Chương 52
Chương 52 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Xuống Dưới Boong Đáy
Cánh cửa niêm phong đầu tiên hiện ra sau ba giờ đi bộ liên tục qua những hành lang bảo trì ngày càng hẹp và tối hơn, một tấm biển cảnh báo cũ kỹ đã phai màu vẫn còn đọc được lờ mờ: "Khu vực kết cấu không ổn định — Cấm vào nếu không có giấy phép đặc biệt." Bùi Đắc Sinh dừng lại trước nó, rút từ trong túi áo ra một chùm chìa khóa cũ, chọn một chiếc đã han rỉ, tra vào ổ khóa cơ học phía dưới lớp niêm phong điện tử đã ngừng hoạt động từ lâu.
"Ổ khóa điện tử hỏng từ hơn mười năm trước, không ai buồn sửa vì khu vực này đã bị bỏ mặc hoàn toàn." Ông giải thích, xoay chiếc chìa khóa cũ với một sự thành thạo cho thấy đây không phải lần đầu ông làm việc này. "Nhưng lớp khóa cơ học dự phòng vẫn còn hoạt động, và không nhiều người còn nhớ nó tồn tại, nói gì tới việc có chìa khóa phù hợp."
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một hành lang tối om, không khí ùa ra mang theo mùi kim loại gỉ sét trộn lẫn với một thứ mùi ẩm mốc đặc trưng của những khu vực lâu năm không có hệ thống thông gió hoạt động đúng chuẩn. Khê Lam bật đèn pin, ánh sáng của nó chiếu rọi một đoạn hành lang dài hun hút, hai bên tường phủ đầy những vệt gỉ loang lổ như những vết sẹo của thời gian.
"Từ đây trở đi, chúng ta ở dưới mức boong chính của Boong Đáy." Bùi Đắc Sinh nói, bước vào trước, dẫn đường. "Khu vực này được xây dựng trong giai đoạn đầu của con tàu, trước khi các kỹ sư sáng lập nhận ra một số kết cấu ban đầu không chịu được áp lực lâu dài từ việc quay liên tục của Vành Xoay. Họ niêm phong nó lại, xây dựng các khu vực thay thế an toàn hơn ở boong trên, và để mặc nơi này chìm vào quên lãng."
"Nó có thực sự an toàn không?" Bách Vân hỏi, giọng anh không giấu được sự lo lắng khi nhìn những vết nứt nhỏ chạy dọc trần hành lang.
"Đủ an toàn để đi qua, nếu ta cẩn thận và không ở lại quá lâu tại một chỗ." Bùi Đắc Sinh đáp. "Nhưng đúng, nó không được thiết kế để chịu đựng vĩnh viễn. Đó cũng là một phần lý do khiến nơi này trở thành chỗ ẩn náu lý tưởng cho những ai không muốn bị tìm thấy — không nhiều người đủ liều lĩnh để mạo hiểm ở lại lâu."
Họ tiếp tục đi sâu hơn, qua những căn phòng bỏ hoang chứa đầy thiết bị cũ kỹ không còn nhận ra được công dụng ban đầu, qua những đoạn hành lang mà trọng lực dường như nhẹ hơn một chút so với phần Boong Đáy chính họ vừa rời khỏi, một hiện tượng kỳ lạ khiến Khê Lam nhớ lại những bài học vật lý cơ bản về phân bố trọng lượng dọc theo Vành Xoay — khu vực này có lẽ nằm ở một đoạn cấu trúc hơi lệch khỏi bán kính quay chuẩn, tạo ra một sự bất thường nhỏ trong lực ly tâm mô phỏng trọng lực.
"Tôi chưa từng biết có những khu vực như thế này tồn tại." Khê Lam nói, vừa đi vừa quan sát xung quanh với ánh mắt của một kỹ sư quen thuộc với cấu trúc con tàu nhưng giờ đây đang khám phá một phần hoàn toàn mới của nó. "Tám năm làm việc trong Tổ Tuần Rễ, tôi nghĩ mình đã biết gần hết mọi ngóc ngách của khu vực bảo trì."
