Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 30

Chương 30 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Câu Hỏi Không Ngẫu Nhiên

Đoàn kiểm tra tới sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, một sự sai lệch nhỏ nhưng đủ để phá vỡ nhịp chuẩn bị mà Vũ Khắc Đăng đã sắp xếp kỹ lưỡng từ tối hôm trước. Khê Lam đang lau lại bảng công cụ khi tiếng bước chân đều đặn vang lên từ đầu hành lang xưởng bảo trì, nhiều hơn hẳn số người cô hình dung cho một "buổi báo cáo tổng hợp hằng tuần" như thông báo đã mô tả.

Dẫn đầu là một người phụ nữ trung niên mặc trang phục hành chính xám nhạt của Ủy Ban Giám Sát Vận Hành, tay ôm một tấm bảng điện tử dày, theo sau là hai trợ lý ghi chép. Nhưng chính bóng dáng cuối hàng mới khiến tim Khê Lam hẫng một nhịp — Thân Bảo Nghiêm, đồng phục xám đậm quen thuộc, phù hiệu kim loại sáng loáng trên vai, bước đi với dáng vẻ điềm tĩnh của một người không cần vội vã vì đã biết trước mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng ý mình.

"Chúng tôi tới sớm để có thời gian quan sát vận hành thực tế trước khi vào phần báo cáo chính thức." Người phụ nữ dẫn đầu nói, giọng bà chuyên nghiệp và lạnh lùng như chính chức danh của mình. "Mong tổ trưởng thông cảm."

"Không sao, thưa bà." Vũ Khắc Đăng đáp, cúi đầu, nhưng Khê Lam nhận ra bàn tay ông siết chặt phía sau lưng, một dấu hiệu căng thẳng ông cố giấu khỏi tầm mắt đoàn kiểm tra.

Cả tổ được yêu cầu tiếp tục công việc như bình thường trong khi đoàn kiểm tra di chuyển quan sát, hai trợ lý ghi chép lại từng thao tác, từng quy trình, đối chiếu với sổ tay vận hành chính thức. Đó là một hình thức giám sát tinh vi hơn nhiều so với một cuộc thẩm vấn trực diện — không ai bị gọi riêng ra để hỏi cung, nhưng mọi cử chỉ, mọi phản ứng, đều nằm dưới những cặp mắt quan sát không rời.

Khê Lam tập trung vào công việc trước mặt, kiểm tra lại một khớp nối van, cố giữ nhịp thở đều đặn, cố không để ánh mắt mình vô tình lướt về phía Thân Bảo Nghiêm dù chỉ một lần — bà cô biết rằng bất kỳ ánh mắt tránh né nào cũng có thể bị đọc thành một dấu hiệu đáng ngờ chẳng kém gì một ánh mắt quá thẳng thắn.

"Cô là Đỗ Khê Lam?" Một giọng nói vang lên ngay sau lưng cô, trầm và chắc, khiến cô suýt đánh rơi cờ lê trong tay.

Cô quay lại, đối diện trực tiếp với Thân Bảo Nghiêm lần đầu tiên kể từ đêm chạy trốn trong Kho Lưu Trữ Sáng Lập. Ông đứng đó, cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt cô như đang đối chiếu với một hình ảnh nào đó lưu trong trí nhớ.

"Vâng, thưa đội trưởng." Cô đáp, cố giữ giọng bình thản, cúi đầu nhẹ theo đúng nghi thức khi có Vệ Binh cấp cao trực tiếp hỏi chuyện.

"Tám năm trong nghề, đúng không?" Ông hỏi, giọng ông có vẻ như đang trò chuyện thông thường, nhưng ánh mắt ông không hề rời khỏi mặt cô một giây nào.

"Vâng, thưa đội trưởng."

"Tôi có xem qua hồ sơ nhân sự của tổ này trước khi tới." Thân Bảo Nghiêm nói, giọng vẫn đều đều. "Cô là con gái của Đỗ Việt Khiêm, người từng làm việc gần khu vực Lõi Nguyên Sinh, mất trong một sự cố áp suất tám năm trước, đúng không?"

