Chương 67
Chương 67 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Ba Tiếng Nói
Đài quan sát dành riêng cho hoa tiêu cấp cao, nằm ở điểm cao nhất gần trục quay của Tầng Vòm, hiếm khi có người lui tới ngoài giờ huấn luyện chính thức. Ngô Đắc Vượng đã chọn nơi này cho cuộc gặp, không phải vì sự riêng tư tuyệt đối — không nơi nào trên con tàu thực sự riêng tư tuyệt đối — mà vì đây là một trong số ít địa điểm ông có thẩm quyền hợp pháp để có mặt bất kỳ lúc nào, không cần giải trình.
Lã Diệu Ninh tới trước, ngồi xuống chiếc ghế quan sát cũ kỹ nhìn ra khung cửa lớn hiển thị hình ảnh giả lập bầu trời sao, đôi tay bà đan vào nhau trên đầu gối theo thói quen của một người từng trải qua vô số cuộc họp căng thẳng. "Ông có chắc nơi này an toàn không, Đắc Vượng?"
"An toàn nhất tôi có thể tìm được." Ông đáp, ngồi xuống cạnh bà. "Nhưng tôi không dám hứa tuyệt đối, đặc biệt là sau những gì đang diễn ra."
Ứng Bảo Trung tới sau vài phút, dáng đi nhanh nhẹn nhưng có chủ đích, mang theo một cặp tài liệu mỏng. "Tôi đã soạn một bản dự thảo." Ông nói, không phí thời gian cho lời chào hỏi xã giao. "Không phải một tuyên bố công khai toàn bộ sự thật — chúng ta đều biết điều đó là không khôn ngoan, thậm chí nguy hiểm. Mà một lộ trình từng bước, bắt đầu bằng việc thừa nhận rằng lịch sử chính thức về Đêm Rễ Đứt có những khoảng trống cần được xem xét lại, mở một ủy ban độc lập để rà soát hồ sơ, với đại diện từ cả ba tầng."
Lã Diệu Ninh nhận lấy tài liệu, lướt qua nhanh, gật đầu tán thành từng đoạn. "Cẩn trọng. Có lý. Nhưng liệu Chương Khắc Định có chấp nhận, dù chỉ là bước đầu tiên này?"
"Tôi không nghĩ ông ấy sẽ chấp nhận một cách tự nguyện." Ngô Đắc Vượng nói, giọng ông trầm ngâm. "Nhưng tôi nghĩ ông ấy đang dao động hơn chúng ta tưởng. Tôi đã dạy dỗ dưới quyền ông ấy hai mươi lăm năm, và tôi chưa từng thấy ông ấy căng thẳng như những tuần gần đây."
"Vấn đề không chỉ là Chương Khắc Định." Ứng Bảo Trung nói, giọng ông trở nên nghiêm trọng hơn. "Tôn Khắc Dư đang xây dựng ảnh hưởng của riêng mình trong nội bộ Vệ Binh, độc lập với thẩm quyền chính thức của Hội Đồng. Tôi nghe được, qua một nguồn tin đáng tin cậy, rằng ông ta đã bắt đầu soạn thảo một danh sách những cá nhân cần bị 'xử lý phòng ngừa' nếu tình hình xấu đi — không chỉ ở Tầng Rễ, mà cả trong chính Hội Đồng."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng nhỏ. Lã Diệu Ninh là người đầu tiên phá vỡ nó. "Ông đang nói ông ta có thể coi chính chúng ta là mối đe dọa cần xử lý?"
"Tôi không loại trừ khả năng đó." Ứng Bảo Trung đáp. "Đó là lý do tôi nghĩ chúng ta cần hành động nhanh hơn kế hoạch ban đầu. Nếu chúng ta chờ tới phiên họp toàn thể để đưa ra đề xuất này lần đầu tiên, chúng ta sẽ bị áp đảo bởi sự chuẩn bị kỹ lưỡng của phe cứng rắn. Chúng ta cần vận động sự ủng hộ trước, âm thầm, từ những Ủy viên còn do dự."
