏ chạy bằng pin dự phòng, đủ để nhìn rõ khuôn mặt nhau nhưng không đủ để bị phát hiện từ xa. Lâm Vĩnh Chi ngồi tựa lưng vào một thùng thiết bị, Khê Lam ngồi đối diện, còn Bách Vân, người vừa vội vã tới đây ngay khi nhận được tin nhắn khẩn từ Trịnh Yến My, ngồi cạnh Khê Lam, vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự hiện diện thực sự của người phụ nữ huyền thoại họ đã tìm kiếm suốt nhiều tháng qua.
"Kể cho con nghe về đêm đó." Khê Lam nói, giọng cô vừa khẩn thiết vừa nhẹ nhàng, không muốn tạo thêm áp lực cho mẹ mình nhưng cũng không thể chờ đợi thêm được nữa. "Về Đêm Rễ Đứt, về những gì thực sự đã xảy ra."
Lâm Vĩnh Chi nhắm mắt lại một lúc, như đang tự chuẩn bị tinh thần để bước lại vào một ký ức bà đã cố chôn sâu suốt mười chín năm. "Đinh Khắc Bạt và mẹ đã phát hiện ra sự bất thường trong dữ liệu Lõi Nguyên Sinh gần một năm trước đêm đó." Bà bắt đầu. "Chúng tôi không có ý định lật đổ Hội Đồng, không có ý định gây bạo loạn. Chúng tôi chỉ tin rằng người dân có quyền được biết sự thật, và chúng tôi đã cố gắng đi đúng theo con đường chính thức trước — báo cáo lên cấp trên, yêu cầu một cuộc điều tra minh bạch."
"Chuyện gì đã xảy ra?" Bách Vân hỏi.
"Báo cáo của chúng tôi bị chặn lại ở cấp trung gian, không bao giờ tới được văn phòng Trưởng Lão Hội Đồng, hoặc có lẽ đã tới nhưng bị phớt lờ có chủ đích." Lâm Vĩnh Chi nói. "Sau ba tháng chờ đợi trong vô vọng, Đinh Khắc Bạt quyết định chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc công khai trực tiếp qua hệ thống phát thanh nội bộ. Mẹ đã cảnh báo anh ấy về rủi ro, nhưng anh ấy tin rằng một khi sự thật được nói ra, người dân sẽ buộc Hội Đồng phải hành động minh bạch hơn."
Giọng bà bắt đầu run lên khi tiếp tục kể, ký ức về đêm đó rõ ràng vẫn còn nguyên vẹn sự đau đớn dù đã qua mười chín năm. "Vệ Binh ập tới trước khi bản phát thanh kết thúc được một nửa. Họ không tới để bắt giữ, ít nhất không phải ban đầu — họ tới để dập tắt hoàn toàn, bằng vũ lực. Đinh Khắc Bạt bị bắn ngay tại chỗ khi cố gắng bảo vệ thiết bị phát thanh để lời cảnh báo có thể tiếp tục được truyền đi thêm vài giây."
"Ông ấy chết ngay tại đó." Khê Lam nói khẽ, không phải câu hỏi.
"Đúng vậy." Lâm Vĩnh Chi xác nhận, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bà. "Mẹ đã ở ngay cạnh anh ấy khi điều đó xảy ra. Mẹ đã ôm lấy anh ấy trong những giây phút cuối cùng, trước khi chính mẹ cũng bị bắt giữ, cùng hàng chục người khác đã tụ tập nghe bản phát thanh. Họ đưa chúng tôi tới một khu vực giam giữ tạm thời, nói rằng chúng tôi sẽ được 'tái định cư' vì lý do an ninh. Nhưng mẹ đã nghe đủ những lời thì thầm giữa các Vệ Binh để hiểu rằng 'tái định cư' chỉ là một cách nói tránh cho một điều gì đó tồi tệ hơn nhiều."
"Bùi Đắc Sinh đã giúp mẹ trốn thoát." Bách Vân nói.
"Ông ấy làm việc trong đội hậu cần của khu giam giữ tạm thời, một vị trí thấp kém không ai để ý tới." Lâm Vĩnh Chi nói, một sự trân trọng sâu sắc trong giọng bà khi nhắc tới người bạn đã khuất. "Ông ấy đã liều mạng, mở một lối thoát nhỏ qua hệ thống ống thông gió cũ vào đêm thứ ba, đưa mẹ và ba người khác ra ngoài trước khi đợt 'chuyển giao' đầu tiên diễn ra. Mẹ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với những người còn lại bị giữ lại, dù mẹ đã cố tìm hiểu suốt nhiều năm sau đó."
