Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 74

Chương 74 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đứng Giữa Đám Đông

Tin Vũ Khắc Đăng được thả tự do đáng lẽ phải là dấu hiệu để đám đông tại Trạm Tái Sinh Trung Tâm giải tán trong yên bình, nhưng khi Khê Lam trở lại khu vực ấy vào sáng hôm sau, cô nhận ra tình hình đã không diễn biến theo cách cô hy vọng. Đám đông không những không tan rã, mà còn đông hơn cả ngày hôm trước, giờ đây lan rộng ra cả khoảng sân trước cổng trạm, nơi những nhóm người mới tiếp tục kéo tới sau khi nghe tin về cuộc tụ họp qua lời truyền miệng.

"Một yêu cầu đã được đáp ứng." Trầm Bá Nguyên nói với đám đông, đứng trên cùng bệ thiết bị quen thuộc, giọng ông vẫn giữ được sự kiềm chế nhưng mang một sắc thái mới, cứng rắn hơn. "Điều đó chứng minh chúng ta đúng khi hành động. Nhưng chúng ta vẫn chưa nhận được lời giải thích công khai họ nợ chúng ta, và chưa có bất kỳ cam kết nào về việc xem xét lại Chỉ Thị Mười Hai. Chúng ta sẽ không rời đi cho tới khi cả hai điều đó được đáp ứng."

Khê Lam len qua đám đông, tìm cách tới gần khu vực các trạm kiểm soát nhỏ cô đã giúp giám sát ngày hôm trước, kiểm tra lại từng van, từng bảng điều khiển, cố duy trì một cảm giác trật tự kỹ thuật giữa một tình huống ngày càng khó đoán định. Bách Vân tìm thấy cô ở đó, gương mặt anh căng thẳng.

"Tình hình đang xấu đi." Anh nói khẽ, kéo cô ra một góc yên tĩnh hơn một chút. "Tôi vừa nghe từ một nguồn tin đáng tin cậy rằng Tôn Khắc Dư đã điều thêm quân số tới khu vực này trong đêm qua, không phải để đàm phán, mà để chuẩn bị cho khả năng giải tán bằng vũ lực nếu tình hình không được kiểm soát trong vài ngày tới."

"Vài ngày tới nghĩa là bao lâu?" Khê Lam hỏi, một sự lo lắng mới dâng lên trong cô.

"Tôi không biết chính xác." Bách Vân thừa nhận. "Nhưng tôi nghĩ Chương Khắc Định đang chịu áp lực ngày càng lớn để hành động dứt khoát, và mỗi ngày đám đông này không giải tán, ông ấy càng khó giữ Tôn Khắc Dư trong tầm kiểm soát."

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau họ, khiến cả hai giật mình quay lại. "Bách Vân? Cậu đang làm gì ở đây?"

Uông Khắc Trâm đứng đó, mặc thường phục thay vì đồng phục học viên hoa tiêu, ánh mắt cô lướt qua cả hai người với vẻ ngạc nhiên lẫn nghi ngờ. Là người xuất thân từ Tầng Mùa, vượt tầng qua Kỳ Định Tầng, cô hiểu rõ hơn hầu hết các học viên hoa tiêu khác về cảm giác đứng giữa hai thế giới, và có lẽ chính vì vậy, ánh mắt cô không hoàn toàn mang tính phán xét, dù rõ ràng đầy cảnh giác.

"Tôi tới đây vì lo lắng cho tình hình." Bách Vân đáp, cố giữ giọng bình thản. "Cha tôi phụ trách giáo dục, tôi nghĩ nên hiểu rõ những gì đang xảy ra ở Tầng Rễ."

