Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 45

Chương 45 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Khoảng Trống Giữa Ca Trực

Cánh cửa bảo trì nhỏ dẫn vào một hốc kỹ thuật bỏ hoang giữa Tầng Rễ và Tầng Mùa kẽo kẹt mở ra khi Khê Lam xoay chiếc chìa vặn cô đã cải tiến từ một dụng cụ công việc thông thường, đủ để đánh lừa ổ khóa cơ học cũ kỹ mà không để lại dấu vết nào trên hệ thống điện tử ghi nhận ra vào. Đây là địa điểm gặp gỡ mới cô và Bách Vân buộc phải tìm ra, sau khi khoang chứa vật tư cũ trở nên quá rủi ro dưới ánh mắt của các trạm kiểm soát mới mọc lên khắp Tầng Rễ.

"Chỗ này an toàn hơn không?" Bách Vân hỏi, theo cô chui qua khoảng trống hẹp, nhìn quanh căn hốc chật chội đầy ống dẫn cũ và bảng điều khiển đã ngừng hoạt động từ nhiều thập kỷ trước.

"An toàn hơn, nhưng không thoải mái bằng." Khê Lam đáp, ngồi xuống một tấm ván kê tạm bên cạnh một ống dẫn nước lớn, hơi ấm nhẹ tỏa ra từ nó là nguồn sưởi duy nhất trong không gian nhỏ này. "Đây là một điểm chết trong hệ thống giám sát — camera an ninh gần nhất cách chỗ này ba mươi mét, và góc quay của nó không thể bao trọn khoảng hành lang dẫn tới đây. Tôi phát hiện ra nó nhiều năm trước, khi còn là học việc, lúc trốn tránh một buổi kiểm tra tôi không muốn tham gia."

Bách Vân bật cười nhẹ, một tiếng cười hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng liên tiếp. "Cô luôn có một danh sách những nơi để trốn, đúng không?"

"Người ta học cách tìm những khoảng trống khi lớn lên trong một thế giới không có nhiều chỗ để riêng tư." Cô đáp, không hẳn là một lời than phiền, chỉ là một sự thật cô đã chấp nhận từ lâu.

Cô lắng nghe Bách Vân kể lại chi tiết hơn về cuộc gặp giữa cha anh với vị Ủy viên, về hai chữ Lam Chử được nói ra công khai lần đầu tiên trong lịch sử làm việc của Kiều Trọng Nghiêm, về lời thú nhận đau đớn rằng ngay cả một Trưởng Ban Giáo Huấn cũng chỉ được truyền lại một mệnh lệnh sợ hãi không có nguồn gốc rõ ràng.

"Điều đó thay đổi cách tôi nhìn toàn bộ hệ thống này." Khê Lam nói, sau khi anh kể xong. "Tôi từng nghĩ Hội Đồng là một khối thống nhất, biết hết mọi thứ, quyết định mọi thứ. Nhưng nếu ngay cả cha anh, một người ở vị trí cao như vậy, cũng chỉ đang tuân theo một nỗi sợ được truyền lại mà không hiểu gốc rễ, vậy thì có bao nhiêu người khác trong bộ máy ấy cũng chỉ đang làm theo quán tính, không thực sự biết mình đang bảo vệ điều gì?"

"Có lẽ chỉ một số rất ít người thực sự biết toàn bộ sự thật." Bách Vân nói, gật đầu đồng tình với suy nghĩ của cô. "Chương Khắc Định chắc chắn là một trong số đó. Có lẽ vài Ủy viên cấp cao nhất. Nhưng phần lớn bộ máy còn lại — cha tôi, các giáo huấn viên, thậm chí có thể cả nhiều sĩ quan Vệ Binh — chỉ đang vận hành theo những mệnh lệnh và ranh giới họ được dạy phải tuân thủ, không hề biết lý do thật sự đằng sau chúng."

