Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
9 phút đọc

Chương 66

Chương 66 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Dấu Vết Trong Bóng Tối

Không khí gần trục quay của con tàu mang một chất lượng khác hẳn Tầng Rễ, nhẹ hơn, loãng hơn, khiến Khê Lam phải điều chỉnh từng bước chân khi trọng lực giảm dần trong lúc cô di chuyển qua hành lang kỹ thuật dẫn tới trạm kiểm soát phụ gần Lõi Nguyên Sinh. Cô mang theo hộp dụng cụ tiêu chuẩn, chứng nhận truy cập được kẹp rõ ràng trên ngực áo đồng phục, mọi thứ đúng như một đợt kiểm tra van an toàn định kỳ bình thường — bên ngoài.

Trạm kiểm soát an ninh đầu tiên chấp nhận chứng nhận của cô mà không hỏi thêm, người lính Vệ Binh trực ca chỉ liếc qua màn hình xác nhận danh tính rồi vẫy tay cho cô đi qua, ánh mắt anh ta lộ rõ sự chán chường của một ca trực dài không có gì đáng chú ý. Trạm thứ hai kỹ lưỡng hơn, yêu cầu cô giải thích mục đích chuyến kiểm tra và đối chiếu với lịch phân công đã được Vũ Khắc Đăng ký duyệt, nhưng cuối cùng cũng cho phép cô đi qua sau vài phút chờ đợi căng thẳng.

Khi cánh cửa niêm phong cuối cùng mở ra, để lộ khoang chứa trạm kiểm soát phụ nhỏ hẹp với những thiết bị cũ kỹ nhưng vẫn được bảo trì cẩn thận, Khê Lam thở ra một hơi dài, cảm giác căng thẳng nơi vai cô nới lỏng một chút. Cô bắt tay ngay vào công việc thật — kiểm tra van an toàn theo đúng quy trình, vì cô biết mọi hành động của mình đều có thể bị xem xét lại sau này nếu có bất kỳ nghi ngờ nào phát sinh.

Bách Vân xuất hiện mười phút sau, mặc đồng phục học viên hoa tiêu, tay cầm một thiết bị định vị dự phòng như lý do chính thức cho sự có mặt của anh trong khu vực. "Buổi thực hành mô phỏng vừa kết thúc." Anh nói khẽ, khi cả hai chắc chắn không có ai khác trong tầm nghe. "Tôi có khoảng bốn mươi phút trước khi họ nhận ra tôi vắng mặt lâu hơn cần thiết."

"Đủ thời gian." Khê Lam đáp, dẫn anh qua một cánh cửa phụ mà chỉ những kỹ sư có chứng nhận đặc biệt mới biết cách mở, dẫn vào khu vực lưu trữ thiết bị cũ nằm sát cạnh Lõi Nguyên Sinh, nơi cô đã phát hiện tọa độ Lam Chử lần đầu tiên nhiều tháng trước.

Căn phòng vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng ám ảnh cô nhớ từ lần đầu — những giá đỡ chứa các mô-đun dữ liệu cổ xưa, ánh đèn chỉ báo nhấp nháy chậm rãi như nhịp thở của một cỗ máy đã sống qua hai trăm bốn mươi bảy năm. Nhưng lần này, Khê Lam không tìm kiếm dữ liệu tọa độ. Cô tìm kiếm điều gì đó con người hơn, cụ thể hơn — bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có ai đó khác đã từng đứng ở chính nơi này, ngoài phạm vi công việc chính thức.

Cô bắt đầu từ những bề mặt kim loại gần cửa vào, rọi đèn pin dọc theo các mối hàn, các tấm ốp bảo vệ, tìm kiếm hình xoáy nhỏ quen thuộc. Không có gì ở đó. Cô di chuyển sâu hơn vào phòng, kiểm tra từng giá đỡ, từng bảng điều khiển phụ, trong khi Bách Vân đứng canh gác gần cửa, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ trên thiết bị định vị.

