Chương 46
Chương 46 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Người Không Dám Nhìn Thẳng
Hồ Đắc Liêm ngồi trong căn phòng thẩm vấn nhỏ, hai tay đặt trên đầu gối, cố giữ cho chúng không run lên trước mặt viên sĩ quan Vệ Binh đang ngồi đối diện, lật qua từng trang trong tập hồ sơ dày mà không nói gì suốt gần một phút, một khoảng im lặng có chủ đích khiến sự căng thẳng trong phòng dày đặc thêm từng giây.
"Anh có biết vì sao anh được gọi tới đây không?" Viên sĩ quan hỏi, cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn anh.
"Không, thưa ông." Hồ Đắc Liêm đáp, giọng anh cố giữ vững. "Tôi chỉ được thông báo tham gia một buổi rà soát nhân sự định kỳ liên quan tới Chỉ Thị Mười Hai."
"Đúng vậy." Viên sĩ quan nói, gật đầu, nhưng ánh mắt ông không hề dịu đi. "Chúng tôi đang rà soát lại toàn bộ hồ sơ vi phạm giờ giới nghiêm trong ba tuần qua, đối chiếu với lịch trình các trạm kiểm soát. Tên anh xuất hiện trong danh sách những người có ca trực gần khu vực Vườn Cũ tuần trước, đúng thời điểm hệ thống ghi nhận một tín hiệu di chuyển bất thường không khớp với bất kỳ nhân viên bảo trì nào được phân công chính thức."
Hồ Đắc Liêm cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Anh nhớ ngay tới buổi tối anh vô tình đi ngang qua khu vực đó, muộn hơn ca trực thông thường vì phải hoàn tất một báo cáo kiểm tra van, và đã thoáng thấy hai bóng người đứng gần nhau trong bóng tối gần lối vào Vườn Cũ — một cô gái mặc đồng phục Tổ Tuần Rễ, và một người mặc đồng phục học viên hoa tiêu, một sự kết hợp kỳ lạ tới mức anh còn nhớ rõ cả tuần sau đó, dù lúc ấy anh chỉ nghĩ đơn giản đó là chuyện tình cảm riêng tư của ai đó, không phải việc của mình.
"Tôi... tôi không chắc mình hiểu ông đang hỏi gì, thưa ông." Anh nói, cố câu giờ, lòng anh giằng xé giữa bản năng bảo vệ bản thân và một cảm giác mơ hồ rằng bất cứ điều gì anh nói ra lúc này có thể gây hại cho ai đó.
"Tôi sẽ nói rõ hơn." Viên sĩ quan nói, giọng ông sắc lại. "Chúng tôi biết anh đã ở khu vực đó tối hôm ấy. Camera an ninh ghi nhận anh đi ngang qua đúng mười một phút trước khi tín hiệu bất thường xuất hiện. Câu hỏi của tôi rất đơn giản: anh có nhìn thấy điều gì khác thường không?"
Hồ Đắc Liêm nghĩ tới gia đình mình — người mẹ già đang chờ khẩu phần nước hằng tuần, đứa em gái mới qua Kỳ Định Tầng năm ngoái, đang cố gắng giữ vững vị trí trong Tổ Bảo Trì để không bị đánh giá kém trong lần xét duyệt sắp tới. Anh nghĩ tới chính bản thân mình, một hồ sơ sạch sẽ suốt sáu năm làm việc, giờ đây đang bị treo lơ lửng trước một câu hỏi anh không hề chuẩn bị để đối mặt. Nỗi sợ, âm thầm nhưng mãnh liệt, len lỏi vào từng suy nghĩ của anh, thì thầm rằng một câu trả lời thành thật, dù nhỏ tới đâu, cũng có thể là cách nhanh nhất để kết thúc cuộc thẩm vấn này, để anh được trở về với cuộc sống bình thường của mình.
