Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 96

Chương 96 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Hội Đồng Mới

Đại sảnh nghị sự, nơi Hội Đồng Tinh Đạo vẫn thường họp trong sự trang nghiêm khép kín suốt hai trăm bốn mươi bảy năm, hôm nay mang một diện mạo khác hẳn khi Khê Lam bước vào, lần đầu tiên với tư cách một người được mời tham dự chính thức thay vì một kẻ xâm nhập lén lút như đêm cô và Bách Vân từng bị Thân Bảo Nghiêm phát hiện tại Kho Lưu Trữ Sáng Lập gần một năm trước. Những hàng ghế bổ sung đã được kê thêm quanh chiếc bàn hình bán nguyệt truyền thống, dành cho các đại diện mới từ Tầng Rễ và Tầng Mùa, những vị trí chưa từng tồn tại trong suốt lịch sử quản trị của con tàu.

Vũ Khắc Đăng ngồi ở một trong những chiếc ghế mới, được bầu chọn bởi chính cư dân Tầng Rễ trong một cuộc bỏ phiếu vội vã nhưng đầy nhiệt huyết được tổ chức chỉ hai tuần trước, đại diện đầu tiên của tầng lớp kỹ thuật trong cơ quan quyền lực cao nhất con tàu. Đối diện ông, Chiêm Bách Thức, một nhà nông học kỳ cựu được Tầng Mùa tín nhiệm bầu chọn, ngồi với vẻ điềm tĩnh của một người đã quen làm việc với những chu trình dài hạn của đất đai và mùa vụ, giờ đây áp dụng sự kiên nhẫn ấy vào một lĩnh vực hoàn toàn mới.

"Chúng ta tụ họp hôm nay," Ứng Bảo Trung nói, đứng ở vị trí chủ tọa mà ông đã đảm nhận tạm thời trong giai đoạn chuyển tiếp, "để chính thức phê chuẩn Hiến Chương Quản Trị sửa đổi, văn bản sẽ định hình cấu trúc Hội Đồng Tinh Đạo cho các thế hệ tiếp theo."

Ông đọc qua những điều khoản chính — mỗi tầng sẽ có số ghế đại diện tương xứng với dân số, được bầu chọn định kỳ thay vì bổ nhiệm; mọi quyết định liên quan tới an toàn sinh tồn của con tàu, dù nhạy cảm tới đâu, phải được công bố công khai trong vòng một năm hành trình, trừ những trường hợp ngoại lệ cực kỳ hạn chế cần được ba phần tư Hội Đồng phê chuẩn; và một cơ quan giám sát độc lập, không trực thuộc bất kỳ nhánh quyền lực nào, được thành lập để đảm bảo tính minh bạch được duy trì lâu dài, không chỉ là một lời hứa nhất thời sau cơn khủng hoảng.

Chương Khắc Định, ngồi ở một vị trí khiêm tốn hơn nhiều so với ghế chủ tọa ông từng chiếm giữ suốt hai mươi năm, lắng nghe trong im lặng, thỉnh thoảng gật đầu tán thành từng điều khoản được đọc lên. Khi tới lượt ông phát biểu, ông đứng dậy chậm rãi, tuổi tác dường như đã đè nặng lên ông nhiều hơn chỉ trong vài tuần ngắn ngủi kể từ buổi lễ.

"Tôi xin chính thức tuyên bố từ chức khỏi vị trí Trưởng Lão Hội Đồng Tinh Đạo, có hiệu lực ngay sau khi Hiến Chương sửa đổi được thông qua hôm nay." Ông nói, giọng ông vững vàng dù mang một sự nặng nề rõ rệt. "Đây không phải một sự trừng phạt tôi tự áp đặt lên mình, dù tôi tin mình xứng đáng với nhiều điều nặng nề hơn thế. Đây là một sự thừa nhận đơn giản rằng con tàu này cần một khởi đầu mới, dưới sự dẫn dắt của những người không mang theo gánh nặng của những quyết định đã gây ra quá nhiều đau khổ."