Toàn thân Khê Lam như đông cứng lại trong một khoảnh khắc, dù cô cố hết sức giữ vẻ mặt bình thản. Không có gì bất thường khi một sĩ quan an ninh biết chi tiết trong hồ sơ nhân sự — đó là công việc của ông. Nhưng việc ông chọn nhắc tới chính chi tiết ấy, ngay lúc này, trước mặt cô, không thể là ngẫu nhiên.

"Vâng, thưa đội trưởng." Cô đáp, giọng cô cố giữ đều, dù tim cô đập nhanh tới mức cô sợ ông có thể nghe thấy. "Cha cháu mất khi cháu mười hai tuổi."

"Đáng tiếc." Ông nói, một câu chia buồn ngắn gọn, lịch sự, nhưng hoàn toàn trống rỗng cảm xúc, như thể chỉ là một thủ tục cần hoàn thành trước khi chuyển sang câu hỏi tiếp theo. "Cô làm việc ở khu vực giáp ranh Tầng Vòm khá thường xuyên, theo lịch phân công tôi vừa xem."

"Đó là khu vực tuần tra định kỳ của tổ chúng cháu, thưa đội trưởng." Cô đáp. "Bao gồm cả hệ thống ống dẫn nước và khí khu vực đó."

"Tôi hiểu." Ông gật đầu, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi cô, một sự quan sát kéo dài quá lâu để chỉ là phép lịch sự thông thường. "Đêm xảy ra sự cố cảm biến tại Kho Lưu Trữ Sáng Lập cách đây vài tuần, cô có ca trực trong khu vực gần đó không?"

Câu hỏi ấy, dù được hỏi với giọng điệu bình thản như mọi câu hỏi khác, khiến toàn bộ căn xưởng dường như chìm vào im lặng trong tai Khê Lam, dù xung quanh vẫn còn tiếng máy móc rền vang và tiếng bước chân của đoàn kiểm tra. Cô đã trình diện đêm đó, đã đối chiếu hồ sơ, đã được xác nhận không có vấn đề gì — ông biết điều đó, chắc chắn ông đã xem lại toàn bộ hồ sơ trước khi hỏi câu này. Vậy câu hỏi này không phải để tìm câu trả lời ông chưa biết. Nó là để xem cách cô trả lời.

"Cháu đã trình diện đối chiếu hồ sơ theo đúng thông báo an ninh, thưa đội trưởng." Cô đáp, giữ giọng thẳng thắn, không né tránh. "Ca trực của cháu đêm đó ở khu vực C, cách xa Kho Lưu Trữ Sáng Lập, đã được xác nhận."

"Đúng vậy." Thân Bảo Nghiêm nói, một khoảng dừng ngắn trước khi ông tiếp lời, ánh mắt ông vẫn không rời cô. "Tôi chỉ hỏi lại cho chắc chắn. Chúng tôi đang rà soát lại toàn bộ danh sách một lần nữa, kỹ lưỡng hơn lần trước."

"Cháu hiểu, thưa đội trưởng." Cô đáp, cúi đầu nhẹ.

Ông đứng thêm vài giây, không nói gì, chỉ quan sát, rồi khẽ gật đầu và bước đi tiếp tới trạm làm việc kế bên, nơi Hà Đình Khiêm đang cố giữ vẻ bình tĩnh dưới ánh mắt dò xét tương tự. Khê Lam đứng lặng, hai tay vẫn cầm chiếc cờ lê, cảm giác như vừa trải qua một cơn địa chấn vô hình mà không ai khác trong xưởng nhận ra ngoài chính cô.

Ông không hỏi cô về Bách Vân. Ông không hỏi về khu lưu trữ. Ông chỉ hỏi về cha cô, về khu vực cô thường làm việc, về đêm hôm đó — những câu hỏi riêng lẻ, mỗi câu đều có thể giải thích được một cách vô hại, nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng vẽ ra một đường viền rõ ràng của một sự chú ý không hề ngẫu nhiên. Trong hàng chục người của Tổ Tuần Rễ, ông đã chọn dừng lại lâu nhất, hỏi nhiều nhất, quan sát kỹ nhất, chính là cô.

