Chương 56
Chương 56 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Nghi Ngờ
Phạm Ngọc Sương chưa kịp trả lời câu hỏi của Khê Lam thì một tiếng động ồn ào vọng tới từ khu vực trung tâm của Hầm Lặng, giọng nói gay gắt của nhiều người cùng lúc, đủ lớn để xuyên qua tấm màn vải ngăn cách. Bà lão đứng dậy ngay lập tức, vẻ mặt bà chuyển từ sự ấm áp vừa rồi sang một sự cảnh giác sắc bén.
"Ở lại đây." Bà nói với Khê Lam, rồi vén màn bước ra ngoài.
Khê Lam không thể kìm được, đi theo sau bà một khoảng cách vừa đủ để quan sát mà không xen vào, thấy một đám đông nhỏ đã tụ tập quanh Bách Vân và Bùi Đắc Sinh, những gương mặt giận dữ và lo lắng xen lẫn nhau, trong đó có cả người đàn ông tên Rìu, giờ đây đứng ở vị trí đối lập, tay ông chỉ thẳng về phía Bách Vân.
"Một đứa con Tầng Vòm, ngay giữa Hầm Lặng của chúng ta!" Một người phụ nữ lớn tuổi khác hét lên, giọng bà run vì phẫn nộ. "Nó có thể là con trai của bất kỳ ai trong Hội Đồng, có thể đang ghi nhớ từng lối đi để dẫn Vệ Binh quay lại đây!"
"Tôi không có ý định làm hại bất kỳ ai." Bách Vân nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù rõ ràng anh đang bị bao vây bởi những ánh mắt thù địch. "Tôi ở đây vì tôi yêu Khê Lam, và vì tôi tin những gì đang xảy ra ở đây xứng đáng được biết tới, không phải bị phá hủy."
"Lời nói dễ dàng hơn nhiều so với hành động." Rìu nói, giọng ông cứng rắn. "Chúng tôi đã sống sót bằng cách không bao giờ tin tưởng bất kỳ ai từ Tầng Vòm, dù người đó nói ra những lời hoa mỹ tới đâu. Đó là quy tắc đã giữ cho nơi này tồn tại qua bao nhiêu năm."
Phạm Ngọc Sương bước vào giữa đám đông, giơ tay lên ra hiệu im lặng, và dù bà không hét lớn, một sự tôn trọng tự nhiên khiến mọi tiếng ồn dần lắng xuống. "Đủ rồi." Bà nói, giọng bà điềm tĩnh nhưng đầy quyền uy. "Ta hiểu nỗi sợ của các người. Ta cũng từng có nỗi sợ đó, khi mới nghe tin có người từ Tầng Vòm đi cùng cô gái này. Nhưng ta cần các người nhớ, chúng ta không phải một cộng đồng tồn tại bằng cách đóng cửa hoàn toàn với thế giới bên ngoài — chúng ta tồn tại nhờ những người tốt bụng ở cả hai phía, những người đã chọn giúp đỡ chúng ta dù mang rủi ro cho chính họ."
"Nhưng chúng ta chưa từng để một người Tầng Vòm bước chân vào tận đây, giữa lòng Hầm Lặng, nhìn thấy hết mọi thứ như thế này." Một người đàn ông khác lên tiếng, giọng ông vẫn còn đầy nghi ngờ. "Đây là một rủi ro chưa từng có tiền lệ, thưa bà Sương."
"Đúng vậy." Phạm Ngọc Sương thừa nhận, không né tránh sự thật đó. "Và đó là lý do ta sẽ đưa ra quyết định cuối cùng, như ta vẫn luôn làm khi cộng đồng này đối mặt với những lựa chọn không có câu trả lời hoàn hảo. Cậu ta sẽ ở lại, dưới sự giám sát, cho tới khi chúng ta rời khỏi đây. Nhưng ta tin lời cô gái này, và ta tin vào tình cảm ta nhìn thấy giữa hai người họ. Nếu ta sai, ta sẽ chịu trách nhiệm trước tất cả các người."
