Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 98

Chương 98 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Cầu Nối

Văn phòng nhỏ mới được thiết lập ở khu vực trung chuyển giữa Tầng Rễ và Tầng Vòm, một không gian trước đây chỉ là một hành lang bảo trì bỏ trống, giờ đây mang một tấm biển đơn giản ghi "Văn Phòng Liên Tầng," nơi Khê Lam đứng sắp xếp lại những chồng hồ sơ đầu tiên trong ngày làm việc chính thức thứ nhất của mình tại vị trí mới.

Vai trò này, được Hội Đồng mới thành lập chỉ ba tháng sau buổi Lễ Hướng Đích đặc biệt, không mang một chức danh quyền lực lớn lao — Khê Lam và Bách Vân sẽ không ngồi trong những phiên họp quyết định chính sách cấp cao. Thay vào đó, họ được giao nhiệm vụ làm cầu nối trực tiếp, tiếp nhận khiếu nại, thắc mắc, đề xuất từ cư dân của cả ba tầng, đảm bảo những tiếng nói vốn trước đây không bao giờ tới được tai Hội Đồng giờ đây có một con đường thực sự để được lắng nghe.

"Cảm giác thế nào, ngày đầu tiên?" Bách Vân hỏi, bước vào văn phòng với hai tách trà nóng, đặt một tách trước mặt cô.

"Đáng sợ hơn tôi tưởng." Khê Lam thú nhận, một nụ cười căng thẳng trên khuôn mặt cô. "Tôi đã quen với việc giấu bí mật, không quen với việc mọi người tới tìm tôi để nói ra vấn đề của họ một cách công khai."

"Cô sẽ quen thôi." Bách Vân nói, ngồi xuống chiếc bàn đối diện cô, chiếc bàn thứ hai trong văn phòng nhỏ này. "Cô đã dành cả năm qua học cách lắng nghe những điều người khác không dám nói ra. Đây chỉ là một phiên bản công khai hơn của cùng một kỹ năng."

Người đầu tiên bước vào văn phòng buổi sáng hôm đó là một người phụ nữ trẻ từ Tầng Mùa, lo lắng trình bày về một tranh chấp liên quan tới việc phân bổ hạn ngạch sản xuất giữa các khu nhà kính, một vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng đã gây căng thẳng kéo dài nhiều tuần giữa các đội làm việc mà không ai trong hệ thống cũ từng bận tâm giải quyết triệt để.

Khê Lam lắng nghe cẩn thận, ghi chép từng chi tiết, rồi hứa sẽ chuyển vấn đề này tới đúng ủy ban chuyên trách trong Hội Đồng mới, đồng thời tự mình liên hệ trực tiếp với đại diện Tầng Mùa, Chiêm Bách Thức, để đảm bảo nó không bị lãng quên trong đống công việc hành chính.

"Đây là lần đầu tiên có ai đó thực sự lắng nghe tôi về chuyện này." Người phụ nữ nói, một sự nhẹ nhõm rõ rệt trên khuôn mặt cô khi rời khỏi văn phòng. "Trước đây, tôi thậm chí không biết nên phàn nàn với ai."

Suốt những tuần tiếp theo, dòng người tới văn phòng nhỏ ấy ngày càng đông — không chỉ khiếu nại, mà cả những đề xuất, những câu hỏi về Hiến Chương mới, những cư dân Tầng Rễ tò mò muốn hiểu rõ hơn về quyền đại diện mới của họ, những học viên Tầng Vòm trẻ tuổi muốn tìm hiểu về công việc tình nguyện họ có thể tham gia để góp phần hàn gắn khoảng cách giữa các tầng lớp.

Trịnh Yến My cũng ghé qua thường xuyên, không phải với tư cách người tới khiếu nại, mà như một người bạn tới thăm, mang theo tin tức từ Tổ Tuần Rễ, những câu chuyện nhỏ về cuộc sống thường nhật đã dần trở lại nhịp điệu quen thuộc dù mang theo một sự cởi mở mới. Cô đã chính thức được đề cử làm người kế nhiệm tương lai của Vũ Khắc Đăng trong vai trò tổ trưởng, một sự công nhận cho năng lực và sự tận tụy cô đã thể hiện suốt nhiều năm, giờ đây không còn bị giới hạn bởi sự thiếu vắng các mối quan hệ đúng đắn như trước đây từng là một rào cản ngầm trong hệ thống cũ.

"Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay." Yến My nói, trong một lần ghé thăm văn phòng, giọng cô vẫn còn chút ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng của cuộc đời mình. "Cảm ơn cô, Khê Lam, vì đã tin tưởng tôi đủ để cuối cùng cũng kể cho tôi nghe sự thật, dù chỉ một phần, dù muộn màng."

"Cậu đã luôn xứng đáng được biết." Khê Lam đáp, nắm chặt tay bạn mình. "Tôi chỉ ước tôi đã đủ can đảm để nói sớm hơn, thay vì để cậu phải lo lắng trong bóng tối suốt từng ấy tháng dài."

Uông Khắc Trâm, giờ đây đã tốt nghiệp và chính thức trở thành hoa tiêu, ghé thăm văn phòng vào một buổi chiều, mang theo một đề xuất riêng của mình.

"Tôi muốn tổ chức một chương trình trao đổi." Cô nói, ngồi xuống đối diện Bách Vân, người bạn học cũ đã đồng hành cùng cô suốt những năm tháng khó khăn nhất. "Học viên hoa tiêu dành một tháng làm việc trực tiếp cùng Tổ Tuần Rễ hoặc các đội nông nghiệp Tầng Mùa, để hiểu thực sự công việc của những người họ sẽ phục vụ khi trở thành hoa tiêu chính thức. Tôi nghĩ, nếu tôi đã có cơ hội đó sớm hơn, tôi sẽ hiểu Bách Vân, và cả cô, Khê Lam ạ, nhanh hơn nhiều."