"Tôi có thấy..." Anh bắt đầu, giọng anh run lên, rồi dừng lại, cố kìm nén cơn thôi thúc muốn nói hết. Anh nhớ tới khuôn mặt Khê Lam ở trạm phân phối hôm trước, cách cô nhường phần bánh khô của mình cho một đứa trẻ xa lạ, cách cô nhìn anh với một sự tử tế không giả tạo dù cả hai chỉ mới quen biết. Anh không biết cô đang làm gì, không biết vì sao cô lại gặp một học viên hoa tiêu trong bóng tối, nhưng một phần trong anh không muốn trở thành người khiến cô gặp rắc rối.
Nhưng viên sĩ quan vẫn nhìn anh, chờ đợi, kiên nhẫn theo cách của người đã quen với việc chờ đợi những khoảnh khắc yếu lòng như thế này.
"Tôi có thấy hai người đứng gần lối vào Vườn Cũ." Hồ Đắc Liêm nói cuối cùng, từng từ như bị kéo ra khỏi anh một cách miễn cưỡng. "Một người mặc đồng phục Tổ Tuần Rễ, một người mặc đồng phục học viên hoa tiêu. Tôi không nhìn rõ mặt họ, trời tối, tôi cũng không dừng lại quan sát lâu vì nghĩ đó là chuyện riêng tư của người khác."
"Anh có nhận ra phù hiệu tổ đội của người mặc đồng phục Tầng Rễ không?" Viên sĩ quan hỏi ngay, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào trước thông tin vừa nhận được, nhưng bàn tay ông đã bắt đầu ghi chép nhanh hơn.
"Tôi... tôi nghĩ là Tổ Tuần Rễ, dựa vào cách phù hiệu được may trên vai áo." Anh đáp, giọng anh giờ đây gần như thì thầm, cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng ngay khi lời vừa thốt ra khỏi miệng, không thể rút lại được nữa.
Viên sĩ quan gật đầu, đóng tập hồ sơ lại, một cử chỉ cho thấy ông đã có được điều ông cần. "Cảm ơn sự hợp tác của anh. Buổi thẩm vấn kết thúc tại đây. Anh có thể quay lại ca trực bình thường."
Hồ Đắc Liêm rời khỏi phòng thẩm vấn, bước đi trong hành lang với một cảm giác nặng nề bám riết lấy từng bước chân, không phải sự nhẹ nhõm anh mong đợi sau khi buổi thẩm vấn kết thúc, mà một nỗi day dứt mới, sắc bén và dai dẳng. Anh không biết mình vừa gây ra hậu quả gì, chỉ biết mình đã nói ra điều gì đó, dù ít ỏi, dù không có tên tuổi cụ thể, có thể đã trở thành một mảnh ghép quan trọng cho một bức tranh lớn hơn nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng.
Tối đó, anh không thể ngủ được, nằm trên giường trong căn hộ nhỏ, nghe tiếng thở đều đặn của mẹ mình ở phòng bên cạnh, tự hỏi liệu Khê Lam — anh đã đoán ra, dù không chắc chắn hoàn toàn, rằng cô chính là người anh nhìn thấy tối hôm đó, dựa trên vài lần chạm mặt gần đây ở trạm phân phối — có đang gặp nguy hiểm vì những lời anh vừa nói hay không. Anh nghĩ tới cách cô đã đối xử tử tế với người mẹ trẻ có con ốm, tới nụ cười nhẹ cô dành cho anh khi họ trò chuyện ngắn ngủi bên trạm kiểm soát, và một cảm giác xấu hổ sâu sắc dâng lên trong lòng anh, xen lẫn với nỗi sợ hãi anh vẫn chưa thể gọi tên trọn vẹn.
