Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
9 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Nhãn Dán Đã Phai Màu

Cánh cửa phụ ở cuối hành lang không có tay nắm, chỉ có một bảng điều khiển nhỏ gắn chìm vào tường, đèn báo màu đỏ nhấp nháy chậm rãi bên cạnh dòng chữ đã mờ: "Yêu cầu quyền truy cập cấp bốn trở lên."

Khê Lam đứng cách đó vài bước, giả vờ đang kiểm tra một ổ lưu trữ gần đó, mắt liếc về phía cánh cửa. Cấp bốn — cao hơn chứng nhận của cô hai bậc, cao hơn cả chứng nhận của Vũ Khắc Đăng, người đã làm nghề ba mươi mốt năm. Chỉ những kỹ sư trưởng cấp cao nhất, hoặc có lẽ chỉ những người từ Tầng Vòm cử xuống, mới có quyền mở cánh cửa ấy.

Cô kìm lại ý muốn bước tới gần hơn, quay về với công việc được giao. Đây không phải lúc để mạo hiểm — người giám sát viên có thể xuất hiện bất cứ lúc nào để kiểm tra tiến độ, và bất kỳ hành động nào trông có vẻ khả nghi cũng có thể bị ghi lại trong báo cáo cuối ngày. Cô đã học được từ nhỏ, từ chính cách bà nội và cha mẹ mình — dù cô gần như không nhớ gì về mẹ — cách giữ mọi thứ trông có vẻ bình thường, ngay cả khi bên trong không hề bình thường chút nào.

Công việc kiểm tra các ổ lưu trữ diễn ra chậm và tỉ mỉ hơn cô tưởng. Mỗi ổ đều có một nhãn dán nhỏ ghi mã số và ngày lắp đặt, phần lớn đã phai màu đến mức khó đọc, chữ viết tay của ai đó từ nhiều thập kỷ trước, nét mực đã ngả vàng và bong tróc từng mảng. Cô lau bụi từng nhãn dán bằng vải mềm trước khi ghi chép, một công việc đơn điệu nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn mà cô vốn có thừa.

Ổ lưu trữ thứ nhất ghi ngày lắp đặt từ năm hành trình thứ ba, mã số theo đúng chuẩn kỹ thuật hiện hành, tình trạng vật lý còn tốt dù lớp vỏ ngoài đã xỉn màu. Ổ thứ hai, thứ ba, thứ tư — tất cả đều tương tự, những con số khô khan không mang theo bất kỳ điều gì đáng chú ý ngoài tuổi đời đáng kinh ngạc của chúng. Khê Lam làm việc theo nhịp điệu đều đặn, ghi chép, lau bụi, kiểm tra đèn tín hiệu, di chuyển sang ổ tiếp theo, để tâm trí trôi dạt giữa công việc trước mắt và những câu hỏi vẫn treo lơ lửng từ nhiều ngày qua.

Có lúc cô dừng lại, áp tai vào lớp vỏ kim loại của một ổ lưu trữ đang hoạt động, lắng nghe tiếng vi mạch rì rầm bên trong — âm thanh không khác gì tiếng thì thầm của một sinh vật cổ xưa đang mơ màng giữa giấc ngủ dài hai trăm năm. Cô tự hỏi bao nhiêu thế hệ kỹ sư đã đứng ở đúng vị trí này, làm đúng công việc này, ghi chép những con số vô hồn mà không bao giờ nghĩ tới việc đặt câu hỏi về ý nghĩa thật sự đằng sau chúng. Có lẽ phần lớn bọn họ đã sống trọn một đời nghề nghiệp ở đây mà chưa từng dừng lại đủ lâu trước một nhãn dán viết tay để tự hỏi vì sao nó khác biệt.

Ở ổ lưu trữ thứ mười một, tính từ đầu hành lang, cô dừng lại lâu hơn bình thường.

Nhãn dán trên ổ này khác với những cái khác — không phải mã số kỹ thuật tiêu chuẩn, mà là một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, như được dán thêm vào sau, đè lên nhãn gốc đã bị bóc một phần: "Đối chiếu tọa độ — chưa hoàn tất — chuyển hồ sơ L.C." Bên dưới là một chữ ký tắt không rõ ràng, và một con dấu nhỏ hình tròn đã mờ gần hết, chỉ còn lại nửa vành ngoài với vài chữ cái không thể ghép thành từ có nghĩa.

