Chương 17
Chương 17 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Cửa Sổ Bảo Trì
"Ba khung tranh trống." Khê Lam lặp lại, nhìn bản phác thảo Bách Vân vẽ vội trên mẩu giấy tại phòng học số bảy, mô tả lại vị trí và hình dạng ba khoảng trống trên bức tường trưng bày chân dung Hội Đồng. "Như thể người ta cố tình xóa họ đi, nhưng lại không đủ can đảm — hay không đủ quyền hạn — để gỡ luôn cả khung."
"Tôi cũng nghĩ vậy." Bách Vân đáp, ngồi đối diện cô, giọng vẫn còn vương chút bối rối từ phát hiện hôm trước. "Có thể việc tháo khung đòi hỏi phê duyệt khác với việc chỉ gỡ ảnh và bảng tên — một hình thức nửa vời của sự xóa bỏ, đủ để công chúng không còn nhớ mặt họ, nhưng chưa đủ để hoàn toàn phi tang mọi dấu vết."
Khê Lam gõ nhẹ ngón tay lên bàn, suy nghĩ. "Chúng ta cần tận mắt xem được nội dung hồ sơ 041-H, không phải chỉ suy đoán qua những dấu vết gián tiếp như thế này. Yêu cầu chính thức của anh đã bị treo, ông Hiền cũng không thể giúp thêm. Còn cách nào khác không?"
"Tôi có một ý, nhưng rủi ro không nhỏ." Bách Vân nói, hạ giọng dù trong phòng chỉ có hai người. "Mỗi tháng, hệ thống lưu trữ trung tâm của Kho Lưu Trữ Sáng Lập có một cửa sổ bảo trì định kỳ, đồng bộ dữ liệu với Ký Ức Khởi Nguyên. Trong thời gian đó, một số lớp xác thực bổ sung tạm thời bị vô hiệu hóa để tránh xung đột dữ liệu khi đồng bộ — tôi đọc được điều này trong tài liệu kỹ thuật của khóa đào tạo, không phải bí mật gì, chỉ là ít ai để ý tới nó."
"Cửa sổ đó kéo dài bao lâu?" Khê Lam hỏi, sự tò mò nghề nghiệp trỗi dậy.
"Khoảng bốn mươi lăm phút, luôn diễn ra vào đêm, khi lượng người truy cập hệ thống thấp nhất để giảm thiểu gián đoạn." Anh đáp. "Lần tới sẽ là bốn ngày nữa."
Khê Lam nhíu mày, tính toán trong đầu theo bản năng của một kỹ sư quen làm việc với lịch bảo trì. "Nếu lớp xác thực bổ sung bị vô hiệu hóa, điều đó có nghĩa là quyền truy cập cơ bản của anh — quyền học viên hoa tiêu — có thể đủ để mở hồ sơ mà bình thường cần quyền cấp cao hơn?"
"Đó là hy vọng của tôi." Bách Vân gật đầu. "Nhưng chúng ta cần có mặt tại đúng trạm dữ liệu gần nơi lưu trữ hồ sơ vật lý gốc, vì tôi ngờ rằng bản sao kỹ thuật số đã bị xử lý kỹ hơn nhiều so với bản gốc trên giấy — có thể bản số đã bị chỉnh sửa hoặc xóa một phần, trong khi bản giấy, nếu còn tồn tại, sẽ khó bị can thiệp âm thầm hơn."
"Nghĩa là chúng ta cần vào bên trong khu vực lưu trữ vật lý, không chỉ truy cập từ xa." Khê Lam nói, và cô cảm thấy một sự căng thẳng quen thuộc dâng lên trong ngực — cảm giác cô đã có trước khi bước vào Lõi Nguyên Sinh, trước khi mở tệp dữ liệu bị khóa lần đầu tiên.
"Đúng vậy. Và tôi cần một lý do hợp lý để cô có mặt ở đó cùng tôi vào giờ đó, một lý do không khiến ai nghi ngờ nếu bị phát hiện." Bách Vân nói.
Họ bàn bạc thêm gần một tiếng, cân nhắc từng chi tiết. Cuối cùng, Khê Lam đề xuất một phương án: cô sẽ đăng ký một ca trực bảo trì thiết bị điện tử ngoài giờ tại khu vực trung chuyển gần Kho Lưu Trữ Sáng Lập — một nhiệm vụ có thật, được lên lịch định kỳ để kiểm tra hệ thống điều hòa không khí và cấp điện cho khu vực lưu trữ nhạy cảm, thường do các kỹ sư Tầng Rễ có chứng nhận phù hợp đảm nhiệm. Nếu cô có thể xin được đúng ca trực ấy vào đúng đêm cửa sổ bảo trì mở ra, cô sẽ có lý do chính đáng để ở gần khu vực lưu trữ vật lý mà không cần giải thích thêm.
