Chương 40
Chương 40 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Lời Thề Giữa Đám Đông
Bùi Đắc Sinh cầm lấy con chip lưu trữ nhỏ Khê Lam vừa đưa cho ông, xoay nó trong lòng bàn tay run rẩy, rồi cất nó vào một ngăn bí mật ông tự khoét trong chân một chiếc ghế đẩu cũ, nơi ông đã giấu không biết bao nhiêu thứ quý giá suốt nhiều năm sống ẩn dật ở rìa Boong Đáy.
"Trong đó có tất cả." Khê Lam nói. "Hình ảnh hồ sơ 041-H, con dấu gia hạn của mẹ, ghi chép của cha, cả lời kể của ông mà cháu đã ghi âm lại, với sự đồng ý của ông. Nếu có chuyện gì xảy ra với cháu hoặc Bách Vân, ông là người duy nhất còn giữ được toàn bộ câu chuyện."
"Ông sẽ giữ nó cẩn thận, như ông đã giữ tấm thẻ của mẹ con suốt mười chín năm qua." Bùi Đắc Sinh nói, đặt tay lên vai cô. "Nhưng con bé ạ, ông mong con hiểu, ông không muốn trở thành người kể lại câu chuyện này thay con. Ông muốn con là người tự mình nói ra nó, một ngày nào đó, trước tất cả những ai cần nghe."
Khê Lam gật đầu, cảm nhận trọng lượng của lời nói ấy — không chỉ là một sự phân tán rủi ro thực tế, mà còn là một lời nhắc nhở về trách nhiệm cô đang gánh vác, không chỉ cho riêng gia đình mình, mà có thể, một ngày nào đó, cho nhiều người hơn thế.
Buổi tối hôm sau là Lễ Hướng Đích hằng tháng, nghi lễ Khê Lam đã tham dự đều đặn suốt cả cuộc đời mà chưa từng thực sự suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa của nó cho tới những tháng gần đây. Sảnh quan sát chính của Tầng Rễ chật kín người, hàng nghìn cư dân đứng quay mặt về phía những ô cửa kính lớn nhìn ra hướng mũi tàu, nơi một dải sao mô phỏng lấp lánh phía xa, đại diện cho hướng đi vĩnh viễn không đổi của Khởi Nguyên.
Cô đứng cạnh bà nội, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ vai bà, trong khi Trịnh Yến My và Hà Đình Khiêm đứng gần đó cùng những thành viên khác của Tổ Tuần Rễ, tất cả đều hướng mắt về phía bục cao nơi các thành viên Hội Đồng Tinh Đạo sắp hàng, chuẩn bị cho phần đọc trích đoạn Kinh Hải Trình. Phùng Bảo Nhân đứng cạnh Vũ Khắc Đăng, cả hai giữ vẻ trang nghiêm hiếm thấy so với không khí thường ngày của họ, và ở phía xa, gần khu vực dành cho học viên hoa tiêu, Khê Lam thoáng thấy dáng Uông Khắc Trâm đứng cạnh một nhóm bạn học, ánh mắt cô, dù chỉ thoáng qua, có vẻ đang tìm kiếm ai đó trong đám đông — có lẽ là chính Bách Vân, đứng đâu đó gần khu vực dành riêng cho Tầng Vòm, cách xa Khê Lam đủ để không ai nghi ngờ, nhưng đủ gần để cả hai vẫn có thể cảm nhận sự hiện diện của nhau giữa hàng nghìn con người.
Chương Khắc Định bước ra, dáng đứng thẳng và uy nghi như mọi lần, chiếc áo choàng nghi lễ màu xanh thẫm phủ xuống tới gót chân, ánh đèn sảnh chiếu lên khuôn mặt già nua nhưng vẫn còn sắc sảo của ông. Ông bắt đầu đọc, giọng ông vang vọng khắp sảnh qua hệ thống loa được khuếch đại: "Chúng ta rời đi không phải để trốn chạy, mà để mang theo một lời hứa — rằng hạt giống của loài người sẽ tìm được đất mới để nảy mầm, dù con đường có dài bao lâu, dù chúng ta có phải hy sinh những gì..."