"Kiều Trọng Nghiêm." Ngô Đắc Vượng nói, cái tên bật ra như một suy nghĩ đã hình thành từ lâu. "Ông ấy chưa chọn phe. Nếu chúng ta có thể thuyết phục ông ấy trước khi Chương Khắc Định làm điều đó, lá phiếu của ông ấy có thể là yếu tố quyết định."
"Tôi nghe nói Trưởng Lão đã mời ông ấy dùng trà riêng." Lã Diệu Ninh nói, ánh mắt bà sắc bén. "Có lẽ chúng ta đã chậm chân hơn chúng ta nghĩ."
Ngô Đắc Vượng thở dài, xoa trán, cảm nhận trọng lượng của tuổi tác và trách nhiệm đè nặng lên vai ông. "Tôi sẽ tìm cách nói chuyện với ông ấy, với tư cách đồng nghiệp lâu năm, không phải đại diện cho phe nào. Có lẽ đó là cách duy nhất khiến ông ấy thực sự lắng nghe, thay vì cảm thấy bị ép buộc chọn phe."
Họ tiếp tục thảo luận thêm gần một giờ, rà soát từng chi tiết của bản dự thảo, tính toán ai trong số các Ủy viên còn lại có thể ủng hộ, ai chắc chắn sẽ phản đối, ai còn mơ hồ. Ứng Bảo Trung nói về những cuộc trò chuyện ông đã có với các đại diện cư dân Tầng Rễ trong vai trò phụ trách Đời Sống Cư Dân, về mức độ bất mãn thực sự đang âm ỉ dưới bề mặt những con số thống kê chính thức. Lã Diệu Ninh chia sẻ ký ức của bà về Đêm Rễ Đứt từ góc nhìn một hoa tiêu trẻ tuổi khi đó, những gì bà đã chứng kiến nhưng chưa bao giờ dám nói ra công khai cho tới hôm nay.
Khi buổi họp gần kết thúc, Lã Diệu Ninh đứng dậy, bước tới khung cửa lớn, nhìn ra bầu trời sao giả lập một lúc lâu trước khi quay lại nhìn hai đồng nghiệp. "Tôi đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều thế hệ lãnh đạo tới rồi đi trên con tàu này, mỗi thế hệ đều tin rằng cách xử lý của mình là đúng đắn nhất. Điều tôi lo sợ nhất không phải là chúng ta thất bại trong việc thuyết phục Hội Đồng. Tôi lo sợ rằng ngay cả khi chúng ta thành công, thế hệ tiếp theo sau chúng ta lại tìm ra một sự thật mới cần giấu giếm, và vòng lặp này sẽ không bao giờ thực sự kết thúc."
"Có lẽ không có cách nào để chấm dứt hoàn toàn vòng lặp ấy." Ngô Đắc Vượng đáp, giọng ông mang một sự thực tế điềm tĩnh. "Nhưng có lẽ điều chúng ta có thể làm là khiến vòng lặp ấy bớt tàn khốc hơn mỗi lần nó lặp lại, cho tới khi, một ngày nào đó, thế hệ sau chúng ta đủ mạnh mẽ để phá vỡ nó hoàn toàn."
Ứng Bảo Trung gật đầu, thu lại bản tài liệu, cất vào trong áo khoác. "Vậy chúng ta tiếp tục theo kế hoạch. Tôi sẽ tìm cách gặp riêng thêm hai Ủy viên còn do dự trong tuần này. Chúng ta gặp lại nhau ở đây, cùng giờ này, sau ba ngày."
Họ rời đi lần lượt, cách nhau vài phút, theo những lối đi khác nhau, một biện pháp thận trọng đã trở thành thói quen của tất cả những ai trong Hội Đồng bắt đầu cảm thấy mình đang bước trên một lằn ranh mong manh. Không ai trong ba người để ý tới bóng dáng nhỏ thoáng qua ở góc hành lang bên ngoài đài quan sát, một nhân viên hậu cần cấp thấp thuộc bộ phận hỗ trợ Vệ Binh, người tình cờ đi ngang qua trong lúc thực hiện nhiệm vụ kiểm tra hệ thống chiếu sáng định kỳ, và nhận ra ba gương mặt quen thuộc đang tụ họp ở nơi không thường có ai lui tới vào giờ này.
