Chương 83
Chương 83 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Bụi Trên Ống Kính
Cánh cửa dẫn vào khoang tiếp cận Đài Viễn Trắc đã bị hàn kín một phần bởi lớp gỉ sét tích tụ suốt sáu mươi năm, và phải mất gần nửa giờ đồng hồ Khê Lam mới cạy được nó mở ra đủ rộng để cả ba người lách qua, từng centimet một, trong khi Chiêu Bách Tuyền đứng canh chừng phía sau, tai ông dỏng lên lắng nghe bất kỳ âm thanh nào báo hiệu có người đang tới gần khu vực hẻo lánh này.
"Cẩn thận với thanh giằng bên trái." Ông nói khẽ, giọng ông run nhẹ vì cả sự căng thẳng lẫn phấn khích mà ông chưa từng cho phép mình cảm nhận suốt sáu thập kỷ. "Nó đã yếu đi nhiều so với lần cuối tôi ở đây."
Bên trong, khoang điều khiển cũ hiện ra dưới ánh đèn đội đầu của họ như một nấm mồ công nghệ bị lãng quên — những bảng điều khiển phủ đầy bụi dày, màn hình hiển thị đã nứt vỡ một phần, dây cáp chằng chịt rủ xuống từ trần khoang như những sợi gân đã chết của một sinh vật khổng lồ. Mùi kim loại oxy hóa và không khí tù đọng lâu ngày xộc vào mũi, khiến Khê Lam phải nín thở một lúc trước khi bước tiếp.
"Nó lớn hơn cháu tưởng nhiều." Bách Vân nói, ánh mắt anh dõi theo cấu trúc mở rộng ra phía trước, nơi một hành lang hẹp dẫn tới trung tâm điều khiển chính, xa hơn về phía cánh tay cơ khí gắn đĩa quan trắc khổng lồ vươn ra ngoài thân tàu.
"Nó từng cần một đội hai mươi người để vận hành đầy đủ." Chiêu Bách Tuyền nói, bước theo sau họ với một sự thận trọng của người biết rõ từng centimet nguy hiểm trong không gian này. "Giờ chỉ còn chúng ta, và may mắn, chúng ta không cần vận hành toàn bộ hệ thống — chỉ cần khởi động lại cảm biến chính và bộ nhớ lưu trữ cục bộ, đủ để thu thập và đọc được một lượng dữ liệu tối thiểu."
Họ tới trung tâm điều khiển, nơi Uông Khắc Trâm đã tới trước theo kế hoạch, đang cúi người kiểm tra một bảng mạch cũ dưới ánh đèn nhỏ, tay cô di chuyển thành thạo qua các đầu nối dù cô chưa từng thấy loại thiết bị này trước đây.
"Tôi đã lần theo được sơ đồ mạch chính, dựa trên bản vẽ ông đưa cho tôi." Cô nói, không ngẩng lên, giọng cô căng thẳng vì tập trung. "Nhưng nguồn điện chính đã bị ngắt hoàn toàn khỏi lưới năng lượng tàu từ rất lâu. Chúng ta cần một nguồn cấp độc lập, đủ mạnh để khởi động hệ thống mà không kéo theo một đợt sụt áp có thể bị phát hiện từ trung tâm giám sát năng lượng."
"Tôi đã chuẩn bị việc đó." Bách Vân nói, hạ chiếc túi vải nặng anh mang theo xuống sàn, mở ra để lộ một bộ pin lưu trữ di động anh đã mượn, không hoàn toàn hợp lệ, từ kho thiết bị thực hành của Ban Hoa Tiêu, với lý do "thử nghiệm dự án tốt nghiệp" mà không ai buồn kiểm tra kỹ.
Chiêu Bách Tuyền quan sát Bách Vân lắp đặt bộ pin, gật đầu tán thành khi thấy cách anh kết nối các đầu dây một cách chính xác dù chưa từng được đào tạo chuyên sâu về hệ thống cũ này. "Cậu học nhanh hơn tôi tưởng, cậu học viên hoa tiêu ạ."
"Cháu đã có động lực tốt để học nhanh." Bách Vân đáp, một nụ cười căng thẳng thoáng qua khuôn mặt anh.
Trong lúc hai người tập trung vào phần điện, Khê Lam di chuyển tới trạm điều khiển chính, tay cô lướt qua các nút bấm đã phủ bụi, cố hình dung ra cảnh tượng nơi này từng nhộn nhịp với hai mươi kỹ thuật viên làm việc, từng là một trong những trung tâm quan trọng nhất của con tàu, trước khi bị bỏ rơi chỉ vì nó nhìn thấy quá nhiều, quá rõ, quá không thể kiểm soát.