Một sự im lặng căng thẳng bao trùm đám đông, không ai hoàn toàn hài lòng với quyết định ấy, nhưng cũng không ai đủ can đảm để công khai thách thức uy quyền của Phạm Ngọc Sương, người rõ ràng đã nắm giữ vị trí đứng đầu không chính thức của cộng đồng này qua nhiều năm tích lũy lòng tin.
Khê Lam bước tới, đứng cạnh Bách Vân, nắm lấy tay anh trước mặt tất cả mọi người, một cử chỉ vừa để trấn an anh, vừa để khẳng định với đám đông rằng cô sẵn sàng đứng về phía anh, chịu trách nhiệm cùng anh cho bất kỳ hậu quả nào.
"Tôi hiểu nỗi sợ của các vị." Cô nói, nhìn quanh những khuôn mặt vẫn còn đầy nghi ngờ. "Tôi lớn lên ở Tầng Rễ, tôi biết cảm giác bị nhìn với ánh mắt dò xét chỉ vì mình thuộc về đâu. Nhưng tôi cũng biết, đôi khi, những người ta ít ngờ tới nhất lại chính là những người sẵn sàng đánh đổi nhiều nhất để làm điều đúng đắn. Bách Vân đã mất rất nhiều, và có thể sẽ còn mất nhiều hơn nữa, chỉ vì anh ấy chọn đứng về phía sự thật thay vì sự an toàn của chính mình."
Rìu nhìn cô, rồi nhìn Bách Vân, một sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ của ông. "Ta không nói cô sai, cô gái." Ông nói cuối cùng, giọng ông dịu đi một chút. "Ta chỉ nói rằng lòng tin ở đây được xây dựng bằng máu và nhiều năm sống sót, không dễ dàng trao đi chỉ sau một buổi tối."
"Tôi không đòi hỏi lòng tin ngay lập tức." Bách Vân nói, giọng anh chân thành. "Tôi chỉ xin một cơ hội để chứng minh nó, theo thời gian, theo bất kỳ cách nào các vị thấy phù hợp."
Đám đông dần tản ra sau lời phán quyết của Phạm Ngọc Sương, dù nhiều ánh mắt vẫn còn dõi theo Bách Vân với sự cảnh giác chưa nguôi. Bùi Đắc Sinh, người đã đứng lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc, bước tới gần Khê Lam, đặt tay lên vai cô.
"Con vừa học được một bài học quan trọng." Ông nói, giọng ông trầm ngâm. "Rằng ngay cả những người đấu tranh cho sự thật và công lý cũng có thể mang trong mình những nỗi sợ và định kiến riêng, không khác gì bất kỳ ai khác. Không có phe nào hoàn toàn trong sạch khỏi sự nghi kỵ, con bé ạ, kể cả những người đã chịu đựng nhiều nhất từ nó."
Khê Lam gật đầu, nhìn quanh Hầm Lặng với một góc nhìn mới, phức tạp hơn nhiều so với cảm giác kỳ diệu ban đầu khi cô bước vào — đây không phải một thiên đường hoàn hảo tách biệt khỏi những khiếm khuyết của thế giới bên trên, mà một cộng đồng con người thực sự, với đầy đủ những mâu thuẫn, nỗi sợ, và cả những khoảnh khắc lòng tin mong manh vừa được xây dựng ngay trước mắt cô.
Buổi chiều muộn, khi không khí căng thẳng đã dịu bớt phần nào, một đứa trẻ nhỏ, có lẽ chỉ khoảng sáu bảy tuổi, rụt rè tiến lại gần chỗ Khê Lam đang ngồi, tò mò nhìn cô với đôi mắt tròn xoe. Người phụ nữ trẻ dẫn đường ban đầu, đi theo sau đứa bé, mỉm cười giải thích đó là con gái cô, sinh ra ngay tại Hầm Lặng, chưa từng một lần được nhìn thấy ánh sáng thật của những ô cửa quan sát lớn ở các sảnh chính.