Một sự im lặng tôn trọng bao trùm đại sảnh, không có tiếng phản đối, cũng không có sự hân hoan quá mức, chỉ một sự thừa nhận chung về tính tất yếu của khoảnh khắc này.

"Tôi đề cử Ứng Bảo Trung làm người kế nhiệm tạm thời, cho tới khi một cuộc bầu cử chính thức có thể được tổ chức theo đúng tinh thần của Hiến Chương mới." Chương Khắc Định tiếp tục. "Ông ấy đã chứng minh, suốt những tuần qua, một khả năng lãnh đạo dựa trên sự đồng thuận và minh bạch, những phẩm chất tôi đã thiếu suốt phần lớn sự nghiệp của mình."

Cuộc bỏ phiếu diễn ra nhanh chóng, gần như đồng thuận tuyệt đối, và khi kết quả được công bố, Ứng Bảo Trung đứng dậy, bước tới vị trí chủ tọa với một sự thận trọng nghiêm túc hơn là niềm vui chiến thắng.

"Tôi nhận trách nhiệm này với đầy đủ nhận thức về sức nặng của nó." Ông nói. "Và tôi cam kết, ngay từ ngày đầu tiên, sẽ làm việc để đảm bảo Hội Đồng này không bao giờ trở lại là một cơ quan khép kín, xa cách với những con người nó phục vụ."

Lã Diệu Ninh, được bổ nhiệm đứng đầu cơ quan giám sát độc lập mới thành lập, đứng dậy phát biểu ngắn gọn về những bước đầu tiên bà dự định thực hiện — một cuộc rà soát toàn diện các hồ sơ "hạn chế" còn sót lại trong Kho Lưu Trữ Sáng Lập, phối hợp cùng Vương Khắc Hiền để đảm bảo không còn một sự thật quan trọng nào bị chôn giấu khỏi cư dân con tàu.

"Chúng tôi sẽ không hứa hẹn một sự hoàn hảo ngay lập tức." Bà nói, giọng bà thẳng thắn, không hoa mỹ. "Sẽ có sai sót, sẽ có những quyết định gây tranh cãi trong quá trình chuyển đổi này. Nhưng chúng tôi cam kết rằng mọi sai sót ấy, từ giờ trở đi, sẽ được thừa nhận công khai, không phải bị chôn vùi để bảo vệ danh tiếng của bất kỳ ai."

Kiều Trọng Nghiêm, ngồi ở hàng ghế đại diện Ban Giáo Huấn, đứng dậy tiếp lời, trình bày sơ bộ về chương trình giáo dục mới ông đã dành ba tuần qua để phác thảo cùng đội ngũ của mình. "Chúng tôi đề xuất một môn học mới, bắt buộc cho mọi học sinh từ cả ba tầng, gọi đơn giản là Lịch Sử Thật. Không phải để gieo rắc oán hận về quá khứ, mà để đảm bảo không thế hệ nào sau này lớn lên mà không biết đầy đủ về hành trình thực sự đã đưa họ tới đây."

Đề xuất ấy nhận được một tràng gật đầu tán thành từ khắp đại sảnh, kể cả từ một số thành viên vốn từng thuộc phe bảo thủ cũ, những người giờ đây, dù còn dè dặt, cũng bắt đầu nhận ra rằng con đường phía trước không thể nào quay lại lối cũ.

Khi phiên họp gần kết thúc, một thành viên trẻ tuổi trong nhóm đại diện Tầng Vòm đặt câu hỏi về số phận của Tôn Khắc Dư, người vẫn đang bị điều tra nhưng chưa có phán quyết chính thức nào được đưa ra.

"Cuộc điều tra sẽ tiếp tục theo đúng quy trình mới, minh bạch và công bằng." Ứng Bảo Trung đáp. "Ông ấy sẽ có cơ hội trình bày phía mình, như bất kỳ ai khác. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh, mục tiêu của chúng ta không phải là trả thù cá nhân, mà là đảm bảo trách nhiệm giải trình thực sự tồn tại trong hệ thống này, cho tất cả mọi người, bất kể vị trí quyền lực của họ cao tới đâu."