"Đó là một ý tưởng tuyệt vời." Khê Lam nói, ghi chú lại ngay lập tức. "Tôi sẽ đề xuất nó lên Ứng Bảo Trung ngay tuần này."

Lâm Vĩnh Chi, giờ đây đã dần ổn định trong vai trò mới của mình như một cố vấn kỹ thuật không chính thức cho Ủy Ban Giám Sát của Lã Diệu Ninh, cũng bắt đầu tìm lại nhịp sống bình thường sau mười chín năm ẩn náu. Bà thường ghé qua văn phòng Liên Tầng vào cuối ngày, mang theo bữa tối giản dị để cả ba người cùng ăn trước khi trở về căn hộ chung với Đoàn Bích Thu.

"Mẹ vẫn chưa quen với việc không phải nhìn qua vai mỗi khi bước ra ngoài." Bà thú nhận với Khê Lam trong một buổi chiều như vậy, một nụ cười tự giễu thoáng qua khuôn mặt bà. "Mười chín năm là một thói quen khó bỏ, con gái ạ."

"Mẹ có thời gian mà." Khê Lam đáp, siết nhẹ vai mẹ mình. "Không ai mong mẹ quên đi ngay lập tức những gì mẹ đã trải qua."

Bà nội Đoàn Bích Thu cũng dần tìm lại niềm vui trong cuộc sống hàng ngày, giờ đây thường xuyên nấu những bữa ăn lớn hơn, mời thêm Vũ Khắc Đăng, Trịnh Yến My, hay bất kỳ ai trong nhóm bạn bè thân thiết của Khê Lam ghé qua, như thể bà đang cố gắng bù đắp cho những năm tháng cô đơn, khép kín mà gia đình nhỏ của họ từng phải chịu đựng vì gánh nặng của những bí mật không thể chia sẻ.

Vào một buổi tối, sau khi văn phòng đã đóng cửa, Khê Lam và Bách Vân ngồi lại một mình, mệt mỏi nhưng hài lòng sau một ngày dài làm việc. Anh nắm lấy tay cô, một cử chỉ đã trở nên quen thuộc qua nhiều tháng, nhưng lần này mang theo một sự nghiêm túc mới.

"Tôi đã suy nghĩ về điều này một thời gian." Anh nói, giọng anh hơi run. "Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau — từ những cuộc gặp bí mật đầu tiên, tới việc chạy trốn khỏi Kho Lưu Trữ Sáng Lập, tới việc tìm ra mẹ cô, tới buổi lễ đã thay đổi cả con tàu này — tôi không thể tưởng tượng phần đời còn lại của mình mà không có cô ở bên."

Khê Lam nhìn anh, tim cô đập nhanh, cảm nhận điều gì đó lớn lao đang tới.

"Tôi biết chúng ta xuất thân từ hai thế giới khác nhau, từng bị coi là không thể hòa hợp." Bách Vân tiếp tục. "Nhưng tôi nghĩ, chính điều đó lại khiến những gì chúng ta xây dựng cùng nhau có ý nghĩa hơn. Khê Lam, cô sẽ kết hôn với tôi chứ?"

Cô ôm lấy anh, nước mắt vui mừng lăn dài trên khuôn mặt cô, câu trả lời không cần phải nói thành lời trước khi cô thì thầm nó vào tai anh. "Có. Tất nhiên là có."

Tin tức về đám cưới sắp tới của họ, một trong những cuộc hôn nhân đầu tiên công khai vượt qua ranh giới giai tầng kể từ sau buổi Lễ Hướng Đích đặc biệt, lan nhanh khắp con tàu, được đón nhận không phải như một scandal như nó có thể đã từng bị coi là vậy trước đây, mà như một biểu tượng sống động của những gì con tàu Khởi Nguyên đang cố gắng trở thành — một cộng đồng nơi ranh giới giữa các tầng lớp không còn là những bức tường không thể vượt qua, mà chỉ là những khác biệt trong công việc, không phải trong giá trị của mỗi con người.

Khi họ báo tin cho hai gia đình, cùng một buổi tối tại căn hộ nhỏ của Đoàn Bích Thu, phản ứng đầu tiên là một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trước khi cả căn phòng bùng nổ trong niềm vui. Đoàn Bích Thu ôm chầm lấy cả hai, nước mắt vui mừng lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo của bà. Lâm Vĩnh Chi đứng lặng người một lúc, rồi bước tới, đặt hai tay lên vai con gái mình.

"Cha con hẳn sẽ tự hào lắm." Bà nói khẽ, nhắc tới Đỗ Việt Khiêm với một sự dịu dàng mới đã thay thế nỗi đau nhọn hoắt của những tuần đầu tiên sau khi họ tìm lại nhau. "Ông ấy luôn mong con sẽ tìm được một người thực sự xứng đáng với con, không phải vì địa vị hay xuất thân, mà vì con người thật của họ."

Kiều Trọng Nghiêm, khi nghe tin từ con trai mình vào ngày hôm sau, không giấu được niềm vui, dù vẫn còn một chút bối rối trước tốc độ của mọi thứ. "Cha sẽ cần thời gian để chuẩn bị một bài phát biểu xứng đáng cho ngày trọng đại này." Ông nói, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thật trên khuôn mặt ông. "Nhưng cha không thể nghĩ ra một tin tức nào tốt đẹp hơn để nhận được trong năm nay."

Đã sao chép liên kết chương