Chương 58
Chương 58 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Vệt Khắc Trên Van
"Ông Sinh, ông có nhớ mẹ con từng có thói quen gì đặc biệt khi sửa chữa không?" Khê Lam hỏi, khi Bùi Đắc Sinh tới tìm cô trong khu vực kỹ thuật, tò mò về những gì cô đang xem xét.
Ông trầm ngâm một lúc, cố lục lại một ký ức đã mờ nhạt theo năm tháng. "Ta nhớ, mơ hồ thôi, rằng bà ấy luôn khắc một dấu nhỏ lên bất kỳ thứ gì bà ấy tự tay sửa chữa hoàn chỉnh, một thói quen riêng không chính thức mà nhiều kỹ sư giỏi vẫn làm, để đánh dấu công việc của mình, để người sau biết ai đã đảm bảo chất lượng của nó." Ông nhắm mắt lại, cố nhớ rõ hơn. "Một hình xoáy nhỏ, giống như một cơn lốc thu nhỏ, kèm theo một dấu chấm ở giữa. Ta từng thấy nó trên vài thiết bị bà ấy sửa trong xưởng ngày trước, trước cả Đêm Rễ Đứt."
Khê Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô cũng có một thói quen tương tự, một điều cô chưa từng nghĩ tới nguồn gốc của nó cho tới lúc này — một hình xoáy nhỏ cô vẫn khắc lên các mối hàn quan trọng, một thói quen cô nghĩ mình tự phát triển từ những năm học việc, không hề biết rằng có lẽ nó đã được truyền lại qua một cách nào đó cô không thể giải thích, có thể qua chính đôi tay của cha cô, người có lẽ đã học nó từ mẹ cô trước khi bà mất tích.
"Con cũng khắc một dấu như vậy." Cô nói, giọng cô run lên. "Con không biết vì sao, con chỉ luôn làm vậy, từ những ngày đầu học việc."
Phạm Ngọc Sương, đang đứng gần đó quan sát, tiến lại gần hơn, ánh mắt bà giờ đây mang một sự chú ý sắc bén. "Nếu con tìm thấy dấu hiệu đó ở đâu đó trong Hầm Lặng này, được khắc gần đây hơn nhiều so với mười chín năm trước, điều đó sẽ nói lên rất nhiều, con bé ạ."
Cả ba người bắt đầu một cuộc tìm kiếm tỉ mỉ khắp khu vực kỹ thuật, Khê Lam dẫn đầu với con mắt được huấn luyện để nhận ra những chi tiết nhỏ nhất trên bề mặt kim loại, rọi đèn pin vào từng mối hàn, từng van điều tiết, từng đoạn ống dẫn. Phần lớn những gì họ tìm thấy đều mang dấu vết của nhiều bàn tay khác nhau qua nhiều năm, những phong cách sửa chữa khác biệt chồng lấp lên nhau như những lớp địa tầng của một cuộc sống tập thể kéo dài.
Rồi, ở một góc khuất của hệ thống, gần một van điều tiết áp suất nhỏ dẫn vào khu vực trồng trọt thủy canh của cộng đồng, Khê Lam dừng lại đột ngột, tim cô ngừng đập trong một khoảnh khắc.
"Đây rồi." Cô thì thầm, tay cô run rẩy khi chạm vào bề mặt kim loại, nơi một hình xoáy nhỏ kèm dấu chấm ở giữa được khắc rõ ràng, chính xác giống hệt thói quen của chính cô.
Bùi Đắc Sinh cúi xuống, quan sát kỹ dấu khắc ấy dưới ánh đèn pin, gật đầu chậm rãi, xác nhận. "Đúng là nó, con bé ạ. Chính xác là nó."
Phạm Ngọc Sương bước tới, kiểm tra van điều tiết một cách kỹ lưỡng hơn, đối chiếu với những gì bà nhớ về lịch sử bảo trì của khu vực này. "Van này..." Bà nói, giọng bà chậm rãi, cố nhớ lại. "Ta nhớ nó từng gặp trục trặc, không lâu lắm trước đây. Ta không nhớ chính xác ai đã sửa nó, vì nhiều người tới sửa chữa lưu động trong cộng đồng chúng ta không phải lúc nào cũng là người cố định."