Sau phiên họp chính thức, khi các thành viên bắt đầu rời khỏi đại sảnh, Khê Lam tìm tới Vũ Khắc Đăng, người đang đứng nhìn quanh căn phòng với một vẻ vừa tự hào vừa choáng ngợp trước vai trò mới của mình.

"Chú cảm thấy thế nào?" Cô hỏi.

"Ta cảm thấy như một kẻ mạo danh." Ông thú nhận, một nụ cười ngượng ngùng trên khuôn mặt ông. "Ta là một thợ máy, Khê Lam ạ, không phải một chính trị gia. Ta không biết liệu mình có đủ khả năng để đại diện cho hàng nghìn người ở đây hay không."

"Chính vì chú không phải một chính trị gia mà chú mới là người phù hợp." Khê Lam nói. "Hội Đồng này đã có quá nhiều chính trị gia suốt hai trăm năm qua, những người giỏi nói nhưng không hiểu thực tế cuộc sống của những người họ cai quản. Điều Tầng Rễ cần bây giờ là một người hiểu rõ trọng lượng thực sự của công việc, của sự hy sinh, không phải chỉ hiểu các thủ tục nghị sự."

Vũ Khắc Đăng nhìn cô, một sự biết ơn sâu sắc trong ánh mắt ông. "Con đã trưởng thành rất nhiều, kể từ ngày ta nhận con vào Tổ Tuần Rễ."

"Cháu đã học được rất nhiều, từ chú, từ tất cả những người cháu gặp trên hành trình này." Cô đáp.

Bên ngoài đại sảnh, Bách Vân đợi cô, cùng với Kiều Trọng Nghiêm đứng gần đó, đang trò chuyện với Chiêm Bách Thức về những kế hoạch cụ thể cho việc cải tổ chương trình giáo dục, đảm bảo trẻ em từ cả ba tầng đều được tiếp cận cùng một chất lượng giảng dạy, cùng một sự thật, không còn phân biệt theo giai tầng như trước đây.

"Đây mới chỉ là khởi đầu." Bách Vân nói, khi Khê Lam bước tới bên anh, nhìn lại đại sảnh nơi một chương mới của lịch sử con tàu vừa được viết nên. "Còn rất nhiều việc phải làm, nhiều năm để xây dựng lại lòng tin đã bị bào mòn suốt hai trăm năm."

"Tôi biết." Khê Lam đáp, nắm lấy tay anh. "Nhưng ít nhất giờ đây, chúng ta đang xây dựng trên một nền móng thật, không phải một lời hứa được dựng lên để che giấu nỗi sợ hãi. Đó là điều khác biệt lớn nhất so với hai trăm bốn mươi bảy năm trước đó."

Kiều Trọng Nghiêm bước tới, đứng cạnh con trai mình, ánh mắt ông dõi theo Khê Lam với một sự trân trọng đã thay thế hoàn toàn sự dè dặt ban đầu ông từng dành cho cô. "Cha hy vọng, khi mọi thứ đã ổn định hơn, con sẽ cho phép cha mời con tới dùng bữa cùng gia đình một cách chính thức." Ông nói với Khê Lam, một cử chỉ hòa giải giản dị nhưng mang ý nghĩa lớn lao đối với cả hai.

"Cháu rất vui được nhận lời, thưa chú." Khê Lam đáp, một nụ cười ấm áp trên khuôn mặt cô.

Họ cùng nhau bước ra khỏi khu hành chính Tầng Vòm, xuống những hành lang dẫn về phía Tầng Rễ, nơi cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn nhưng mang theo một nhịp điệu mới, chậm rãi hơn, thận trọng hơn, nhưng cũng chân thật hơn bất kỳ điều gì con tàu Khởi Nguyên từng trải qua kể từ ngày rời khỏi Trái Đất.

Đã sao chép liên kết chương