Khê Lam lắng nghe những lời quen thuộc ấy, những lời cô đã nghe từ thuở bé, nhưng lần đầu tiên, cô nghe thấy trong đó một sự trớ trêu cay đắng — lời hứa về một con đường không đổi, được đọc lên bởi chính người đã trực tiếp tham gia dập tắt tiếng nói của những người dám hỏi liệu con đường ấy có thực sự là con đường đúng đắn hay không.
Giữa buổi lễ, ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt của Chương Khắc Định, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi ông đưa mắt quét qua đám đông theo thói quen của một người diễn thuyết lâu năm. Ông không dừng lại, không có biểu hiện gì đặc biệt, chỉ là một ánh mắt lướt qua như hàng nghìn ánh mắt khác ông từng lướt qua trong hàng trăm buổi lễ tương tự. Nhưng với Khê Lam, khoảnh khắc ấy kéo dài như một vĩnh cửu, một sự đối chọi vô hình giữa một cô gái hai mươi tuổi mang trong mình bí mật của ba thế hệ, và một người đàn ông đã dành cả đời mình để chôn giấu chính bí mật đó.
Cô không né tránh ánh mắt ông, dù mọi bản năng trong cô đều thúc giục cô cúi đầu xuống như bao lần trước. Cô đứng thẳng, nhìn thẳng, chỉ trong một giây, trước khi ánh mắt ông di chuyển tiếp, không hề dừng lại lâu hơn cần thiết, không hề để lộ bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào. Nhưng cô cảm thấy, trong chính khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một điều gì đó đã thay đổi trong cô — nỗi sợ hãi thuần túy cô từng cảm nhận mỗi khi nghĩ tới quyền lực của ông giờ đây đã pha lẫn với một cảm giác mới, gần như là sự thách thức.
Buổi lễ kết thúc bằng lời thề tập thể, hàng nghìn giọng nói hòa vào nhau vang vọng khắp sảnh: "Chúng con nguyện hướng về phía trước, không bao giờ ngoảnh lại, mang theo lời hứa của tổ tiên tới cùng." Khê Lam đọc theo, môi cô mấp máy theo đúng nhịp điệu quen thuộc, nhưng trong lòng cô, lời thề ấy giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với những gì cô từng hiểu suốt hai mươi năm cuộc đời.
Con tàu không bao giờ ngoảnh lại — đúng, về mặt vật lý, đó là sự thật không thể chối cãi, một cấu trúc được thiết kế chỉ để tiến về phía trước, không có động cơ nào đủ mạnh để đảo ngược hành trình hàng trăm năm đã đi qua. Nhưng lời thề ấy, cô nhận ra, đã bị bẻ cong thành một thứ khác trong suốt hai trăm năm qua — không chỉ là một sự chấp nhận về mặt vật lý, mà đã trở thành một mệnh lệnh ngầm buộc con người không được ngoảnh lại nhìn vào chính lịch sử của mình, không được đặt câu hỏi về những gì đã xảy ra, không được tìm kiếm sự thật đã bị chôn vùi phía sau.
Cô nhìn quanh đám đông, hàng nghìn khuôn mặt cúi đầu thành kính, hầu hết trong số họ chưa từng và có lẽ sẽ không bao giờ biết tới cái tên Lam Chử, tới đêm mười chín năm trước khi tiếng hét đòi sự thật vang lên rồi bị dập tắt trong im lặng. Họ sống, làm việc, yêu thương, nuôi dạy con cái, trọn vẹn tin tưởng vào một câu chuyện đã được cắt gọt cẩn thận để vừa khít với những gì Hội Đồng cho là họ cần biết. Khê Lam không còn giận họ vì sự tin tưởng ấy nữa — cô hiểu, hơn bao giờ hết, rằng chính cô cũng đã từng là một trong số họ, cho tới ngày một ca bảo trì định kỳ đưa cô chạm phải một con số không khớp.