Uông Khắc Trâm nhìn anh với một ánh mắt không hoàn toàn tin tưởng lời giải thích ấy, rồi liếc sang Khê Lam, người đứng cạnh anh với vẻ quen thuộc hơn nhiều so với một người lạ tình cờ gặp gỡ. "Tôi không phải người ngốc, Bách Vân. Tôi đã nghi ngờ có điều gì đó giữa cậu và một người Tầng Rễ từ lâu rồi. Tôi không quan tâm chuyện tình cảm của cậu, đó là việc riêng của cậu. Nhưng nếu cậu đang dính líu tới bất cứ điều gì liên quan tới cuộc tụ tập này, cậu cần cẩn thận hơn nhiều. Tình hình đang trở nên nguy hiểm, không chỉ cho những người ở đây, mà cho bất kỳ ai bị phát hiện có liên hệ với nó."

"Cảm ơn vì lời cảnh báo." Khê Lam nói, lên tiếng lần đầu tiên, giọng cô chân thành. "Chúng tôi biết ơn sự thận trọng của cô."

Uông Khắc Trâm gật đầu, ánh mắt cô dịu lại một chút. "Tôi không phải kẻ thù của các cô. Tôi hiểu cảm giác bị coi là ngoại lai, bị dò xét vì xuất thân của mình. Nhưng tôi cũng hiểu, hơn ai hết, cái giá phải trả nếu bị coi là mối đe dọa với hệ thống. Hãy cẩn thận."

Cô rời đi, hòa vào đám đông đang tiếp tục dâng lên xung quanh khu vực trạm tái sinh, để lại Khê Lam và Bách Vân với một cảm giác vừa được trấn an vừa thêm lo lắng — trấn an vì họ vừa tìm được một đồng minh tiềm năng khác, lo lắng vì điều đó cũng có nghĩa là bí mật của họ đang ngày càng khó giữ kín hơn.

Buổi chiều, khi ánh sáng nhân tạo bắt đầu chuyển sang chế độ mô phỏng hoàng hôn theo lịch trình cố định của con tàu, đám đông tại trạm tái sinh vẫn không có dấu hiệu giảm bớt. Khê Lam đứng giữa những trạm kiểm soát nhỏ cô đã giúp thiết lập cùng vài kỹ sư khác được Trầm Bá Nguyên tin tưởng, theo dõi các chỉ số áp suất và lưu lượng nước một cách cẩn thận, cố đảm bảo rằng dù tình hình bên ngoài có căng thẳng tới đâu, hệ thống bên trong vẫn được vận hành an toàn.

"Cô nghĩ họ sẽ tấn công chứ?" Một người kỹ sư trẻ đứng cạnh cô hỏi, giọng cậu run rẩy vì lo lắng.

"Tôi không biết." Khê Lam đáp thành thật. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng đó, không phải để chiến đấu, mà để đảm bảo nếu có bất kỳ hỗn loạn nào xảy ra, hệ thống này vẫn được bảo vệ tối đa có thể."

Cô nhìn ra xa, về phía hàng rào Vệ Binh đang đứng dày đặc hơn hẳn ngày hôm trước, những gương mặt nghiêm nghị dưới ánh đèn chiếu sáng nhân tạo, và cảm nhận một linh cảm nặng nề rằng thời gian cho một giải pháp hòa bình đang cạn dần, nhanh hơn bất kỳ ai trong số họ, kể cả những người lạc quan nhất, từng dám tin.

Tối muộn hôm đó, Khê Lam và Bách Vân tìm được một góc yên tĩnh hiếm hoi bên rìa khu vực tụ tập, ngồi tựa lưng vào một mảng tường kim loại lạnh, tranh thủ vài phút nghỉ ngơi giữa nhịp độ căng thẳng không ngừng của cả ngày dài.

"Chúng ta cần làm gì đó khác đi, không chỉ đứng nhìn tình hình leo thang." Khê Lam nói, giọng cô mệt mỏi nhưng vẫn còn quyết tâm. "Nếu Trầm Bá Nguyên không chịu rút lui, và Tôn Khắc Dư không chịu nhượng bộ thêm, chúng ta đang chờ đợi một va chạm mà cả hai bên đều biết sẽ xảy ra."