"Điều đó vừa khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn, vừa khiến tôi sợ hơn." Khê Lam nói, siết chặt tay mình lại. "Nhẹ nhõm vì nghĩa là không phải cả một hệ thống khổng lồ đang cố tình chống lại chúng ta, chỉ một nhóm nhỏ ở đỉnh cao. Nhưng sợ hơn, vì nhóm nhỏ đó lại nắm trong tay toàn bộ quyền lực để điều khiển cả một hệ thống khổng lồ ấy làm theo ý họ, mà không cần giải thích, không cần ai trong số họ thực sự hiểu vì sao."

Họ ngồi lặng một lúc, nghe tiếng nước chảy rì rào trong ống dẫn bên cạnh, một âm thanh quen thuộc với Khê Lam từ nhiều năm làm việc nhưng giờ đây mang một ý nghĩa khác — dòng nước ấy, được tái chế không ngừng nghỉ suốt hai trăm bốn mươi bảy năm qua, đã đi qua vô số thế hệ, đã tắm rửa những bàn tay của Đoàn Vĩnh Khai lẫn Vũ Thừa Nguyên, của Đinh Khắc Bạt lẫn Chương Khắc Định, tất cả đều uống chung một nguồn nước khép kín không bao giờ ngừng tuần hoàn, giống như những bí mật của con tàu này cũng cứ tuần hoàn qua từng thế hệ, không bao giờ thực sự biến mất, chỉ thay đổi hình dạng người mang chúng.

"Chúng ta cần tiếp cận mã 228-R." Khê Lam nói, phá vỡ sự im lặng. "Thư viện học viên và đơn xin sao lục chính thức đều đã đóng lại với chúng ta. Còn cách nào khác không?"

Bách Vân suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu chậm rãi. "Tôi không nghĩ ra cách nào không liều lĩnh. Mọi con đường hợp pháp đều dẫn tới việc để lại dấu vết, và mọi con đường bất hợp pháp đều có nguy cơ lặp lại những gì đã xảy ra ở Kho Lưu Trữ Sáng Lập lần trước."

"Vậy có lẽ chúng ta cần một hướng tiếp cận hoàn toàn khác." Khê Lam nói, một ý tưởng mới bắt đầu hình thành trong đầu cô. "Không phải qua hồ sơ chính thức, mà qua những người còn nhớ. Ông Sinh đã kể cho tôi gần hết những gì ông tận mắt chứng kiến đêm đó. Nhưng ông ấy có nhắc, một lần, rằng ông không phải người duy nhất sống sót qua đêm đó còn giữ ký ức. Có những người khác, những công nhân bình thường bị giữ lại qua đêm rồi thả ra, có thể vẫn còn sống, vẫn còn nhớ những chi tiết nhỏ mà ông không biết."

"Cô nghĩ có thể tìm ra họ?" Bách Vân hỏi.

"Tôi không chắc, nhưng đáng để thử." Cô đáp. "Mười chín năm không phải quá dài để tất cả bọn họ đều đã mất. Nếu tôi có thể tìm ra dù chỉ một hoặc hai người trong số ba mươi người bị giữ lại đêm đó, có lẽ họ biết điều gì đó về những gì đã xảy ra với nhóm bị áp giải riêng — mẹ tôi, Đinh Khắc Bạt, và những người khác."

Bách Vân gật đầu, dù ánh mắt anh vẫn còn đầy lo lắng. "Chỉ cần cẩn thận. Nếu Thân Bảo Nghiêm đang theo dõi mọi động thái liên quan tới gia đình cô, việc cô đột nhiên đi tìm những nhân chứng cũ của Đêm Rễ Đứt có thể là dấu hiệu rõ ràng nhất mà cô có thể để lộ ra."

"Tôi biết." Cô đáp. "Nhưng tôi cũng nghĩ nhiều tới điều Bùi Đắc Sinh từng nói — rằng những người sống lâu ở rìa hệ thống này học được cách di chuyển mà không để lại dấu vết, vì họ buộc phải học điều đó để tồn tại. Ông ấy không đi hỏi thẳng ai bằng tên, ông chỉ ngồi ở những nơi người già hay tụ tập, nhắc lại vài câu chuyện cũ như một cách gợi mở, rồi chờ xem ai phản ứng. Đó là cách một người không có quyền lực gì tìm ra sự thật trong một thế giới nơi mọi câu hỏi trực tiếp đều bị ghi lại."