Sau buổi lễ, khi đám đông dần tản ra, Khê Lam nán lại một lúc bên khung cửa quan sát, nhìn ra dải sao mô phỏng xa xăm. Bách Vân tìm tới bên cô, đứng lặng lẽ cạnh cô một lúc trước khi lên tiếng.
"Cô ổn không?" Anh hỏi khẽ. "Tôi thấy ánh mắt ông ta nhìn về phía cô."
"Tôi ổn." Cô đáp, giọng cô bình tĩnh hơn cô tưởng. "Có lẽ đó chỉ là một ánh mắt bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng dù nó có ý nghĩa gì đi nữa, tôi không còn sợ nó như trước nữa."
Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt cô kiên định hơn bất kỳ lúc nào kể từ ngày họ gặp nhau lần đầu tiên trong sự cố Vành Xoay nhiều tháng trước.
"Tôi đã nghĩ rất nhiều về những gì đang chờ đợi phía trước." Cô nói. "Về mẹ tôi, còn sống hay đã mất. Về cha tôi, người đã trả giá vì dám tìm kiếm sự thật một lần nữa. Về Đinh Khắc Bạt, về tất cả những người đã biến mất trong Đêm Rễ Đứt mà không một ai còn nhớ tên. Và tôi đã quyết định, Bách Vân — tôi sẽ không dừng lại, dù con đường phía trước có nguy hiểm hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng khi mới tìm thấy tọa độ Lam Chử trong Lõi Nguyên Sinh."
"Tôi biết." Bách Vân nói, nắm lấy tay cô. "Tôi đã biết từ lâu rồi, có lẽ từ chính đêm đầu tiên cô kể cho tôi nghe về những con số không khớp ấy. Cô không phải kiểu người biết dừng lại giữa chừng."
"Còn anh?" Cô hỏi. "Anh vẫn sẵn lòng đi tiếp cùng tôi chứ? Ngay cả khi con đường này có thể khiến anh mất tất cả những gì anh từng có — vị trí, tương lai, có thể cả cha anh?"
Bách Vân nhìn cô thật lâu, rồi mỉm cười, một nụ cười không hề có chút do dự nào. "Tôi đã chọn rồi, từ rất lâu trước khi cô kịp hỏi câu này. Tôi không thể quay lại làm một học viên hoa tiêu chỉ biết tin tưởng mù quáng vào những gì mình được dạy, không phải sau tất cả những gì tôi đã thấy. Con tàu này có thể không bao giờ ngoảnh lại được, Khê Lam, nhưng tôi đã ngoảnh lại rồi, và tôi sẽ không ngoảnh đi lần nữa."
Họ đứng đó, tay trong tay, nhìn ra dải sao mô phỏng phía xa, hai con người trẻ tuổi mang trên vai một phần di sản của ba thế hệ im lặng, giờ đây quyết tâm phá vỡ vòng lặp ấy bằng chính đôi tay mình. Phía sau lưng họ, buổi Lễ Hướng Đích đã kết thúc, đám đông đã tản đi, nhưng lời thề vừa được đọc lên vẫn còn văng vẳng trong không khí, mang một ý nghĩa mới, riêng tư và mãnh liệt hơn bất kỳ nghi lễ chính thức nào — lời thề của hai người trẻ, không phải hướng về một hành tinh xa xôi chưa từng đặt chân tới, mà hướng thẳng vào sự thật đang chờ đợi họ phía trước, dù nó có mang hình dạng đáng sợ tới đâu, dù con đường tìm tới nó có còn dài và nguy hiểm hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua trong suốt hành trình đã bắt đầu từ một ca bảo trì định kỳ tưởng chừng bình thường, nhiều tháng về trước.