"Con tàu này lớn hơn nhiều so với những gì bất kỳ ai có thể biết hết trong một đời người." Bùi Đắc Sinh nói, giọng ông mang một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Và có lẽ đó chính xác là điều Hội Đồng dựa vào — một cấu trúc đủ rộng lớn, đủ phức tạp, để luôn còn những góc khuất không ai kiểm soát hết được, dù họ có cố gắng tới đâu."
Đi được thêm một đoạn, họ tới trước một khoảng sàn kim loại đã han gỉ nặng, một lỗ thủng lớn xuyên qua nó để lộ khoảng tối sâu hun hút bên dưới, nơi ánh đèn pin của Khê Lam không đủ sức chiếu rọi tới đáy.
"Cẩn thận." Bùi Đắc Sinh cảnh báo, dừng lại đúng lúc trước khi bước hụt. "Đây là lý do khu vực này bị niêm phong. Kết cấu sàn ở nhiều đoạn đã mục ruỗng qua nhiều thập kỷ không được bảo trì."
Khê Lam quỳ xuống bên mép lỗ thủng, quan sát kỹ cấu trúc còn lại bằng con mắt nghề nghiệp đã quen thuộc với việc đánh giá độ an toàn của kim loại lâu năm. "Phần sàn bên trái vẫn còn chắc, các thanh đỡ chính chưa bị ăn mòn hoàn toàn. Nếu chúng ta đi sát vào tường, men theo đường viền đó, có thể vượt qua được."
Cô dẫn đường, từng bước một, kiểm tra độ vững của sàn trước khi đặt trọn trọng lượng cơ thể lên nó, ra hiệu cho Bách Vân và Bùi Đắc Sinh đi theo đúng vết chân mình. Có một khoảnh khắc căng thẳng khi một mảng kim loại nhỏ dưới chân Bách Vân phát ra tiếng kêu răng rắc đáng lo ngại, khiến cả ba người đông cứng lại trong vài giây, nhưng nó chịu được, và họ tiếp tục di chuyển qua an toàn, dù tim ai nấy đều đập nhanh hơn hẳn sau sự cố nhỏ ấy.
"Cô học được kỹ năng đó ở đâu?" Bách Vân hỏi, khi họ đã qua được đoạn nguy hiểm, giọng anh vẫn còn chút run rẩy nhưng xen lẫn sự ngưỡng mộ.
"Tám năm sửa chữa những hệ thống mà không ai còn tin tưởng chúng sẽ hoạt động." Khê Lam đáp, một nụ cười mệt mỏi thoáng qua khuôn mặt cô. "Người ta học cách đọc kim loại như đọc một ngôn ngữ, sau đủ lâu. Nó luôn kể cho anh biết nó còn chịu đựng được bao lâu nữa, nếu anh biết cách lắng nghe."
Họ dừng chân nghỉ ngơi ngắn tại một căn phòng rộng hơn, có lẽ từng là một trạm điều khiển phụ trong quá khứ, những bảng mạch cũ kỹ phủ đầy bụi vẫn còn gắn trên tường như những di tích của một thời đại đã qua. Khê Lam ngồi xuống, uống một ngụm nước từ bình mang theo, cảm nhận cơ thể mình đã bắt đầu mệt mỏi sau nhiều giờ di chuyển liên tục qua địa hình gập ghềnh.
"Còn bao xa nữa, thưa ông?" Cô hỏi.
"Không xa nữa, nếu trí nhớ của ông vẫn còn chính xác." Bùi Đắc Sinh đáp, dù giọng ông có chút không chắc chắn khiến Khê Lam hơi lo lắng. "Đã nhiều năm rồi kể từ lần cuối ông tới đây, con bé ạ. Ông chỉ có thể hy vọng con đường vẫn còn như ông nhớ."
