Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 64

Chương 64 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lịch Bảo Trì Định Kỳ

Bảng phân công ca trực hiện lên trên màn hình cầm tay của Khê Lam, một lưới ô vuông dày đặc chữ số và ký hiệu chỉ những người trong nghề mới đọc hiểu trọn vẹn. Cô ngồi trong góc yên tĩnh nhất của xưởng bảo trì, giờ nghỉ trưa, giả vờ đang kiểm tra lịch trình cho tuần tới trong khi thực chất đang tìm kiếm điều gì đó cụ thể hơn nhiều — một khe hở trong chu kỳ bảo trì định kỳ khu vực quanh Lõi Nguyên Sinh, nơi cô có chứng nhận hợp lệ để tiếp cận nhưng chưa từng thực sự được phân công trong nhiều tháng qua.

Lõi Nguyên Sinh nằm sâu trong lõi trục quay của con tàu, nơi trọng lực gần như bằng không, được bao bọc bởi ba lớp cửa niêm phong và một hệ thống giám sát riêng biệt với phần còn lại của Khởi Nguyên. Đây không đơn thuần là một cỗ máy tính điều hướng cổ xưa — nó còn kết nối trực tiếp với lò phản ứng lõi cung cấp năng lượng cho toàn bộ hệ thống tái chế nước và khí, cho Vành Xoay duy trì trọng lực nhân tạo, cho mọi ánh đèn thắp sáng Đồng Sáng nơi lương thực được trồng. Bất kỳ ai muốn tiếp cận khu vực này, dù chỉ vì lý do bảo trì thông thường nhất, đều phải trải qua một quy trình xác minh nghiêm ngặt, và giờ đây, sau Chỉ Thị Mười Hai, quy trình ấy càng trở nên khắt khe hơn.

"Có một chu kỳ kiểm tra van an toàn định kỳ mỗi bốn mươi ngày." Cô nói khẽ với Bách Vân qua thiết bị liên lạc ngắn, giọng cô cẩn trọng dù xưởng bảo trì lúc này gần như vắng người. "Lần kiểm tra tiếp theo rơi vào sáu ngày nữa. Thông thường sẽ có hai người được phân công, nhưng nếu tôi đề xuất mình đảm nhận một mình, viện cớ tiết kiệm nhân lực trong giai đoạn Chỉ Thị Mười Hai đang siết ngân sách vận hành, có khả năng được chấp thuận."

"Tôi đã kiểm tra lịch huấn luyện hoa tiêu." Bách Vân đáp lại. "Có một buổi thực hành mô phỏng điều hướng dành cho học viên năm cuối, diễn ra đúng khung giờ đó, ở khu vực gần Lõi Nguyên Sinh nhưng thuộc thẩm quyền Ban Hoa Tiêu, không phải Vệ Binh. Nếu tôi xin phép rời buổi thực hành sớm với lý do kiểm tra thiết bị định vị dự phòng, tôi có thể ở gần đó vào đúng thời điểm cô cần."

Buổi chiều, cô tìm gặp Vũ Khắc Đăng trong văn phòng nhỏ của ông ở góc xưởng bảo trì, nơi ông thường ngồi soạn lịch phân công cho cả tổ. "Chú Đăng, con muốn xin đảm nhận đợt kiểm tra van an toàn định kỳ ở khu vực Lõi Nguyên Sinh, một mình, vào tuần tới." Cô nói, cố giữ giọng bình thản như đang đề cập tới một công việc thông thường.

Ông ngẩng lên nhìn cô qua cặp kính lão, một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt ông. "Một mình? Đợt kiểm tra đó luôn cần hai người, Khê Lam. Không phải vì thiếu tin tưởng vào tay nghề của con, mà vì quy trình an toàn — nếu có sự cố ở khu vực trọng yếu như vậy, một người không đủ để xử lý."

"Con biết." Cô đáp, đã chuẩn bị sẵn lý lẽ. "Nhưng với việc khẩu phần và ngân sách vận hành đang bị siết theo Chỉ Thị Mười Hai, con nghĩ đề xuất tiết kiệm nhân lực cho những đợt kiểm tra ít rủi ro sẽ được cấp trên đánh giá cao. Con đã thực hiện đợt kiểm tra này ba lần trước đây, chú biết rõ con nắm vững quy trình."