Anh nghĩ tới việc tìm cách báo cho cô biết, cảnh báo cô rằng có điều gì đó đã xảy ra, nhưng rồi lại chùn bước, sợ rằng bất kỳ hành động nào tiếp theo của anh cũng có thể khiến mọi thứ tệ hơn, khiến chính anh trở thành nghi phạm rõ ràng hơn thay vì một nhân chứng vô tình. Anh nằm đó trong bóng tối, giằng xé giữa sự hèn nhát anh vừa thể hiện và một khao khát muốn sửa chữa nó, không biết rằng chính sự do dự ấy, dù xuất phát từ một trái tim không hề ác ý, đã trở thành một phần của cỗ máy đang dần siết chặt quanh hai người anh chưa từng thực sự quen biết.
Cách đó không xa, trong văn phòng riêng của mình, Thân Bảo Nghiêm đọc lại báo cáo vừa nhận được, đặt nó cạnh ba tập hồ sơ ông đã giữ riêng suốt nhiều tuần qua — hồ sơ của Đỗ Khê Lam, hồ sơ về đêm xảy ra sự cố tại Kho Lưu Trữ Sáng Lập, hồ sơ về cái chết của Đỗ Việt Khiêm. Giờ đây, một mảnh ghép mới đã xuất hiện, một mảnh ghép xác nhận điều ông đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa từng có bằng chứng cụ thể: cô kỹ sư Tầng Rễ ấy vẫn đang tiếp tục gặp gỡ một ai đó thuộc giới học viên hoa tiêu, bí mật, ngoài giờ giới nghiêm, tại một khu vực hẻo lánh ít người lui tới.
Ông ngồi lặng một lúc lâu, nhìn bốn tập hồ sơ trước mặt, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng khoảnh khắc ông phải quyết định — báo cáo lên Chương Khắc Định theo đúng quy trình, hay tiếp tục giữ im lặng để tự mình tìm hiểu thêm — đang tới gần hơn rất nhiều so với những gì ông từng chuẩn bị tinh thần đối mặt.
Ông mở một bản đồ khu vực Vườn Cũ trên màn hình bàn làm việc, đánh dấu vị trí lối vào nơi Hồ Đắc Liêm mô tả, rồi đối chiếu với lịch phân công ca trực của Tổ Tuần Rễ trong ba tuần gần nhất. Ông không vội vàng cử người bao vây khu vực ngay lập tức — hai mươi năm kinh nghiệm đã dạy ông rằng một cuộc bố ráp hấp tấp thường chỉ khiến con mồi cảnh giác hơn và biến mất sâu hơn vào bóng tối, trong khi một sự quan sát kiên nhẫn, đặt thêm vài mắt canh không cố định vào những giờ có khả năng cao nhất, sẽ mang lại kết quả chắc chắn hơn nhiều. Ông ra lệnh tăng cường một tuần tra không thường xuyên, không theo lịch cố định, đi ngang khu vực Vườn Cũ vào những khung giờ ngẫu nhiên trong tuần tới — đủ để không đánh động, nhưng đủ dày để không bỏ lỡ nếu họ quay lại.
Ở phía bên kia con tàu, trong căn hộ nhỏ của mình, Khê Lam trằn trọc không ngủ được, dù cô không có lý do cụ thể nào để giải thích cho sự bồn chồn đang cuộn lên trong lòng. Đó là một linh cảm mơ hồ, loại cảm giác cô đã học được cách tin tưởng qua nhiều năm sống cẩn trọng — một sự thay đổi nhỏ trong nhịp điệu quen thuộc của Tầng Rễ mà cô không thể chỉ ra chính xác, chỉ cảm nhận được nó như một làn gió lạnh thổi qua dưới cánh cửa đóng kín. Cô nhớ lại khuôn mặt Hồ Đắc Liêm ở trạm phân phối, vẻ bất an trong ánh mắt anh khi nói về công việc canh chừng mới được giao, và tự hỏi, không phải lần đầu tiên, liệu cô có đang bỏ sót một mối nguy nào đó đang âm thầm khép lại quanh mình hay không.