Bách Vân ngồi xuống cạnh Khê Lam, nhìn quanh căn phòng cũ với một sự tò mò lẫn e ngại. "Nếu chúng ta không tìm thấy gì, hoặc nếu những gì ông Sinh nhớ đã không còn đúng nữa thì sao?"
"Vậy chúng ta sẽ tìm cách khác." Khê Lam đáp, dù trong lòng cô cũng mang theo cùng nỗi lo ấy. "Nhưng tôi không thể quay lại mà chưa thử hết mọi khả năng, Bách Vân. Không phải sau tất cả những gì chúng ta đã biết."
Họ tiếp tục hành trình sau một khoảng nghỉ ngắn, đi qua một đoạn hành lang hẹp tới mức cả ba người phải đi hàng một, tường hai bên gần như chạm vào vai họ. Không khí ở đây lạnh hơn hẳn, một luồng gió nhẹ thổi ngược từ phía trước báo hiệu có một khoảng không gian rộng hơn đang chờ đợi ở đằng xa.
"Cảm nhận được không?" Bùi Đắc Sinh nói, dừng lại, hít một hơi sâu. "Luồng khí lưu thông này không tự nhiên. Có ai đó đang duy trì một hệ thống thông gió thủ công ở phía trước, đủ để giữ không khí không bị tù đọng trong một không gian kín."
Khê Lam cảm nhận được nó ngay lập tức khi ông chỉ ra, một sự nhịp nhàng có chủ đích trong luồng khí, khác hẳn với sự tĩnh lặng chết chóc của những hành lang bỏ hoang họ vừa đi qua. Đây không phải một khu vực hoàn toàn bị lãng quên. Có ai đó, hoặc điều gì đó, vẫn đang hoạt động ở phía trước.
"Từ đây, chúng ta cần đi chậm hơn, cẩn trọng hơn." Bùi Đắc Sinh nói, giọng ông hạ xuống thành một tiếng thì thầm. "Nếu ông đúng, chúng ta đang tới gần một khu vực có người sinh sống. Họ sẽ nhận ra sự hiện diện của người lạ trước khi chúng ta nhận ra họ, gần như chắc chắn. Hãy để ông đi trước, và đừng làm bất kỳ điều gì đột ngột."
Khê Lam gật đầu, tim cô đập nhanh vì một sự pha trộn giữa hy vọng, sợ hãi, và một cảm giác kỳ lạ của việc đang bước qua ngưỡng cửa vào một thế giới hoàn toàn khác, ẩn giấu suốt bao năm ngay dưới lớp vỏ quen thuộc của con tàu mà cô đã nghĩ mình hiểu rõ.
Cô nghĩ tới tất cả những gì cô đã học được về Khởi Nguyên trong hai mươi năm cuộc đời — những bài học về cấu trúc con tàu, về Vành Xoay và Giếng Trọng Lực, về ba tầng xã hội gọn gàng chia sẻ không gian sống theo một trật tự đã được thiết lập từ ngày phóng tàu. Cô từng tin rằng mình hiểu rõ hình dạng của thế giới mình đang sống, chỉ để nhận ra, từng lớp một, rằng con tàu này còn chứa đựng vô số những khoảng không chưa từng được nhắc tới trong bất kỳ bài học nào — không chỉ những bí mật bị chôn giấu có chủ đích, mà cả những không gian vật lý thực sự, những hành lang và căn phòng đã bị xóa khỏi mọi bản đồ chính thức, nơi cả một cộng đồng người có thể tồn tại mà không ai trong mười một nghìn hai trăm bốn mươi cư dân còn lại từng biết tới.
Bách Vân nắm lấy tay cô, và cả ba người tiếp tục tiến bước, chậm rãi, thận trọng, vào bóng tối phía trước nơi luồng gió nhân tạo vẫn đang thì thầm bằng chứng về sự sống ẩn giấu.