Vũ Khắc Đăng im lặng một lúc, ánh mắt ông dò xét cô theo cách ông vẫn làm mỗi khi cảm thấy có điều gì đó cô không nói hết. Suốt nhiều tháng qua, ông đã học cách không hỏi thêm, nhưng lần này ông vẫn không kìm được một câu. "Con vẫn ổn chứ, Khê Lam? Từ sau chuyến thăm họ hàng ấy, con khác đi nhiều lắm."

"Con ổn, thưa chú." Cô đáp, cảm thấy một chút áy náy vì phải tiếp tục che giấu người đàn ông đã tin tưởng và bảo vệ cô suốt nhiều năm. "Chỉ là con cần một chút không gian riêng để suy nghĩ, và công việc luôn giúp con làm điều đó tốt hơn bất cứ thứ gì khác."

Ông gật đầu chậm, không hoàn toàn thỏa mãn nhưng chấp nhận câu trả lời, như ông vẫn luôn làm. "Được. Ta sẽ đề xuất lên cấp trên. Nhưng nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trong khu vực đó, con báo cáo ngay lập tức, không tự ý xử lý một mình. Đó là khu vực nhạy cảm nhất trên toàn con tàu, Khê Lam. Ta không muốn mất thêm một người nào nữa vì nó."

Câu nói cuối cùng ấy, dù ông không nói rõ, khiến Khê Lam chợt nhớ tới cha mình, người đã mất trong chính khu vực này tám năm trước. Cô gật đầu, nuốt xuống một cục nghẹn bất chợt dâng lên trong cổ họng, rồi rời khỏi văn phòng ông với tờ giấy đề xuất đã được ký tên.

Họ gặp nhau tối hôm đó tại hốc kỹ thuật quen thuộc, trải một bản sơ đồ khu vực kỹ thuật cũ mà Khê Lam đã sao chép từ hệ thống chính thức, hợp pháp, vì đó là một phần công việc thường lệ của cô. Ánh đèn pin nhỏ rọi lên những đường nét phức tạp của hệ thống ống dẫn, cáp điện, và các trạm kiểm soát rải rác quanh khu vực Lõi Nguyên Sinh.

"Đây." Khê Lam chỉ vào một điểm trên sơ đồ. "Trạm kiểm soát phụ, nơi tôi sẽ cần kiểm tra van an toàn. Từ đây tới cửa vào chính của Lõi Nguyên Sinh chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ, nhưng phải qua hai trạm kiểm soát an ninh."

"Camera giám sát?" Bách Vân hỏi.

"Có, nhưng chu kỳ quét không liên tục ở khu vực trạm phụ, vì đó không phải khu vực trọng yếu nhất. Tôi đã để ý điều đó từ lần đầu tiên tôi phát hiện dữ liệu Lam Chử, dù khi đó tôi không có kế hoạch quay lại." Cô ngừng lại, nhìn xuống sơ đồ, cảm giác lo âu quen thuộc trộn lẫn với một quyết tâm cô không thể phủ nhận. "Vấn đề không phải là vào được Lõi Nguyên Sinh. Tôi đã từng vào đó, hợp pháp, nhiều lần. Vấn đề là tìm kiếm điều gì đó cụ thể trong đó mà không để lại dấu vết cho thấy tôi đang tìm kiếm nó."

"Cô nghĩ mẹ cô có thể đã để lại dấu vết gì đó ở đó không?" Bách Vân hỏi, giọng anh mang một sự thận trọng, không muốn khơi lại hy vọng quá lớn nếu nó không có cơ sở vững chắc.

"Tôi không biết chắc." Khê Lam thừa nhận. "Nhưng Phạm Ngọc Sương nói người thợ lưu động ấy — mẹ tôi — đã hỏi về tuyến đường tới khu vực gần trục quay, gần Lõi Nguyên Sinh, trước khi rời khỏi Hầm Lặng. Nếu bà đã tới đó, dù chỉ để quan sát từ xa, có lẽ bà đã để lại một dấu hiệu nào đó, giống như dấu khắc trên chiếc van ở Hầm Lặng. Người thợ máy giỏi luôn để lại dấu vết của mình, dù họ không cố ý muốn ai tìm thấy nó."