"Con bé chưa từng có tên chính thức nào được ghi vào bất kỳ hồ sơ nào." Người mẹ trẻ nói, vuốt nhẹ mái tóc con gái mình, giọng cô vừa buồn vừa kiên định. "Chúng tôi gọi con bé là Tro, vì con bé sinh ra ngay sau một đợt hỏa hoạn nhỏ trong hệ thống điện của chúng tôi, giữa lúc mọi người tưởng đã mất tất cả. Con bé là bằng chứng rằng ngay cả từ tro tàn, sự sống vẫn có thể nảy sinh."
Khê Lam mỉm cười với đứa bé, một nụ cười chân thành xuyên qua nỗi mệt mỏi và xúc động của cả ngày dài. "Tên đẹp đấy." Cô nói, và đứa bé cười khúc khích, chạy đi mất, để lại Khê Lam với một cảm giác vừa ấm áp vừa nhức nhối — hình ảnh những đứa trẻ như Tro, lớn lên không hề biết tới ánh sáng tự nhiên của các sảnh quan sát, không hề có một cái tên nào tồn tại trong con mắt của hệ thống đã sinh ra chúng, nhắc cô nhớ rằng cái giá của sự im lặng kéo dài suốt hai trăm năm không chỉ là những bí mật bị chôn giấu, mà còn là những cuộc đời trọn vẹn bị buộc phải sống trong bóng tối.
Tối đó, khi họ được sắp xếp chỗ nghỉ tạm trong một góc nhỏ của khu vực chung, Bách Vân nằm thao thức, nhìn lên trần khoang tối, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
"Cô nghĩ tôi làm đúng khi nói những lời đó không?" Anh hỏi khẽ, khi biết Khê Lam vẫn còn thức bên cạnh.
"Tôi nghĩ anh đã cho họ thấy con người thật của mình." Cô đáp, xoay người nhìn anh trong bóng tối lờ mờ. "Đó là điều duy nhất bất kỳ ai có thể làm, khi đối mặt với sự nghi ngờ không có cách nào chứng minh ngay lập tức. Thời gian sẽ làm phần còn lại, nếu chúng ta đủ kiên nhẫn."
"Tôi cứ nghĩ mãi về đứa bé, Tro." Bách Vân nói, giọng anh trầm xuống. "Con bé sẽ lớn lên mà không bao giờ được đứng trong một Lễ Hướng Đích chính thức, không bao giờ được học Kinh Hải Trình trong một lớp học thật sự, không bao giờ có một cái tên được ghi nhận là đã từng tồn tại trên chuyến hành trình này. Cả một cuộc đời, bị xóa trước cả khi nó bắt đầu."
"Đó chính là điều khiến tôi càng thêm quyết tâm, chứ không phải nản lòng." Khê Lam nói, giọng cô cứng cỏi trong bóng tối. "Nếu sự thật được đưa ra ánh sáng, một ngày nào đó, có lẽ những đứa trẻ như Tro sẽ không còn phải sống trong bóng tối nữa. Có lẽ chúng sẽ được trả lại một cái tên, một chỗ đứng, một quyền được tồn tại công khai như bất kỳ ai khác trên con tàu này."
"Tôi hy vọng chúng ta sống đủ lâu để thấy điều đó." Bách Vân nói, nắm lấy tay cô trong bóng tối.
"Chúng ta sẽ." Cô đáp, dù bản thân cô cũng không hoàn toàn chắc chắn về lời hứa ấy, chỉ biết rằng nói ra nó, giữa đêm tối của Hầm Lặng, mang lại cho cô một chút sức mạnh cần thiết để tiếp tục đối mặt với những gì còn đang chờ đợi phía trước.
Họ chìm dần vào giấc ngủ chập chờn, bao quanh bởi những âm thanh xa lạ nhưng dần trở nên quen thuộc của một cộng đồng đang thở, đang sống, ngay dưới lớp vỏ lãng quên của con tàu Khởi Nguyên, mang theo trong giấc mơ của họ hình ảnh một đứa trẻ tên Tro đang cười, và câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng chưa được trả lời về nơi mẹ Khê Lam đang thực sự ở đâu, lúc này, sau tất cả những năm tháng đã trôi qua.