Khê Lam siết chặt tay mẹ mình, cảm nhận toàn bộ trọng lượng của câu chuyện đang từ từ hiện ra, không phải như một huyền thoại xa vời cô từng nghe qua lời kể gián tiếp, mà như một vết thương sống động vẫn còn rỉ máu trong tâm hồn người phụ nữ trước mặt cô.
"Tại sao mẹ không bao giờ tìm cách quay lại?" Cô hỏi, không phải để trách móc, mà vì cô cần hiểu trọn vẹn. "Ngay cả khi không thể ở lại, tại sao không một lần liên lạc, để con và bà nội biết mẹ còn sống?"
Lâm Vĩnh Chi im lặng một lúc lâu, đấu tranh với chính mình trước khi trả lời. "Mẹ đã thử, một lần, khi con lên năm tuổi." Bà nói cuối cùng, giọng bà nghẹn ngào. "Mẹ đã tìm cách gửi một tin nhắn kín đáo qua một người trung gian mẹ tin tưởng trong Hầm Lặng, hy vọng nó sẽ tới được tay cha con mà không bị phát hiện."
Khê Lam cảm thấy tim mình như ngừng đập. "Con chưa từng biết điều này."
"Vì nó không bao giờ tới được đích." Lâm Vĩnh Chi nói. "Người trung gian mẹ tin tưởng đã bị phát hiện đang cố gắng chuyển thông tin ra khỏi khu vực giám sát, và mẹ nhận được tin, qua những kênh liên lạc bí mật còn sót lại, rằng có một cuộc điều tra mới được mở ra ngay sau đó, tập trung vào cha con. Mẹ hoảng sợ, nghĩ rằng chính nỗ lực liên lạc của mình đã đặt anh ấy vào nguy hiểm, nên mẹ đã cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc, thề với chính mình sẽ không bao giờ thử lại, dù điều đó có nghĩa là mẹ phải sống phần đời còn lại như một người đã chết đối với chính gia đình mình."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn kho nhỏ. Khê Lam nhìn mẹ mình, rồi nhìn Bách Vân, cả hai cùng nhận ra mối liên hệ khủng khiếp giữa những gì họ vừa nghe và tập hồ sơ tám trang cô vẫn mang theo trong túi áo.
"Cha con đã chết mười một năm sau đó." Khê Lam nói, giọng cô run lên. "Trong một 'tai nạn áp suất' gần Lõi Nguyên Sinh. Con vừa mới phát hiện ra, hồ sơ về cái chết của ông ấy có nhiều dấu hiệu bất thường, và Tôn Khắc Dư, người giờ đây gần như nắm quyền lực thực thi lớn nhất trong Hội Đồng, có mặt tại hiện trường ngay từ đầu."
Lâm Vĩnh Chi đông cứng lại, khuôn mặt bà tái nhợt đi trong ánh đèn mờ. "Không." Bà thì thầm. "Không thể nào."
"Mẹ có biết gì không?" Bách Vân hỏi, nhận ra phản ứng của bà không đơn thuần là sự đau buồn thông thường trước một tin xấu.
Lâm Vĩnh Chi hít một hơi run rẩy, rồi bắt đầu nói, giọng bà giờ đây mang một sự kinh hoàng mới. "Khoảng một năm trước khi anh ấy mất, mẹ đã phá vỡ lời thề của chính mình một lần nữa. Mẹ đã nghe tin, qua mạng lưới ở Hầm Lặng, rằng có một kỹ sư ở Tầng Rễ đang âm thầm điều tra những sự cố kỹ thuật cũ liên quan tới Lõi Nguyên Sinh, hỏi những câu hỏi rất giống với những gì Đinh Khắc Bạt và mẹ từng hỏi mười năm trước đó. Mẹ đã nghi ngờ đó có thể là Việt Khiêm, và mẹ đã liều lĩnh gửi một cảnh báo, không trực tiếp, chỉ một mẩu tin ngắn qua đúng mạng lưới trung gian cũ, nói rằng anh ấy đang đi vào một con đường nguy hiểm, rằng anh ấy nên dừng lại vì con gái mình."
"Ông ấy không dừng lại." Khê Lam nói, hiểu ra toàn bộ bi kịch đang dần hiện rõ.