"Bao lâu trước, thưa bà?" Khê Lam hỏi, giọng cô nghẹn lại vì hy vọng và sợ hãi đan xen.
Phạm Ngọc Sương nhắm mắt, tính toán trong đầu. "Không quá bốn năm, ta khá chắc chắn về điều đó, vì đó là năm chúng ta phải sửa lại toàn bộ hệ thống thủy canh sau một đợt hỏng hóc nghiêm trọng. Có một người thợ lưu động đã ghé qua giúp chúng ta trong đợt đó, ở lại vài tuần trước khi tiếp tục di chuyển sang khu vực khác."
Khê Lam cảm thấy đầu gối mình như muốn khuỵu xuống trước sức nặng của thông tin ấy. Không quá bốn năm. Nếu đúng là dấu khắc của mẹ cô, điều đó có nghĩa là bà không chỉ sống sót qua Đêm Rễ Đứt, không chỉ sống sót qua nhiều năm lưu vong sau đó, mà còn tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục di chuyển giữa các cộng đồng ẩn náu khắp con tàu, chỉ bốn năm trước — gần đây hơn rất nhiều so với bất kỳ điều gì cô từng dám hy vọng.
"Người thợ lưu động đó, bà còn nhớ gì về bà ấy không?" Bách Vân hỏi, người vừa tới nơi sau khi nghe tin về phát hiện mới.
"Một người phụ nữ trung niên, ít nói, làm việc nhanh và chính xác tới mức đáng kinh ngạc." Phạm Ngọc Sương đáp, cố lục lại từng chi tiết trong ký ức. "Bà ấy không bao giờ nói nhiều về bản thân, chỉ tập trung vào công việc. Ta nhớ bà ấy có một vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái, có lẽ từ một tai nạn cũ nào đó, và một cách nhìn xa xăm mỗi khi có ai nhắc tới trẻ con, như thể đang nhớ tới một điều gì đó bà ấy đã đánh mất từ lâu."
Nước mắt trào ra không kiểm soát được trên khuôn mặt Khê Lam. "Đó là bà ấy." Cô nói, giọng cô vỡ ra thành tiếng nức nở. "Con biết chắc đó là bà ấy."
Bách Vân ôm lấy cô, để cô khóc trong vòng tay anh giữa khu vực kỹ thuật nhỏ hẹp, xung quanh là những đường ống và van điều tiết mang dấu ấn của một người phụ nữ mà Khê Lam chưa từng gặp mặt nhưng giờ đây cảm thấy gần gũi hơn bao giờ hết, qua chính ngôn ngữ chung của những bàn tay thợ máy đã truyền lại qua một thế hệ.
"Bà ấy còn sống, Bách Vân." Khê Lam nói, ngẩng đầu lên khỏi vai anh, mắt cô sáng lên qua làn nước mắt. "Bốn năm trước, bà ấy vẫn còn sống, vẫn còn làm việc, vẫn còn di chuyển giữa những cộng đồng như thế này. Nếu bà ấy còn sống khi đó, không có lý do gì để tin bà ấy không còn sống bây giờ."
"Chúng ta không thể chắc chắn hoàn toàn." Bách Vân nói, dù giọng anh cũng tràn ngập hy vọng không kém. "Nhưng đây là bằng chứng mạnh nhất chúng ta từng có, Khê Lam. Mạnh hơn bất kỳ điều gì chúng ta từng tìm thấy."
Phạm Ngọc Sương đứng nhìn cảnh tượng ấy với một nụ cười buồn, pha lẫn niềm vui thay cho hai người trẻ tuổi và một nỗi tiếc nuối sâu sắc cho tất cả những năm tháng đã mất không thể lấy lại. "Ta ước gì ta có thể cho con nhiều hơn thế." Bà nói. "Nhưng con bé ạ, hãy giữ lấy điều này như một ngọn lửa dẫn đường, không phải một điểm kết thúc. Con đường tìm mẹ con vẫn còn dài phía trước."