Khê Lam nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, cảm giác quen thuộc dấy lên trong ngực — cảm giác cô đã có khi nhìn thấy bó cáp xám lần đầu, khi nghe câu chuyện của Vũ Khắc Đăng về những tuần cuối cùng của cha mình. "L.C." không phải một mã kỹ thuật tiêu chuẩn nào cô từng học qua trong suốt tám năm làm nghề. Mọi hồ sơ, mọi tọa độ, mọi hệ thống trên tàu đều được đặt tên và mã hóa theo một quy chuẩn thống nhất, được dạy kỹ trong chương trình đào tạo — và "L.C." không nằm trong bất kỳ danh mục nào cô từng biết.

Cô chụp lại nhãn dán bằng thiết bị ghi chép cá nhân được cấp phát cho công việc, một động tác hoàn toàn hợp lệ vì nằm trong phạm vi nhiệm vụ ghi nhận tình trạng các ổ lưu trữ. Nhưng khi làm vậy, tay cô hơi run, và cô tự hỏi liệu có phải mình đang tìm cách hợp thức hóa một việc mà, sâu trong lòng, cô biết không đơn thuần chỉ là công việc.

"Tìm thấy gì thú vị à?"

Giọng nói bất ngờ vang lên sau lưng khiến Khê Lam giật mình quay phắt lại, tim đập thình thịch. Người giám sát viên đứng đó, tay cầm bảng kiểm tra tiến độ, ánh mắt quét qua ổ lưu trữ cô đang đứng cạnh.

"Không ạ." Cô đáp, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, dù trong lòng đang hoảng loạn. "Chỉ là một nhãn dán viết tay lạ, có vẻ từ thời rất sớm, chữ mờ khó đọc. Em đang chụp lại để ghi chú, đề phòng cần đối chiếu sau."

Người giám sát viên bước tới gần hơn, cúi xuống nhìn nhãn dán, và trong một khoảnh khắc dài đến mức Khê Lam cảm thấy như hàng phút trôi qua, cô sợ rằng bà ta sẽ nhận ra ý nghĩa của dòng chữ ấy, sẽ hỏi thêm, sẽ báo cáo lên trên. Nhưng cuối cùng, người phụ nữ chỉ nhún vai.

"Nhiều nhãn dán đời đầu viết linh tinh lắm, không theo chuẩn nào cả. Hồi đó công nghệ ghi nhãn tự động chưa phổ biến, người ta viết tay đủ thứ." Bà ta đứng thẳng lại, đánh dấu gì đó vào bảng kiểm tra. "Không cần ghi chú làm gì, ưu tiên hoàn thành kiểm tra tình trạng vật lý trước, còn hai tiếng nữa là hết ca."

"Vâng ạ." Khê Lam đáp, thở phào nhẹ nhõm trong lòng dù vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Người giám sát viên rời đi, tiếp tục vòng kiểm tra ở khu vực khác. Khê Lam đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng lưng bà ta khuất sau khúc cua hành lang, rồi quay lại nhìn nhãn dán trên ổ lưu trữ số mười một, sau đó liếc về phía cánh cửa cấp bốn ở cuối hành lang. "Chuyển hồ sơ L.C." — nếu đúng là một mã hồ sơ, nó phải được lưu ở đâu đó, có thể chính là sau cánh cửa ấy, hoặc trong chính ổ lưu trữ này nếu cô biết cách truy cập sâu hơn phần vỏ ngoài.

Cô thử, một cách thận trọng, kết nối thiết bị ghi chép cá nhân với cổng dữ liệu phụ trên ổ lưu trữ — một thao tác nằm trong quyền hạn thông thường để đọc chỉ số tình trạng kỹ thuật. Màn hình nhỏ hiện lên một loạt thông số quen thuộc: nhiệt độ, độ ẩm, tình trạng ăn mòn vật lý, tất cả đều bình thường đối với một thiết bị đã hoạt động hơn hai trăm năm. Nhưng ở cuối danh sách, một dòng dữ liệu bị khóa hiện lên với biểu tượng ổ khóa nhỏ màu xám: "Nhật ký truy cập lịch sử — yêu cầu quyền cấp bốn."