"Đây." Cô thì thầm, sau gần hai mươi phút tìm kiếm, dừng lại trước một bảng điều khiển phụ nhỏ gần như bị lãng quên ở góc xa nhất của căn phòng, nơi có vẻ như không ai từng chạm tới trong nhiều năm ngoại trừ những đợt bảo trì tối thiểu bắt buộc. Một tấm ốp bảo vệ đã được tháo ra và lắp lại, không hoàn hảo như cách một thợ máy được đào tạo chính quy sẽ làm, nhưng đủ khéo léo để không gây chú ý cho bất kỳ ai không thực sự để tâm.

Bách Vân bước tới, nhìn qua vai cô. "Có gì bất thường?"

"Tấm ốp này đã bị tháo ra gần đây." Khê Lam nói, ngón tay cô lần theo cạnh tấm kim loại, cảm nhận độ mài mòn khác biệt so với phần còn lại của thiết bị. "Không phải từ nhiều năm trước như phần lớn khu vực này. Gần đây hơn nhiều — có lẽ chỉ vài tháng, dựa vào mức độ oxy hóa ở các cạnh cắt."

Cô tháo tấm ốp ra cẩn thận, để lộ một bảng mạch cũ bên dưới — không phải phần thiết yếu của hệ thống điều hướng chính, mà một nhánh phụ kết nối với hệ thống giám sát môi trường cục bộ, loại thiết bị theo dõi mức độ bức xạ và tình trạng lò phản ứng gần đó. Trên bề mặt bảng mạch, gần một đầu nối đã được làm sạch và siết lại cẩn thận hơn phần còn lại, cô nhìn thấy nó — một hình xoáy nhỏ, kèm dấu chấm ở giữa, khắc mờ nhưng không thể nhầm lẫn.

Tay Khê Lam run lên. "Bách Vân, nhìn này."

Anh cúi xuống, nhìn kỹ dấu khắc dưới ánh đèn pin, rồi nhìn cô, hiểu ngay lập tức ý nghĩa của nó. "Bà ấy đã ở đây."

"Không chỉ ở đây." Khê Lam nói, giọng cô run lên vì một cảm xúc lẫn lộn giữa hy vọng và một nỗi sợ mới. "Bà ấy đã sửa chữa thiết bị này. Đây là một mạch giám sát bức xạ — nếu nó hỏng, sẽ không ai ngoài kỹ sư có chứng nhận cao cấp biết tới, và sẽ không được ưu tiên sửa chữa cho tới khi nó gây ra vấn đề nghiêm trọng hơn. Điều đó có nghĩa là bà đã tự mình tiếp cận khu vực này, không phải qua kênh chính thức, và đã bỏ thời gian sửa một thứ không ai giao cho bà sửa, chỉ vì..." Cô ngừng lại, nhìn kỹ hơn vào cách mạch được sửa. "Chỉ vì bà nhận ra nó cần được sửa, và bà không thể để nó hỏng, ngay cả khi không ai biết bà đã làm điều đó."

Bách Vân nhìn quanh căn phòng với một ánh mắt mới, như thể đang cố hình dung người phụ nữ ấy, một mình, lẻn vào khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt nhất con tàu, không phải để tìm kiếm bí mật, mà để sửa chữa một thứ gì đó cô tin là quan trọng, dù không ai giao nhiệm vụ ấy cho cô, dù việc bị phát hiện có thể mang lại hậu quả nghiêm trọng hơn bất kỳ điều gì Khê Lam từng đối mặt.

"Tại sao bà lại mạo hiểm như vậy?" Anh hỏi, không phải nghi ngờ, chỉ đơn thuần không hiểu.

"Vì đó là con người bà, có lẽ." Khê Lam nói, chạm nhẹ vào dấu khắc một lần nữa trước khi lắp lại tấm ốp bảo vệ đúng vị trí ban đầu, không muốn để lại bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đã có người phát hiện ra nó. "Một người thợ máy không thể chịu đựng được việc nhìn thấy thứ gì đó hỏng mà không sửa nó, dù việc sửa nó đồng nghĩa với việc phải chấp nhận rủi ro lớn. Có lẽ đó là cách bà tiếp tục sống, tiếp tục cảm thấy mình còn có ích, ngay cả khi bị đẩy ra khỏi mọi hệ thống chính thức."

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ hành lang bên ngoài — bước chân đều đặn, có nhịp điệu của một đội tuần tra, đang tiến gần hơn. Bách Vân đông cứng, tay anh đưa lên ra hiệu im lặng. Khê Lam nhanh chóng thu dọn dụng cụ, đóng bảng điều khiển phụ lại như chưa từng có ai chạm vào, dập tắt đèn pin.