"Tôi đã nghĩ về việc liên lạc với Ngô Đắc Vượng." Bách Vân nói. "Ông ấy có ảnh hưởng nhất định trong Hội Đồng, và tôi tin ông ấy thực sự muốn tránh đổ máu. Có lẽ nếu ông ấy biết mức độ nghiêm trọng của tình hình từ một nguồn đáng tin cậy, không chỉ qua báo cáo chính thức của Vệ Binh, ông ấy có thể thúc đẩy Hội Đồng hành động nhanh hơn."

"Anh nghĩ ông ấy sẽ tin lời một học viên hoa tiêu thay vì báo cáo chính thức sao?" Khê Lam hỏi, một chút hoài nghi trong giọng cô.

"Tôi không chắc." Bách Vân thừa nhận. "Nhưng ông ấy luôn đối xử công bằng với tôi trong suốt quá trình huấn luyện, hơn hẳn phần lớn những người khác trong Ban Hoa Tiêu. Tôi nghĩ ông ấy là kiểu người sẵn sàng lắng nghe, nếu tôi tìm đúng cách tiếp cận."

Khê Lam gật đầu, nhìn ra khoảng không đám đông vẫn còn tụ tập phía xa, ánh đèn lửa nhỏ từ những thiết bị chiếu sáng cầm tay lấp lánh như những ngôi sao lạc lối giữa không gian kim loại của Tầng Rễ. "Tôi cứ nghĩ mãi về những gì chú Đăng nói — rằng ông ấy đã tin vào hệ thống cả đời, và giờ đây ông ấy không còn chắc chắn nữa. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người khác, ở đây, ngay lúc này, đang trải qua chính xác điều đó, lần đầu tiên trong đời họ."

"Có lẽ đó chính là điều nguy hiểm nhất, và cũng là điều cần thiết nhất." Bách Vân nói, giọng anh trầm ngâm. "Một hệ thống chỉ có thể tồn tại lâu dài nếu người ta còn tin vào nó. Khi niềm tin ấy bắt đầu rạn nứt trên diện rộng, như những gì chúng ta đang chứng kiến, không có lượng Vệ Binh nào có thể hàn gắn nó lại bằng vũ lực. Chỉ có sự thật, được thừa nhận một cách trung thực, mới có thể làm được điều đó."

Họ ngồi im lặng một lúc, tay trong tay, giữa tiếng ồn xa xăm của đám đông vẫn không ngừng vang lên những khẩu hiệu đòi công lý, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng về những gì có thể xảy ra trong những ngày sắp tới, và về việc liệu họ, với tất cả những gì họ đã cố gắng, có đủ sức để định hướng dòng chảy của một điều đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của hai cá nhân đơn lẻ.

Trước khi chia tay để trở về ca trực đêm khuya của mình, Khê Lam nhìn lại một lần cuối về phía Trạm Tái Sinh Trung Tâm, ánh đèn của nó vẫn sáng đều đặn phía sau lớp lớp người đang tụ tập, một biểu tượng mong manh của sự sống còn tập thể mà cả hai phía, dù đối đầu nhau gay gắt tới đâu, đều phụ thuộc vào như nhau để tiếp tục thở, tiếp tục uống, tiếp tục tồn tại giữa khoảng không vô tận bên ngoài lớp vỏ kim loại của con tàu. Cô tự hỏi liệu có ai trong đám đông giận dữ kia, hay trong hàng ngũ Vệ Binh lạnh lùng kia, thực sự dừng lại để suy nghĩ về sự mong manh ấy, hay tất cả đều đã bị cuốn quá sâu vào cơn giận và nỗi sợ của riêng mình để còn nhìn thấy sợi dây chung đang buộc chặt số phận của họ lại với nhau.

Đã sao chép liên kết chương