"Việc đó có khó xin không?" Bách Vân hỏi.
"Không hẳn. Các ca trực ngoài giờ với khu vực nhạy cảm luôn thiếu người đăng ký vì tiền thưởng không đủ hấp dẫn so với rủi ro làm việc một mình vào ban đêm." Khê Lam đáp, nở một nụ cười khô khan. "Lần này thì rủi ro thực sự có ý nghĩa với tôi."
Ba ngày chờ đợi trôi qua chậm chạp hơn Khê Lam tưởng. Cô vẫn phải hoàn thành công việc thường nhật ở Tổ Tuần Rễ như không có gì xảy ra, vẫn phải cười đùa với Phùng Bảo Nhân, vẫn phải nghe Hà Đình Khiêm kể chuyện, vẫn phải né tránh ánh mắt dò xét ngày càng thường xuyên hơn của Trịnh Yến My — tất cả trong khi tâm trí cô không ngừng diễn tập lại kế hoạch, tìm kiếm những sơ hở có thể khiến mọi thứ đổ vỡ.
Việc xin ca trực hóa ra dễ dàng hơn cô lo sợ. Vũ Khắc Đăng chỉ hỏi qua loa lý do cô muốn nhận thêm ca ngoài giờ, và khi cô trả lời rằng mình cần thêm Phiếu Khí để đổi một số vật dụng sửa chữa cho bà nội, ông gật đầu ngay, không nghi ngờ gì — một lời nói dối khiến Khê Lam cảm thấy có lỗi hơn bất kỳ điều gì khác trong toàn bộ kế hoạch, bởi nó lợi dụng chính sự tin tưởng chân thành ông vẫn luôn dành cho cô suốt tám năm qua.
Bốn ngày sau, Khê Lam có mặt tại khu vực trung chuyển đúng như kế hoạch, hộp dụng cụ bảo trì trên vai, thẻ chứng nhận cấp hai đeo ngay ngắn trên ngực áo. Đêm khuya, hành lang dẫn tới Kho Lưu Trữ Sáng Lập vắng vẻ hơn hẳn ban ngày, chỉ còn ánh đèn tiết kiệm năng lượng chiếu mờ nhạt xuống sàn kim loại lạnh lẽo.
Cô tìm tới trạm điện gần lối vào khu vực lưu trữ vật lý, mở bảng điều khiển, bắt đầu công việc kiểm tra thật sự — vì dù mục đích chính là để có mặt ở đây, cô vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ chính thức để không để lại bất kỳ nghi vấn nào trong hồ sơ công tác. Trong lúc làm việc, cô liếc mắt quan sát hành lang, chờ đợi tín hiệu đã hẹn trước từ Bách Vân.
Anh xuất hiện đúng giờ, không mặc áo khoác học viên mà khoác một chiếc áo tối màu giản dị, bước đi nhanh nhưng không vội vã, cố giữ dáng vẻ của một người có việc chính đáng để ở đây vào giờ này. Anh gật đầu nhẹ với cô khi đi ngang qua, tiếp tục tiến về phía cửa vào khu vực lưu trữ vật lý — một cánh cửa gỗ giả cổ, khác hẳn những cánh cửa kim loại kiên cố khác trên tàu, như một biểu tượng cố ý gợi nhắc về một thời đại xa xưa hơn.
Khê Lam đếm ngược trong đầu, theo dõi đồng hồ trên bảng điều khiển của mình — cửa sổ bảo trì đã bắt đầu được ba phút. Cô giả vờ tiếp tục công việc, nhưng tai vẫn dỏng lên lắng nghe mọi âm thanh bất thường trong hành lang vắng lặng.
Mười phút trôi qua chậm chạp. Cô vừa định thở phào vì mọi thứ có vẻ suôn sẻ thì một âm thanh bước chân đều đặn vang lên từ phía cuối hành lang — không phải bước chân vội vã của một người tình cờ đi ngang, mà là nhịp bước có kỷ luật, dứt khoát, loại bước chân cô đã học được cách nhận ra từ buổi Lễ Hướng Đích, khi nhìn thấy đoàn Vệ Binh Hội Đồng hộ tống Trưởng Lão rời khỏi sảnh lớn.