"Một phương pháp chậm." Bách Vân nhận xét.

"Chậm, nhưng an toàn hơn nhiều so với việc lục tung hồ sơ chính thức lần nữa." Cô nói. "Và tôi nghĩ, sau tất cả những gì Chỉ Thị Mười Hai đang gây ra ngoài kia, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận sự chậm rãi đó, dù mỗi ngày trôi qua đều mang theo một sức nặng riêng."

Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết chai cũ từ nhiều năm cầm cờ lê và dụng cụ hàn, rồi nhìn sang đôi tay Bách Vân, mềm mại hơn nhiều, quen với những bảng điều khiển và màn hình mô phỏng hơn là kim loại thô ráp. Hai đôi tay khác biệt ấy, cô nghĩ, giờ đây đang cùng nắm giữ một phần của cùng một bí mật, một hình ảnh cô chưa từng dám tưởng tượng vào cái ngày cô lần đầu sao chép dữ liệu Lam Chử trong Lõi Nguyên Sinh, run rẩy vì sợ hãi, không hề biết rằng nó sẽ dẫn cô tới đây, tới một người con trai Tầng Vòm sẵn sàng đánh đổi cả gia đình mình chỉ để đi cùng cô trên con đường này.

"Tôi sẽ không hỏi trực tiếp." Cô nói. "Tôi sẽ để ông Sinh giúp, ông ấy biết cách tiếp cận những người cũ mà không gây chú ý, theo cách của những người đã sống ở rìa hệ thống này đủ lâu để biết cách di chuyển không để lại dấu vết."

Cuộc trò chuyện của họ bị cắt ngang bởi một tiếng động nhỏ từ phía hành lang bên ngoài — bước chân, chậm rãi, không vội vã, nhưng đủ gần để cả hai cùng đông cứng lại trong một khoảnh khắc căng thẳng. Khê Lam ra hiệu cho Bách Vân im lặng, áp tai vào cánh cửa kim loại, lắng nghe.

Bước chân dừng lại, rồi tiếp tục di chuyển, xa dần, chỉ là một nhân viên bảo trì khác đi ngang qua trong ca trực bình thường, không có gì bất thường. Nhưng khoảnh khắc căng thẳng ấy nhắc nhở cả hai, rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào, về mức độ mong manh của mọi thứ họ đang xây dựng trong bóng tối — mỗi cuộc gặp gỡ giờ đây đều mang theo một lớp lo âu mới, một khả năng bị phát hiện luôn treo lơ lửng, dù họ đã cẩn trọng tới đâu.

"Chúng ta không thể tiếp tục mãi như thế này." Bách Vân nói, giọng anh thì thầm, khi bước chân đã xa hẳn. "Trốn tránh, tìm những khoảng trống, hy vọng không ai nhìn thấy. Sớm muộn gì cũng có một lần chúng ta không đủ may mắn."

"Tôi biết." Khê Lam đáp, giọng cô cũng khẽ theo. "Nhưng tôi không thấy con đường nào khác lúc này, ngoài việc tiếp tục cẩn trọng nhất có thể, cho tới khi chúng ta có đủ để đưa ra ánh sáng, theo cách chúng ta có thể kiểm soát được, thay vì để nó bị phát hiện theo cách chúng ta không kiểm soát nổi."

Họ rời khỏi hốc kỹ thuật theo hai hướng khác nhau như thường lệ, nhưng lần này, khi Khê Lam bước đi trong bóng tối của hành lang gần như trống vắng dưới giờ giới nghiêm mới, cô cảm thấy rõ hơn bao giờ hết cái cảm giác đang chạy đua với thời gian — không chỉ với Thân Bảo Nghiêm, không chỉ với Hội Đồng, mà với chính sự mong manh của những khoảng trống họ đang dựa vào để tồn tại, những khoảng trống có thể đóng lại bất cứ lúc nào mà không hề báo trước.

Đã sao chép liên kết chương