Chương 72
Chương 72 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Người Cầm Đầu Mới
Tin tức lan truyền qua Tầng Rễ nhanh hơn bất kỳ thông báo chính thức nào có thể theo kịp — sáng hôm sau, một nhóm gồm khoảng năm mươi công nhân, dẫn đầu bởi Trầm Bá Nguyên, đã tập trung trước cổng vào Trạm Tái Sinh Trung Tâm, cơ sở chịu trách nhiệm lọc và tái tạo phần lớn lượng nước sử dụng cho toàn bộ Tầng Rễ và một phần Tầng Mùa. Họ không phá cửa, không tấn công nhân viên trực, chỉ đơn giản đứng chắn lối vào, tuyên bố sẽ không rời đi cho tới khi Vũ Khắc Đăng được thả và có một lời giải thích công khai về lý do ông bị bắt giữ.
Khê Lam nghe tin qua Hà Đình Khiêm, cậu chạy tới tìm cô ngay khi ca trực bắt đầu, thở hổn hển vì vừa băng qua nửa Tầng Rễ để báo tin. "Họ đang chiếm giữ lối vào trạm tái sinh. Cả trăm người đã tụ tập ở đó rồi, và con số vẫn đang tăng."
Khê Lam bỏ dở công việc, chạy tới khu vực trạm tái sinh cùng Hà Đình Khiêm, tim cô đập thình thịch vì sợ hãi lẫn một cảm giác không thể phủ nhận rằng cô cần phải có mặt ở đó, dù không biết chính xác mình sẽ làm được gì. Khi tới nơi, cô thấy đám đông đã đông hơn nhiều so với những gì Hà Đình Khiêm mô tả, tụ tập trước cánh cổng kim loại lớn dẫn vào khu vực xử lý, một vài Vệ Binh đứng cách đó một khoảng an toàn, rõ ràng đang chờ đợi chỉ thị từ cấp trên trước khi hành động.
Trầm Bá Nguyên đứng trên một bệ thiết bị cũ, giọng ông vang khắp không gian mở rộng của khu vực trước trạm tái sinh. "Chúng tôi không tới đây để phá hoại." Ông nói, giọng ông rõ ràng và có chủ đích, như đang cố đảm bảo mọi lời mình nói đều được ghi lại chính xác, có lẽ biết rằng có thiết bị giám sát đang thu âm. "Chúng tôi tới đây để nói với Hội Đồng rằng chúng tôi sẽ không còn im lặng chịu đựng nữa. Chúng tôi yêu cầu ba điều: thả tự do ngay lập tức cho Vũ Khắc Đăng, một lời giải thích công khai về lý do ông bị bắt giữ, và một cam kết rằng Chỉ Thị An Toàn Số Mười Hai sẽ được xem xét lại một cách nghiêm túc, không chỉ là những lời hứa suông."
Đám đông vỗ tay, hô vang tên ông, một âm thanh vừa mang lại hy vọng vừa khiến Khê Lam rùng mình vì sự bất định của nó. Cô len qua đám đông, tìm cách tới gần Trầm Bá Nguyên, cuối cùng cũng chạm được tới ông khi ông bước xuống khỏi bệ thiết bị để nghỉ ngơi giữa những lời phát biểu.
"Chú Trầm, con cần nói chuyện với chú." Cô nói, giọng cô khẩn thiết.
Ông nhìn cô, gương mặt ông lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ nguyên sự cương quyết. "Ta không có nhiều thời gian, Khê Lam. Con muốn nói gì?"
"Con hiểu tại sao chú làm điều này." Cô nói nhanh, cố nói hết trước khi ông quay lại với đám đông. "Nhưng con lo sợ, nếu tình hình leo thang, nếu có bất kỳ ai trong đám đông này quyết định làm điều gì đó vượt quá những gì chú dự định, hậu quả sẽ không thể cứu vãn. Đây là hệ thống lọc nước cho hàng nghìn người, chú Trầm ạ. Nếu nó bị hư hại, không chỉ chúng ta ở đây chịu hậu quả, mà cả trẻ em, người già, những người không hề có mặt ở đây và không có tiếng nói trong quyết định này."
"Ta biết điều đó rõ hơn bất kỳ ai, con gái ạ." Trầm Bá Nguyên đáp, giọng ông trở nên nghiêm nghị. "Ta đã làm việc ở khu vực tái chế nước gần ba mươi năm. Ta hiểu hệ thống này còn rõ hơn bất kỳ Ủy viên Hội Đồng nào ngồi trên Tầng Vòm. Đó chính là lý do ta chọn tụ tập ở đây, không phải để đe dọa phá hoại nó, mà vì ta biết đây là nơi duy nhất khiến họ buộc phải phản ứng nhanh chóng, thay vì lờ đi như họ đã lờ đi mọi lời phàn nàn khác suốt nhiều năm qua."
"Nhưng chú không thể kiểm soát tất cả mọi người ở đây." Khê Lam nói, nhìn quanh đám đông đang ngày càng đông hơn, những gương mặt giận dữ, những nắm tay siết chặt. "Nếu Vệ Binh quyết định hành động mạnh tay, nếu có xô xát, ai có thể đảm bảo không ai trong lúc hỗn loạn sẽ vô tình gây ra thiệt hại cho hệ thống?"
Trầm Bá Nguyên im lặng một lúc, ánh mắt ông lướt qua đám đông với một sự lo lắng thoáng qua mà ông cố che giấu. "Ta không thể đảm bảo điều đó tuyệt đối. Ta chỉ có thể cố gắng hết sức để giữ mọi người trong tầm kiểm soát, và ta đã cắt cử vài người ta tin tưởng đứng canh gần các van và bảng điều khiển quan trọng nhất, để đảm bảo không ai chạm vào chúng, dù vô tình hay cố ý."
