Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
9 phút đọc

Chương 87

Chương 87 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Người Phụ Nữ Ở Nhà Kính Số Bảy

Mười một ngày sau khi họ tới Đồng Sáng, vào một buổi chiều khi ánh đèn mô phỏng đang chuyển sang sắc vàng cam của hoàng hôn nhân tạo, Khê Lam đang cúi người kiểm tra một khớp nối trong nhà kính số bảy thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của một người làm việc thành thạo, không phải bước chân vội vã của một nông dân bình thường, mà nhịp điệu chậm rãi, chắc chắn của một người đã quen di chuyển trong không gian kỹ thuật suốt nhiều thập kỷ.

Cô ngẩng lên, và tim cô như ngừng đập.

Một người phụ nữ đứng ở lối vào nhà kính, dáng người gầy nhưng rắn rỏi, mái tóc đã điểm bạc được buộc gọn sau gáy, làn da sạm nắng đèn và sương gió của những khu vực ít người lui tới, mặc bộ đồ bảo hộ đã sờn cũ với một chiếc túi dụng cụ đeo chéo qua vai. Nhưng chính đôi mắt mới khiến Khê Lam không thể rời đi được — đôi mắt cô đã nhìn thấy phản chiếu trong gương suốt hai mươi năm cuộc đời mình, giờ đây đang nhìn thẳng vào cô từ một khuôn mặt xa lạ nhưng lại quen thuộc tới đau lòng.

Người phụ nữ khựng lại, cảm nhận điều gì đó bất thường trong cách cô gái trẻ trước mặt mình đang nhìn bà, một sự chăm chú vượt xa sự tò mò thông thường.

"Tôi tới kiểm tra lại hệ thống tưới tiêu." Bà nói, giọng bà thận trọng, tay bà đã khẽ lùi về phía lối ra như một bản năng sinh tồn đã ăn sâu qua nhiều năm sống ngoài rìa hệ thống. "Tôi không biết có đội bảo trì khác đang làm việc ở đây."

"Lâm Vĩnh Chi." Khê Lam nói, giọng cô run rẩy tới mức gần như không thể nghe rõ chính mình. "Bà là Lâm Vĩnh Chi, đúng không?"

Người phụ nữ đông cứng lại, toàn thân bà căng lên như một sợi dây bị kéo tới giới hạn, ánh mắt bà quét nhanh qua toàn bộ nhà kính, tìm kiếm lối thoát, tìm kiếm dấu hiệu của một cái bẫy.

"Cô là ai?" Bà hỏi, giọng bà giờ đây sắc lạnh, phòng thủ. "Ai cử cô tới đây?"

"Không ai cử con tới cả." Khê Lam nói, nước mắt bắt đầu trào ra không kiểm soát được. "Con tự tìm tới đây. Con là Đỗ Khê Lam. Con gái của mẹ."

Sự im lặng bao trùm nhà kính, chỉ có tiếng máy bơm tưới tiêu rì rầm phía xa, tiếng lá cây khẽ xào xạc trong luồng không khí tuần hoàn. Lâm Vĩnh Chi đứng đó, bất động, đôi mắt bà mở to, nhìn Khê Lam như thể đang nhìn thấy một bóng ma, hoặc một phép màu bà chưa từng cho phép mình tin là có thể xảy ra.

"Không." Bà thì thầm, lắc đầu, một cử chỉ phòng vệ hơn là phủ nhận. "Không thể nào. Con bé đã chỉ mới một tuổi. Con bé không thể..."

"Con hai mươi tuổi rồi, mẹ ạ." Khê Lam nói, bước một bước về phía trước, chậm rãi, thận trọng, như đang tiếp cận một con vật hoang dã có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào. "Mười chín năm đã trôi qua. Con đã lớn lên, con đã tìm ra sự thật về Đêm Rễ Đứt, về Đinh Khắc Bạt, về những gì thực sự đã xảy ra với mẹ."

Lâm Vĩnh Chi lùi lại một bước, một tay bà đưa lên che miệng, cơ thể bà run lên vì một cảm xúc quá lớn để kiểm soát. "Làm sao con tìm ra ta? Làm sao con biết ta còn sống?"