Họ đứng im trong bóng tối, tim đập thình thịch, lắng nghe bước chân tiến gần rồi dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa họ vừa đi qua. Một giọng nói trầm vang lên, trao đổi ngắn gọn với một giọng khác qua thiết bị liên lạc, nhắc tới việc kiểm tra định kỳ khu vực lưu trữ thiết bị cũ theo lịch trình mới sau Chỉ Thị Mười Hai. Rồi bước chân di chuyển tiếp, xa dần, cho tới khi hoàn toàn im bặt.

"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay." Bách Vân thì thầm, giọng anh căng thẳng. "Nếu họ đã bắt đầu kiểm tra định kỳ khu vực này thường xuyên hơn, cơ hội của chúng ta để quay lại sẽ ngày càng hẹp."

Khê Lam gật đầu, dù lòng cô còn nặng trĩu với phát hiện vừa rồi, không muốn rời đi khi cảm thấy mẹ mình vừa hiện diện ở đây gần hơn bao giờ hết. Nhưng cô biết Bách Vân đúng. Họ rời khỏi căn phòng theo lối cũ, quay trở lại trạm kiểm soát phụ, hoàn tất nốt phần công việc chính thức còn dang dở trước khi rời khỏi khu vực theo đúng quy trình, không để lại bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cho những ai có thể xem xét lại hồ sơ ca trực của cô sau này.

Trên đường trở về, Khê Lam nắm chặt tay Bách Vân, tâm trí cô vẫn còn ở lại căn phòng nhỏ ấy, với dấu khắc hình xoáy trên bảng mạch cũ. Mẹ cô không chỉ còn sống. Bà vẫn đang tiếp tục một cuộc chiến âm thầm của riêng mình, theo cách duy nhất bà có thể — giữ cho những gì bà có thể chạm tới tiếp tục vận hành, ngay cả khi bị đẩy ra khỏi ánh sáng, ngay cả khi không ai biết ơn bà vì điều đó.

"Bà đang ở gần đây, Bách Vân." Cô nói, khi họ đã ra khỏi khu vực nguy hiểm, giọng cô mang một sự chắc chắn mới. "Gần hơn bất kỳ lúc nào tôi từng dám hy vọng. Tôi có thể cảm nhận được điều đó."

Bách Vân không đáp ngay, chỉ siết chặt tay cô hơn khi họ bước qua trạm kiểm soát cuối cùng, trả lại chứng nhận truy cập cho người lính trực ca với một nụ cười bình thản được luyện tập kỹ lưỡng. Chỉ khi họ đã cách xa khu vực trục quay, trở về hành lang quen thuộc dẫn tới Tầng Rễ, anh mới lên tiếng, giọng anh trầm ngâm. "Nếu bà ấy vẫn đang lui tới khu vực này, dù không thường xuyên, có nghĩa là bà chưa từ bỏ việc theo dõi Lõi Nguyên Sinh, ngay cả sau mười chín năm. Điều đó khiến tôi nghĩ tới một khả năng khác — có lẽ bà không chỉ đang trốn tránh, Khê Lam. Có lẽ bà đang chờ đợi điều gì đó, hoặc chuẩn bị cho điều gì đó, theo cách riêng của bà."

"Chờ đợi gì?" Khê Lam hỏi, một sự lo lắng mới len vào giọng cô.

"Tôi không biết." Anh thừa nhận. "Nhưng một người đã mạo hiểm mạng sống để sửa một mạch giám sát bức xạ không ai giao nhiệm vụ, sau mười chín năm sống ngoài mọi hệ thống chính thức, không phải một người đã từ bỏ. Đó là một người vẫn đang canh chừng, vì một lý do nào đó bà cho là quan trọng hơn sự an toàn của chính mình."

Khê Lam im lặng, để những lời ấy thấm vào tâm trí cô suốt quãng đường còn lại, tự hỏi liệu người mẹ cô chưa từng gặp mặt có đang, theo cách nào đó, cũng đang chờ đợi chính cô, như cô đã chờ đợi bà suốt hai mươi năm cuộc đời.

Đã sao chép liên kết chương