"Con muốn giúp." Khê Lam nói đột ngột, một quyết định hình thành ngay trong khoảnh khắc ấy. "Con có kiến thức kỹ thuật về hệ thống này. Nếu có bất kỳ điều gì cần được bảo vệ, cần được giám sát để tránh sự cố, con muốn có mặt ở đó."
Trầm Bá Nguyên nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu chậm rãi. "Được. Nhưng con phải hiểu, một khi con có mặt ở đây, con không còn là người ngoài cuộc nữa, Khê Lam ạ. Con sẽ bị coi là một phần của những gì đang xảy ra, dù con có ý định gì đi nữa."
Cô gật đầu, biết rõ cái giá của quyết định này nhưng cảm thấy không còn lựa chọn nào khác phù hợp hơn với lương tâm cô. Cô liên lạc ngay với Bách Vân, báo cho anh biết cô sẽ ở lại trạm tái sinh để giúp giám sát an toàn kỹ thuật, và nghe được sự lo lắng rõ rệt trong giọng anh qua đường truyền, dù anh không cố ngăn cản quyết định của cô.
"Tôi sẽ tìm cách tới đó càng sớm càng tốt." Anh nói. "Và tôi sẽ tiếp tục cố liên lạc với những người trong Hội Đồng có thể giúp hạ nhiệt tình hình từ phía bên kia."
Buổi chiều trôi qua trong một trạng thái căng thẳng kỳ lạ, vừa như một cuộc tụ họp có tổ chức, vừa như một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Khê Lam dành phần lớn thời gian di chuyển giữa các trạm kiểm soát nhỏ quanh khu vực trạm tái sinh, kiểm tra từng van, từng bảng điều khiển, đảm bảo không có dấu hiệu bất thường nào, trong khi đám đông bên ngoài tiếp tục hô vang những khẩu hiệu đòi công lý cho Vũ Khắc Đăng, đòi sự minh bạch từ Hội Đồng.
Xa hơn một chút, phía sau hàng rào Vệ Binh đang giữ khoảng cách thận trọng, Khê Lam thoáng thấy bóng dáng quen thuộc của Thân Bảo Nghiêm, đứng quan sát đám đông với một vẻ mặt cô không thể đọc được rõ ràng — không phải sự lạnh lùng chuyên nghiệp cô nhớ từ những lần trước, mà một điều gì đó gần với sự do dự, như thể anh cũng đang bị giằng xé giữa nhiệm vụ được giao và một điều gì đó khác đang lớn dần trong lòng anh.
Cô tự hỏi liệu, khi mệnh lệnh cuối cùng được đưa ra, anh sẽ đứng về phía nào.
*
Tin tức về vụ tụ tập tại Trạm Tái Sinh Trung Tâm lan tới Tầng Vòm trong vòng chưa đầy một giờ, và một phiên họp khẩn cấp khác được triệu tập ngay lập tức, lần này không còn giữ được vẻ trang nghiêm chậm rãi của những phiên họp trước. Tôn Khắc Dư đứng dậy ngay khi cánh cửa Sảnh Nghị Sự vừa đóng lại, giọng ông gay gắt hơn bao giờ hết.
"Đây chính xác là điều tôi đã cảnh báo." Ông nói, đập tay xuống bàn. "Một đám đông đang chiếm giữ cơ sở hạ tầng trọng yếu nhất của toàn bộ Tầng Rễ. Tôi yêu cầu triển khai lực lượng ngay lập tức để giải tán, trước khi tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát."
"Giải tán bằng cách nào, thưa Ủy viên?" Ứng Bảo Trung hỏi, giọng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh dù rõ ràng đang cố kìm nén sự lo lắng của chính mình. "Nếu ông đưa Vệ Binh có vũ trang vào một khu vực đông người đang tụ tập gần các thiết bị nhạy cảm nhất của hệ thống tái chế, chính hành động ấy có thể là thứ châm ngòi cho sự cố ông đang cố ngăn chặn."
"Vậy ông đề nghị chúng ta làm gì? Đứng nhìn họ chiếm giữ trạm tái sinh vô thời hạn?" Tôn Khắc Dư đáp trả, giọng ông đầy khinh miệt.
"Tôi đề nghị chúng ta đáp ứng một phần yêu cầu của họ." Ngô Đắc Vượng lên tiếng, giọng ông trầm tĩnh nhưng kiên định. "Thả Vũ Khắc Đăng, người mà chính báo cáo thẩm vấn của các ông cũng đã xác nhận không có bằng chứng liên can trực tiếp tới bất kỳ hoạt động bất hợp pháp nào. Đó là một nhượng bộ hợp lý, không phải một sự đầu hàng, và nó có thể là cách nhanh nhất để hạ nhiệt tình hình mà không cần đổ máu."
Chương Khắc Định ngồi im lặng suốt cuộc tranh luận, ánh mắt ông nặng trĩu suy tư, cho tới khi cuối cùng ông giơ tay ra hiệu im lặng. "Chúng ta sẽ không triển khai lực lượng vũ trang ngay lập tức. Nhưng chúng ta cũng chưa thả Vũ Khắc Đăng, cho tới khi tôi có thêm thời gian cân nhắc. Tôn Khắc Dư, ông có thể tăng cường lực lượng bao vây khu vực để ngăn tình hình lan rộng, nhưng không được phép hành động trực tiếp mà chưa có lệnh của tôi."
Tôn Khắc Dư siết chặt hàm, rõ ràng không hài lòng với quyết định nửa vời ấy, nhưng buộc phải chấp nhận, rời khỏi phòng họp với những bước chân nặng nề, mang theo một sự tức giận mà không ai trong phòng dám chắc sẽ được kiềm chế bao lâu nữa.