"Ông Sinh." Khê Lam nói, giọng cô nghẹn ngào. "Bùi Đắc Sinh. Ông ấy đã giúp mẹ trốn thoát mười chín năm trước, và ông ấy đã âm thầm theo dõi tin tức về mẹ suốt từng ấy năm, dù ông chưa từng nói với con cho tới những giây phút cuối cùng của đời ông. Ông ấy để lại một cuốn sổ tay, một manh mối dẫn con tới Đồng Sáng."

"Đắc Sinh." Lâm Vĩnh Chi lặp lại cái tên, một nỗi đau mới xuất hiện trên khuôn mặt bà. "Ông ấy... ông ấy đã..."

"Ông ấy mất rồi." Khê Lam nói khẽ. "Cách đây gần một tháng, khi bảo vệ những người khác trong một cuộc đụng độ ở Tầng Rễ. Ông ấy trăng trối về mẹ trước khi mất, và để lại manh mối cuối cùng để con tìm tới đây."

Lâm Vĩnh Chi khuỵu xuống, không phải vì kiệt sức thể xác, mà vì trọng lượng của quá nhiều cảm xúc đổ ập xuống cùng một lúc — niềm vui khôn xiết khi thấy con gái mình đã lớn lên, còn sống, đứng trước mặt bà, hòa lẫn với nỗi đau mất đi người bạn cuối cùng đã âm thầm bảo vệ bà suốt gần hai thập kỷ. Khê Lam lao tới, quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy mẹ mình lần đầu tiên trong đời mà cô có thể ghi nhớ, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim của người phụ nữ đã sinh ra cô, đã phải rời xa cô để cả hai có thể sống sót.

"Con xin lỗi." Lâm Vĩnh Chi thì thầm, giọng bà vỡ ra thành những tiếng nức nở bà đã kìm nén suốt mười chín năm. "Con xin lỗi vì đã bỏ con lại. Mẹ đã nghĩ, mẹ đã tin rằng nếu mẹ quay lại, nếu mẹ tìm cách liên lạc, con sẽ gặp nguy hiểm còn lớn hơn nhiều so với việc lớn lên mà không có mẹ. Mẹ đã tin rằng cách duy nhất để bảo vệ con là biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời con."

"Con không trách mẹ." Khê Lam nói, siết chặt vòng tay quanh mẹ mình. "Con đã hiểu, qua tất cả những gì con tìm ra, rằng mẹ không có lựa chọn nào tốt hơn vào đêm đó. Nhưng con cần mẹ biết, con đã sống, con đã lớn lên, và con chưa từng ngừng tự hỏi về mẹ, dù trong nhiều năm con thậm chí không biết câu hỏi ấy có ý nghĩa gì."

Họ ngồi đó trên nền nhà kính, giữa những luống rau xanh mướt, ôm lấy nhau trong một khoảng thời gian dường như kéo dài vô tận, mười chín năm xa cách được nén lại trong một khoảnh khắc không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Cuối cùng, Lâm Vĩnh Chi lùi lại một chút, hai tay bà nâng lấy khuôn mặt Khê Lam, ngắm nhìn từng đường nét như đang cố khắc ghi nó vào ký ức để không bao giờ đánh mất lần nữa.

"Con giống cha con nhiều hơn mẹ tưởng." Bà nói, một nụ cười run rẩy nhưng chân thật xuất hiện qua làn nước mắt. "Đôi mắt là của mẹ, nhưng cái cằm, cách con nghiến răng khi cố kìm nước mắt, đó là của Việt Khiêm."

Nhắc tới tên cha mình, Khê Lam cảm thấy một cơn đau mới xuyên qua ngực cô, nhớ tới tập hồ sơ tám trang cô vẫn mang theo, nhớ tới sự thật cô vừa mới khám phá về cái chết không đơn giản của ông. Nhưng cô quyết định gác lại điều đó, chỉ trong khoảnh khắc này, để trọn vẹn với niềm hạnh phúc hiếm hoi của cuộc đoàn tụ.

"Mẹ có muốn gặp bà nội không?" Cô hỏi. "Bà vẫn còn sống, vẫn chờ đợi mẹ suốt từng ấy năm, dù bà không bao giờ dám nói ra hy vọng đó thành lời."