Tim cô đập thình thịch. Cô không thể báo động cho Bách Vân mà không gây chú ý — bất kỳ âm thanh nào lớn hơn mức cần thiết trong hành lang tĩnh lặng này đều có thể phản tác dụng. Cô chỉ có thể đứng đó, tiếp tục siết một con ốc đã siết chặt từ lâu, cố giữ nhịp thở đều đặn, khi bóng dáng một người mặc đồng phục xám đậm với phù hiệu kim loại trên vai xuất hiện ở đầu hành lang, ánh đèn pin nhỏ trên tay quét một vòng qua khu vực trước khi dừng lại, đúng hướng cánh cửa gỗ giả cổ nơi Bách Vân vừa bước vào chưa đầy một phút trước.
Người Vệ Binh tiến lại gần, và Khê Lam nhận ra đó không phải người đội trưởng vai rộng cô từng thấy trong buổi lễ, chỉ là một thành viên trẻ hơn, có lẽ đang thực hiện vòng tuần tra định kỳ ban đêm quanh khu vực nhạy cảm của con tàu. Anh ta liếc nhìn Khê Lam, ánh đèn pin quét qua bảng tên và thẻ chứng nhận trên ngực áo cô.
"Kiểm tra bảo trì ngoài giờ à?" Anh ta hỏi, giọng thường lệ, không có vẻ nghi ngờ đặc biệt.
"Vâng, hệ thống điện cho khu vực lưu trữ, theo lịch định kỳ hằng tháng." Khê Lam đáp, cố giữ giọng bình thản nhất có thể, dù tay cô vẫn đang siết con ốc với một lực mạnh hơn cần thiết, khớp tay hơi trắng bệch.
Người Vệ Binh gật đầu, có vẻ chấp nhận câu trả lời, nhưng thay vì tiếp tục đi qua, anh ta đứng lại thêm vài giây, mắt lướt về phía cánh cửa gỗ giả cổ. "Cửa vào khu lưu trữ vật lý không nên mở vào giờ này, trừ khi có lịch làm việc được phê duyệt."
Khê Lam cảm thấy toàn thân đông cứng, cố nghĩ thật nhanh một câu trả lời hợp lý. "Tôi không biết có ai ở trong đó, nhiệm vụ của tôi chỉ giới hạn ở khu vực điện bên ngoài này thôi ạ. Có lẽ cửa chỉ chưa đóng khít, hệ thống chốt tự động đôi khi lỏng lẻo vào ban đêm khi nhiệt độ giảm."
Đó là một lời giải thích mong manh, dựa trên kiến thức thật của cô về cách vật liệu co giãn theo nhiệt độ, nhưng đủ hợp lý để không ngay lập tức bị bác bỏ. Người Vệ Binh nhìn cô thêm một giây, rồi bước tới gần cánh cửa, đẩy nhẹ để kiểm tra.
Cánh cửa không nhúc nhích — Bách Vân, dù đang căng thẳng làm việc bên trong, vẫn đủ tỉnh táo để chốt lại cửa sau khi vào, một chi tiết nhỏ họ đã bàn kỹ trong buổi lên kế hoạch nhưng Khê Lam vẫn không dám chắc chắn cho tới tận khoảnh khắc này. Người Vệ Binh thử đẩy thêm một lần nữa, xác nhận cửa đã khóa chặt, rồi gật đầu, có vẻ hài lòng.
"Được rồi, chắc chỉ là báo động giả từ cảm biến." Anh ta nói, tắt đèn pin. "Cô làm việc cẩn thận, khu vực này ban đêm không nên có ai lảng vảng không cần thiết."
"Vâng ạ, tôi hiểu." Khê Lam đáp, giữ giọng bình thản dù tim vẫn đập như trống trận.
Người Vệ Binh tiếp tục vòng tuần tra, bước chân dứt khoát dần khuất xa vào bóng tối cuối hành lang. Khê Lam đứng yên thêm gần một phút, đợi cho tới khi hoàn toàn chắc chắn không còn nghe thấy tiếng bước chân nào nữa, mới dám thở ra một hơi dài, cả người run rẩy vì luồng adrenaline vừa dâng lên rồi rút đi đột ngột. Cô nhìn xuống đôi tay mình, vẫn còn siết chặt cây cờ lê dù con ốc đã chặt cứng từ lâu, và nhận ra mình vừa trải qua khoảnh khắc gần với việc bị phát hiện nhất kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra này — gần hơn nhiều so với bất kỳ điều gì cô từng chuẩn bị tinh thần để đối mặt.