Bách Vân gật đầu, dù trong lòng anh vẫn còn một nỗi lo khác chưa nói ra. "Có một điều tôi cần nói với cô, Khê Lam. An ninh quanh khu vực này đã tăng đáng kể so với sáu tháng trước. Không chỉ số lượng Vệ Binh tuần tra, mà cả tần suất kiểm tra chứng nhận truy cập. Nếu chúng ta bị phát hiện lần nữa, sẽ không còn là một lời cảnh cáo ngầm như lần trước ở Kho Lưu Trữ Sáng Lập. Với những gì đang xảy ra trong Hội Đồng lúc này, tôi nghĩ hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều."

"Tôi biết." Khê Lam nói, giọng cô trầm xuống nhưng không dao động. "Nhưng mỗi ngày trôi qua mà không hành động, tôi lại nghĩ tới mẹ tôi, đâu đó trên chính con tàu này, có thể đang di chuyển gần hơn hoặc xa hơn khỏi tầm với của tôi mà tôi không hề biết. Tôi không thể chịu đựng thêm mười chín năm chờ đợi nữa, Bách Vân. Không phải khi tôi đã tới gần thế này."

Anh nắm lấy tay cô, một cử chỉ đã trở nên quen thuộc giữa họ qua nhiều tháng chia sẻ hiểm nguy chung. "Vậy chúng ta sẽ làm, nhưng cẩn thận hơn bất kỳ lần nào trước đây. Tôi sẽ tìm cách kiểm tra lịch tuần tra thực tế của Vệ Binh trong tuần tới, không chỉ dựa vào lịch chính thức, vì tôi nghi ngờ có những thay đổi không được công bố rộng rãi sau phiên họp bất thường của Hội Đồng."

"Cha anh có nói thêm gì không?" Khê Lam hỏi, nhớ lại câu chuyện Bách Vân kể tối hôm trước.

"Không nhiều." Bách Vân đáp, một chút cay đắng thoáng qua giọng anh. "Ông ấy chọn sự trung lập, ít nhất là công khai. Tôi nghĩ ông ấy đang cố bảo vệ cả hai chúng tôi bằng cách không chọn phe, nhưng tôi không chắc sự trung lập ấy có thể kéo dài được bao lâu, khi mọi người xung quanh ông ấy đều bị buộc phải chọn."

Họ dành phần còn lại của buổi tối để rà soát từng chi tiết kế hoạch, đánh dấu những điểm mù trong hệ thống camera, tính toán thời gian di chuyển, chuẩn bị những lý do hợp lý cho mỗi bước họ sẽ thực hiện nếu bị chất vấn. Khê Lam cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ trong quá trình chuẩn bị tỉ mỉ này, một cảm giác quen thuộc từ nghề nghiệp của cô — rằng dù thế giới xung quanh có hỗn loạn tới đâu, một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng, từng bước một, luôn mang lại một chỗ dựa vững chắc.

Trước khi chia tay, cô lấy từ trong túi áo mảnh kim loại nhỏ mang dấu khắc hình xoáy, xoay nó giữa các ngón tay dưới ánh đèn mờ của hốc kỹ thuật. "Sáu ngày nữa." Cô nói, như một lời hứa với chính mình nhiều hơn là với Bách Vân. "Nếu có bất kỳ dấu vết nào của mẹ tôi ở đó, tôi sẽ tìm ra nó."

"Và nếu không có gì?" Bách Vân hỏi, không phải để làm cô nản lòng, mà vì anh biết cô cần chuẩn bị tinh thần cho cả hai khả năng.

"Thì tôi vẫn sẽ không dừng lại." Cô đáp, ánh mắt cô kiên định trong bóng tối. "Chỉ là con đường sẽ dài hơn tôi hy vọng. Nhưng nó vẫn là con đường duy nhất tôi sẵn sàng đi."

Đã sao chép liên kết chương