Khê Lam gật đầu, lau nước mắt, cố lấy lại sự tỉnh táo cần thiết để suy nghĩ thấu đáo hơn là chỉ để cảm xúc cuốn trôi. "Người thợ lưu động đó, người đã ở lại đây bốn năm trước, bà có biết bà ấy đi đâu sau khi rời khỏi Hầm Lặng không?"
"Ta không biết chắc chắn." Phạm Ngọc Sương đáp, cố lục lại thêm ký ức. "Nhưng ta nhớ, trước khi rời đi, bà ấy có hỏi ta về một tuyến đường dẫn tới các khu vực gần trục quay, nơi trọng lực nhẹ hơn nhiều, gần khu vực kỹ thuật cũ của Lõi Nguyên Sinh. Khi đó ta không hỏi thêm lý do, vì đó không phải thói quen của chúng ta, hỏi quá nhiều về nơi người khác sắp tới."
"Lõi Nguyên Sinh." Khê Lam lặp lại, một sự run rẩy mới trong giọng cô. "Đó là nơi con phát hiện ra tọa độ Lam Chử lần đầu tiên. Nếu mẹ con đang di chuyển về phía đó, có lẽ bà ấy cũng đang tự mình tìm kiếm câu trả lời, giống như con đã làm, theo cách riêng của bà."
Bùi Đắc Sinh gật đầu chậm rãi, suy ngẫm về khả năng ấy. "Điều đó hợp lý một cách kỳ lạ, con bé ạ. Nếu bà ấy là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường trong Lõi Nguyên Sinh, mười chín năm sau, có lẽ bà ấy vẫn còn quan tâm tới việc theo dõi nó, tìm hiểu thêm, dù đã bị đẩy ra khỏi hệ thống chính thức từ lâu."
"Vậy có lẽ đầu mối tiếp theo của chúng ta nằm ở chính khu vực đó." Bách Vân nói, một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu anh. "Không phải Hầm Lặng, không phải một cộng đồng ẩn náu khác, mà chính nơi mọi chuyện bắt đầu."
Phạm Ngọc Sương lắng nghe cuộc trao đổi giữa họ, rồi lên tiếng, giọng bà mang một sự thận trọng cần thiết. "Dù các con tìm hướng đi nào tiếp theo, hãy nhớ rằng khu vực gần Lõi Nguyên Sinh nằm dưới sự giám sát nghiêm ngặt hơn nhiều so với những nơi các con đã từng qua. Đó là một trong những khu vực được bảo vệ chặt chẽ nhất trên toàn con tàu, không dễ dàng lai vãng như những hành lang bỏ hoang của Boong Đáy."
"Con biết." Khê Lam nói, một sự quyết tâm mới hòa lẫn với nỗi lo lắng thực tế. "Nhưng con cũng là một trong số ít người có lý do chính đáng, và chứng nhận hợp lệ, để tiếp cận khu vực đó vì công việc. Có lẽ đây là lần đầu tiên, lợi thế nghề nghiệp của con thực sự có ích cho hành trình này, thay vì chỉ là một vỏ bọc để che giấu nó."
Cô nhìn xuống dấu khắc hình xoáy nhỏ trên chiếc van, đưa tay chạm vào nó lần cuối trước khi họ rời khỏi khu vực kỹ thuật, như thể đang chạm vào chính bàn tay của mẹ mình qua một khoảng cách thời gian bốn năm không thể xóa nhòa. Cô tự hỏi, trong khoảnh khắc bà đứng đây sửa chữa chiếc van này, liệu mẹ cô có từng nghĩ tới cô hay không, có từng tự hỏi con gái mình giờ đây trông ra sao, đang làm công việc gì, có đang hạnh phúc hay không — những câu hỏi mà giờ đây, cuối cùng, có lẽ sẽ sớm được trả lời trực tiếp, không còn qua lời kể của người thứ ba nữa.
"Chúng ta sẽ tìm ra bà ấy." Cô thì thầm, không rõ là nói với Bách Vân, với Phạm Ngọc Sương, hay chỉ với chính mình. "Dù phải mất bao lâu, dù con đường có dẫn tới đâu."