Buổi kiểm tra kết thúc sau gần một giờ, đoàn người rời đi với vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng như lúc tới, để lại cả tổ đứng thở phào trong một sự nhẹ nhõm ngắn ngủi. Vũ Khắc Đăng gọi mọi người tập trung lại, giọng ông cố giữ vẻ bình thường.

"Ổn cả rồi." Ông nói. "Không có vấn đề gì được ghi nhận. Mọi người quay lại công việc."

Nhưng Khê Lam không thể quay lại công việc ngay được. Cô đứng lặng ở góc xưởng, nhìn theo bóng dáng đoàn kiểm tra khuất dần cuối hành lang, cảm giác lạnh buốt vẫn còn bám chặt lấy sống lưng cô. Trịnh Yến My bước lại gần, đặt tay lên vai cô, ánh mắt lo lắng.

"Cậu ổn không? Ông ta hỏi cậu lâu hơn hẳn những người khác." Yến My nói, giọng cô nhỏ lại. "Tớ để ý thấy."

"Tớ ổn." Khê Lam đáp, cố mỉm cười, dù nụ cười ấy chắc chắn không đủ sức thuyết phục bạn mình.

Tối đó, khi gặp Bách Vân ở khoang chứa vật tư cũ, cô kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Thân Bảo Nghiêm, từng câu hỏi, từng khoảng dừng, từng ánh mắt. Bách Vân lắng nghe, khuôn mặt anh mỗi lúc một nghiêm trọng hơn.

"Ông ta không hỏi bâng quơ." Anh nói, giọng chắc chắn. "Ông ta đang thu thập, từng mảnh một, giống như cách cô từng mô tả cách ông Sinh kể chuyện — không phải để buộc tội ngay lập tức, mà để xây dựng một bức tranh đủ đầy trước khi hành động."

"Ông ta biết về cha tôi." Khê Lam nói, giọng cô run nhẹ. "Không chỉ biết ông mất trong sự cố áp suất, mà biết chính xác nơi ông làm việc. Đó không phải thông tin cơ bản trong hồ sơ nhân sự thông thường, Bách Vân. Đó là thông tin ông ta phải chủ động đào sâu tìm kiếm."

Bách Vân im lặng một lúc, nắm chặt tay cô hơn. "Vậy nghĩa là ông ta không chỉ nghi ngờ cô có mặt đêm đó ở khu lưu trữ. Ông ta đang tìm hiểu về toàn bộ gia đình cô, có thể là để tìm một động cơ, một lý do giải thích tại sao cô lại xuất hiện đúng nơi đúng lúc như vậy."

Câu nói ấy khiến Khê Lam lạnh toát người, một nỗi sợ mới mẻ và sâu sắc hơn hẳn nỗi sợ về việc bị phát hiện đơn thuần — nỗi sợ rằng, bằng cách nào đó, dù chưa rõ qua con đường nào, Thân Bảo Nghiêm đang tiến gần tới việc lần ra không chỉ hành động của cô, mà cả sợi dây liên kết vô hình nối cô với một bí mật đã bị chôn giấu suốt mười chín năm, một sợi dây mà chính cô cũng chỉ vừa mới bắt đầu nhìn thấy hình dạng của nó.

"Tôi nghĩ chúng ta đã hết thời gian để chờ đợi một cách an toàn." Cô nói, giọng cô cứng lại thành một quyết tâm mới. "Nếu ông ta đang tìm ra tôi từ phía gia đình, tôi cần biết sự thật về gia đình mình nhanh hơn ông ta, trước khi ông ta dùng nó để chống lại tôi."

Bách Vân nhìn cô, không phản đối, chỉ gật đầu chậm rãi, hiểu rằng khoảnh khắc chờ đợi thận trọng đã qua, và phía trước, một chương mới của cuộc tìm kiếm sự thật, nguy hiểm hơn tất cả những gì họ từng trải qua, đang mở ra không thể tránh khỏi.

Đã sao chép liên kết chương