"Không." Lâm Vĩnh Chi nói, nước mắt lại trào ra. "Và mẹ tin rằng, chính hành động liên lạc của mẹ, dù chỉ là một lời cảnh báo, đã vô tình xác nhận với những ai đang theo dõi mạng lưới đó rằng có một mối liên hệ vẫn còn tồn tại giữa Việt Khiêm và mẹ, giữa cuộc điều tra của anh ấy và những gì đã xảy ra trong Đêm Rễ Đứt. Mẹ có thể đã chính là lý do khiến họ quyết định anh ấy trở thành một mối đe dọa cần phải loại bỏ."
Khê Lam ôm lấy mẹ mình, cả hai cùng khóc trong im lặng, mang theo gánh nặng của một sự thật vừa được ghép nối hoàn chỉnh — không phải một chuỗi tai nạn rời rạc, mà một mạng lưới liên kết chặt chẽ của mất mát, mỗi cái chết đều là hậu quả trực tiếp của cùng một nỗ lực tuyệt vọng để bảo vệ một bí mật đã ăn sâu vào tận gốc rễ quyền lực của con tàu này.
"Chúng ta cần đối mặt với Chương Khắc Định." Bách Vân nói cuối cùng, giọng anh cứng rắn dù ánh mắt anh vẫn còn đỏ hoe vì xúc động. "Với tất cả những gì chúng ta biết bây giờ, không chỉ về Đêm Rễ Đứt, mà về cả cha của Khê Lam. Ông ta phải trả lời cho tất cả những điều này, trực tiếp, không còn cách nào để lẩn tránh nữa."
Lâm Vĩnh Chi ngẩng lên, nhìn cả hai người trẻ trước mặt mình, một sự quyết tâm mới dần hình thành trong đôi mắt bà, thay thế cho nỗi sợ hãi đã chi phối bà suốt mười chín năm. "Nếu các con định làm điều đó," bà nói, giọng bà giờ đây vững vàng hơn, "mẹ sẽ đi cùng. Đã tới lúc con ma mười chín năm này bước ra khỏi bóng tối, đối diện trực tiếp với người đã cố xóa sổ sự tồn tại của mẹ khỏi lịch sử con tàu này."
"Việc này sẽ rất nguy hiểm cho mẹ." Khê Lam nói, một nỗi lo mới xen lẫn với niềm hy vọng vừa nhen nhóm. "Nếu chúng ta đối diện Chương Khắc Định mà không có sự bảo vệ nào, ông ta hoàn toàn có thể ra lệnh bắt giữ mẹ ngay tại chỗ, viện cớ mẹ vẫn là kẻ đào tẩu bị truy nã."
"Mẹ đã sống với nguy hiểm đó suốt mười chín năm rồi, con gái ạ." Lâm Vĩnh Chi đáp, một sự bình thản kỳ lạ trong giọng bà, thứ bình thản chỉ có thể đến từ một người đã học cách chấp nhận rủi ro như một phần tất yếu của sự tồn tại. "Nhưng con nói đúng, chúng ta cần thận trọng hơn một chút so với việc chỉ xông thẳng vào phòng làm việc của ông ta. Có ai trong Hội Đồng các con có thể tin tưởng, người có đủ vị thế để đảm bảo cuộc gặp diễn ra trong điều kiện an toàn hơn không?"
Bách Vân suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu chậm rãi. "Ứng Bảo Trung. Ông ấy hiện đang là chủ tịch ủy ban độc lập mới thành lập, có đủ thẩm quyền để triệu tập một cuộc gặp chính thức mà không cần thông qua kênh an ninh của Tôn Khắc Dư. Nếu chúng ta có thể thuyết phục ông ấy đứng ra làm cầu nối, ít nhất chúng ta sẽ có một nhân chứng trung lập, đủ uy tín để ngăn Chương Khắc Định hành động vội vàng."
"Vậy đó sẽ là bước tiếp theo của chúng ta." Khê Lam nói, một tia sáng quyết tâm mới trong ánh mắt cô. "Tìm cách tiếp cận Ứng Bảo Trung, một cách kín đáo, trước khi bất kỳ ai trong phe cứng rắn kịp nhận ra điều gì đang được chuẩn bị."
Lâm Vĩnh Chi nhìn con gái mình, rồi nhìn Bách Vân, một sự tự hào lặng lẽ len vào trong ánh mắt bà khi chứng kiến hai người trẻ đối diện với một quyết định lớn lao bằng sự bình tĩnh và chiến lược, thay vì chỉ hành động theo cơn giận dữ bộc phát. "Các con đã trưởng thành hơn mẹ tưởng tượng rất nhiều." Bà nói khẽ. "Và mẹ nghĩ, dù con đường phía trước còn nhiều nguy hiểm, lần này chúng ta sẽ không bước đi một mình như Đinh Khắc Bạt và mẹ đã từng."