*
Thân Bảo Nghiêm nhận được báo cáo từ nhân viên hậu cần ấy vào cuối ngày, một dòng ghi chú ngắn gọn không mang tính kết luận — chỉ đơn giản ghi lại rằng ba Ủy viên Hội Đồng đã có mặt cùng lúc tại đài quan sát hoa tiêu vào một thời điểm bất thường, không có trên bất kỳ lịch trình chính thức nào. Anh ngồi nhìn dòng ghi chú ấy hồi lâu, cảm nhận một sự giằng xé mới trong lòng, khác với sự giằng xé anh từng trải qua khi đọc hồ sơ Đêm Rễ Đứt vài ngày trước.
Đây không phải về Khê Lam, không phải về những cư dân Tầng Rễ vô danh. Đây là về ba thành viên cấp cao của chính Hội Đồng, những người mà theo mọi quy tắc anh được huấn luyện, xứng đáng nhận được sự tin tưởng tuyệt đối, không phải sự giám sát. Việc báo cáo đầy đủ chi tiết này cho Tôn Khắc Dư có thể châm ngòi cho một cuộc đối đầu chính trị nghiêm trọng ngay trong lòng cơ quan quyền lực cao nhất con tàu.
Anh nhớ lại lời Tôn Khắc Dư đã nói trong buổi giao ban gần đây nhất, về một "danh sách phòng ngừa" mà chính ông ta chưa bao giờ nói rõ nội dung. Anh tự hỏi liệu, nếu anh báo cáo đầy đủ về cuộc gặp này, những cái tên như Ngô Đắc Vượng, Lã Diệu Ninh, Ứng Bảo Trung có bị thêm vào danh sách ấy, bị coi như mối đe dọa nội bộ cần theo dõi chặt chẽ hơn, giống như cách Khê Lam và những cư dân Tầng Rễ khác đang bị theo dõi.
Cuối cùng, anh viết một bản báo cáo mơ hồ, mang tính hình thức tối thiểu — ghi nhận có "một cuộc trao đổi giữa các Ủy viên tại khu vực đài quan sát, nội dung không xác định, không có dấu hiệu vi phạm quy trình an ninh" — đủ để không bị coi là che giấu thông tin nếu sau này bị phát hiện, nhưng cũng đủ mơ hồ để không kích hoạt một cuộc điều tra sâu hơn ngay lập tức.
Anh gửi báo cáo đi, rồi ngồi lặng lẽ trong văn phòng trống, tự hỏi mình đang trở thành ai, khi mỗi ngày trôi qua, anh lại tìm thêm một cách nhỏ để trì hoãn, để làm mờ, để bảo vệ những người anh được giao nhiệm vụ giám sát. Đó không phải sự phản bội hoàn toàn với lời thề anh đã đọc ngày nhập ngũ. Nhưng nó cũng không còn là sự tuân lệnh tuyệt đối anh từng tự hào suốt mười hai năm qua.
Anh nghĩ tới câu ghi chú bị làm mờ một phần anh đọc được trong hồ sơ Đêm Rễ Đứt — "rủi ro chính trị nếu công khai" — và tự hỏi liệu chính anh, ngay lúc này, cũng đang trở thành một phần của cùng cỗ máy che giấu ấy, chỉ khác là anh đang che giấu theo hướng ngược lại, để bảo vệ những người đang cố phanh phui sự thật thay vì những người đang cố chôn giấu nó. Anh không biết liệu điều đó khiến anh tốt hơn hay chỉ đơn giản là một kẻ phản bội theo một cách khác, và câu hỏi ấy sẽ còn ở lại với anh suốt nhiều đêm sau đó.