Lâm Vĩnh Chi im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà lộ rõ một sự giằng xé sâu sắc. "Mẹ muốn, hơn bất cứ điều gì trên đời." Bà nói cuối cùng. "Nhưng con cần hiểu, con gái ạ, mẹ vẫn chính thức là một kẻ đào tẩu trong hồ sơ của Hội Đồng, một trong những lãnh đạo bị truy nã từ Đêm Rễ Đứt. Nếu mẹ trở về, dù chỉ để gặp bà nội con một lần, mẹ có thể bị bắt giữ ngay lập tức, và điều đó có thể kéo theo cả con lẫn tất cả những người đã giúp đỡ con vào vòng nguy hiểm."

"Con biết." Khê Lam nói, nắm chặt tay mẹ. "Đó chính là điều con muốn thay đổi, mẹ ạ. Không chỉ tìm ra mẹ, mà thay đổi cả cái hệ thống đã buộc mẹ phải sống như một cái bóng suốt mười chín năm. Con và những người con tin tưởng, chúng con đang tiến rất gần tới việc buộc Chương Khắc Định phải thừa nhận toàn bộ sự thật. Con cần mẹ, mẹ ạ. Không chỉ là mẹ của con, mà là nhân chứng sống của những gì thực sự đã xảy ra."

Lâm Vĩnh Chi nhìn con gái mình một lúc lâu, thấy trong ánh mắt cô một sự quyết liệt bà chưa từng ngờ tới, một sự can đảm bà nhận ra đã được truyền lại từ chính bà, dù không theo cách bà từng tưởng tượng.

"Cho mẹ một chút thời gian." Bà nói cuối cùng, giọng bà vẫn còn run nhưng đã bắt đầu tìm lại sự vững vàng. "Mười chín năm sống trong bóng tối không dễ dàng buông bỏ chỉ trong một buổi chiều. Nhưng mẹ hứa, con gái ạ, mẹ sẽ không biến mất lần nữa. Không phải khi con đã tìm được mẹ, sau tất cả những gì con đã phải trải qua để làm điều đó."

Ở ngoài lối vào nhà kính, Trịnh Yến My đứng lặng lẽ, đôi mắt cô cũng ướt đẫm dù cô mới chỉ hiểu được phần nào ý nghĩa trọn vẹn của cảnh tượng trước mắt mình. Cô đã kịp ra hiệu cho Ngạn Thức Vy giữ khoảng cách, để hai mẹ con có được những phút giây riêng tư đầu tiên sau mười chín năm mà không có ánh mắt nào khác xen vào. Người phụ nữ điều phối nông trại đứng cách đó không xa, tay bà siết chặt lấy khung cửa kính, một nụ cười lặng lẽ nhưng đầy xúc động trên khuôn mặt sạm nắng của bà, như thể chính bà cũng đang chứng kiến một phần thưởng cho lòng tin bà đã đặt vào hai cô gái trẻ xa lạ tìm tới cửa văn phòng mình chỉ mười một ngày trước.

"Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi trời tối hẳn." Yến My nói khẽ, bước lại gần khi cuối cùng cũng thấy Khê Lam và Lâm Vĩnh Chi đứng dậy, tay trong tay. "Ca tuần tra buổi tối sẽ đi ngang khu vực này trong chưa đầy một giờ nữa."

Lâm Vĩnh Chi gật đầu, ánh mắt bà quét nhanh qua Yến My rồi trở lại với con gái mình, một sự tỉnh táo nghề nghiệp đã ăn sâu qua mười chín năm sống ngoài rìa hệ thống vẫn không hề phai nhạt ngay cả trong khoảnh khắc xúc động nhất. "Con bé nói đúng." Bà nói. "Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để nói chuyện tiếp, xa khỏi những lối tuần tra thường xuyên."

Khê Lam siết chặt tay mẹ mình một lần nữa, không muốn buông ra dù chỉ một giây, rồi cùng cả nhóm rời khỏi nhà kính số bảy, bước ra ngoài dưới ánh đèn mô phỏng hoàng hôn đang dần chuyển sang sắc tím của đêm nhân tạo, mang theo một hy vọng mong manh nhưng vững chắc hơn bất kỳ điều gì cô từng dám tin tưởng kể từ ngày cô phát hiện ra tọa độ Lam Chử trong một ca bảo trì định kỳ tưởng chừng bình thường.

Giữa những luống rau xanh mướt lặng lẽ vươn mình dưới thứ ánh sáng nhân tạo đã nuôi sống bao thế hệ trên con tàu này, hai người phụ nữ bước đi bên nhau, viết lại từng dòng đầu tiên của một chương mới trong câu chuyện tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn cách đây mười chín năm.

Đã sao chép liên kết chương