Cô thử nhấn vào đó, biết trước kết quả nhưng vẫn muốn xác nhận. Màn hình hiện thông báo từ chối quen thuộc, cùng loại thông báo cô từng nhận được khi tra cứu tên mẹ mình nhiều năm trước tại thư viện khu dân cư: "Không đủ quyền truy cập."

Cô rút thiết bị ra, thở dài, quay lại với công việc ghi chép các ổ lưu trữ còn lại theo đúng nhiệm vụ được giao, cố ép mình tập trung vào những con số bình thường, những chỉ số kỹ thuật không mang theo bí ẩn nào. Nhưng đầu óc cô vẫn không ngừng xoay quanh hai chữ cái ấy — L.C. — và cảm giác rằng cô vừa chạm được một đầu mối, dù còn quá mờ nhạt để nắm chắc, của một sợi dây dẫn tới nơi nào đó lớn hơn nhiều so với một khớp nối ống nước rò rỉ hay một bó cáp giòn gãy vì tuổi tác.

Khi Vũ Khắc Đăng quay lại kiểm tra tiến độ vào cuối ca, ông có vẻ hài lòng với khối lượng công việc cô đã hoàn thành, không hỏi gì thêm ngoài vài câu trao đổi thông thường về tình trạng các ổ lưu trữ. Trên đường rời khỏi Lõi Nguyên Sinh, đi ngang qua cánh cửa cấp bốn một lần cuối, Khê Lam cố tình đi chậm lại nửa nhịp, mắt lướt qua bảng điều khiển nhỏ với đèn đỏ vẫn nhấp nháy đều đặn, như một lời thách thức lặng lẽ mà cô chưa biết làm cách nào để đáp lại.

Buổi tối hôm đó, khi ngồi một mình trong phòng, cô lôi thiết bị ghi chép ra, phóng to bức ảnh chụp nhãn dán, đọc đi đọc lại dòng chữ viết tay đã phai màu cho tới khi thuộc lòng từng nét mực: "Đối chiếu tọa độ — chưa hoàn tất — chuyển hồ sơ L.C." Cô không biết L.C. là gì — một địa danh, một tên người, một mã hồ sơ đã bị xóa khỏi mọi hệ thống công khai — nhưng cô biết chắc một điều: bất kỳ thứ gì cần một cánh cửa cấp bốn để bảo vệ, cần một con dấu để niêm phong, cần một nhãn dán được viết tay giấu kín giữa hàng trăm ổ lưu trữ khác, đều không phải là một thứ tầm thường.

Cô thử tra cứu hai chữ cái ấy trên hệ thống công cộng, gõ đủ mọi tổ hợp có thể nghĩ ra — "LC", "L.C.", "hồ sơ LC", "mã LC Lõi Nguyên Sinh" — nhưng mỗi lần đều nhận lại kết quả trống rỗng hoặc những gợi ý chẳng liên quan gì, những bài viết cũ về vật liệu composite hay các thuật ngữ kỹ thuật khác chứa ngẫu nhiên hai chữ cái đó. Không có gì. Như thể hai chữ cái ấy chưa từng tồn tại trong bất kỳ văn bản công khai nào suốt hai trăm bốn mươi bảy năm lịch sử con tàu.

Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần phòng tối, nghe tiếng bà nội lục đục dọn dẹp ở phòng bên cạnh trước khi tắt đèn đi ngủ. Ngày mai là ngày làm việc thứ hai trong đợt bảo trì Lõi Nguyên Sinh — theo lịch trình, tổ của cô sẽ quay lại đúng khu vực lưu trữ dữ liệu lịch sử để hoàn tất phần công việc còn dang dở. Một cơ hội nữa. Cô không biết mình sẽ làm gì với nó, chỉ biết rằng câu hỏi đang lớn dần trong lòng cô đã vượt quá khả năng chịu đựng của sự kiên nhẫn thông thường, và có lẽ, ngày mai, cô sẽ không còn đủ sức kìm mình lại như hôm nay nữa.

Đã sao chép liên kết chương