"Sẵn sàng chưa?" Uông Khắc Trâm hỏi, tay cô đặt trên công tắc chính, ánh mắt cô nhìn quanh cả nhóm, chờ một cái gật đầu đồng thuận cuối cùng trước khi thực hiện bước không thể quay lại.
"Sẵn sàng." Khê Lam nói, dù tim cô đập nhanh tới mức gần như đau nhói trong lồng ngực.
Uông Khắc Trâm gạt công tắc. Một tiếng vo ve trầm đục vang lên từ sâu trong hệ thống, chậm rãi tăng dần cường độ, như một sinh vật khổng lồ đang thức dậy sau một giấc ngủ dài không mong muốn. Vài ánh đèn cảnh báo màu đỏ nhấp nháy trên bảng điều khiển, rồi dần chuyển sang màu vàng, rồi cuối cùng, một vài trong số chúng chuyển sang màu xanh lục yếu ớt.
"Nó đang phản hồi." Chiêu Bách Tuyền thì thầm, giọng ông tràn ngập một cảm xúc ông không cố che giấu nữa — nửa hy vọng, nửa hoài niệm, nửa sợ hãi trước khả năng nó sẽ lại thất bại như đã từng thất bại suốt sáu mươi năm trước đó.
Nhưng rồi, giữa tiếng vo ve đang ổn định dần, một tiếng rít chói tai vang lên từ đâu đó phía cánh tay cơ khí gắn với đĩa quan trắc bên ngoài, kèm theo một cú rung động nhẹ chạy qua toàn bộ cấu trúc khoang, khiến bụi từ trần rơi xuống như một cơn mưa nhỏ.
"Có gì đó không ổn." Bách Vân nói, mắt anh dán chặt vào bảng hiển thị áp suất, nơi một chỉ số đang dao động bất thường.
"Cơ chế xoay của đĩa quan trắc." Chiêu Bách Tuyền nói, giọng ông căng thẳng, lao tới một bảng điều khiển phụ mà chỉ ông mới nhớ vị trí chính xác. "Nó đã bị kẹt cứng suốt sáu mươi năm, giờ đang cố gắng di chuyển trở lại theo lệnh khởi động tự động. Nếu chúng ta không can thiệp kịp, cơ chế có thể gãy hoàn toàn, hoặc tệ hơn, làm hỏng lớp vỏ bảo vệ bên ngoài thân tàu."
"Cháu phải làm gì?" Khê Lam hỏi, sẵn sàng hành động ngay lập tức.
"Có một van xả áp thủ công, cách đây khoảng ba mươi mét, trong đường ống dẫn ra ngoài cấu trúc chính." Ông nói, tay ông run lên vì cả tuổi tác lẫn áp lực của khoảnh khắc. "Tôi không còn đủ nhanh nhẹn để tới đó kịp thời nữa. Con bé, cô là kỹ sư bảo trì, cô biết cách vận hành van thủ công tốt hơn bất kỳ ai ở đây."
Khê Lam không chờ thêm một giây, lao ngay vào hành lang hẹp dẫn ra phía cấu trúc ngoài, ánh đèn đội đầu của cô nhảy nhót theo từng bước chạy vội vã qua những đoạn ống cong queo, những khớp nối rỉ sét có thể gãy bất cứ lúc nào dưới sức nặng của cô. Cô tìm thấy van xả áp đúng như mô tả, tay cô vặn nó với tất cả sức lực, cảm nhận lớp gỉ sét chống cự trong từng vòng quay, cho tới khi cuối cùng nó cũng nhượng bộ, một luồng khí xì ra với áp lực lớn, và tiếng rít chói tai từ cơ chế xoay dần dịu xuống, ổn định trở lại.
Cô đứng đó, thở hổn hển, lưng tựa vào vách ống lạnh, cảm nhận nhịp tim mình dần chậm lại khi nguy cơ vừa qua đã được ngăn chặn.
Khi cô trở lại trung tâm điều khiển, Bách Vân chạy tới ôm lấy cô trong một khoảnh khắc, không nói gì, chỉ siết chặt cô như để xác nhận cô vẫn an toàn. Uông Khắc Trâm và Chiêu Bách Tuyền đứng trước bảng hiển thị chính, ánh mắt cả hai dán chặt vào một chuỗi số liệu đang bắt đầu hiện lên, chậm rãi nhưng liên tục, lần đầu tiên sau sáu mươi năm.
"Nó đang hoạt động." Uông Khắc Trâm nói, giọng cô run lên vì kinh ngạc lẫn phấn khích. "Đĩa quan trắc đã ổn định vị trí. Cảm biến chính đang thu thập dữ liệu."
Chiêu Bách Tuyền đứng lặng người trước bảng hiển thị, hai tay ông run rẩy đặt lên mép bàn điều khiển như để giữ vững chính mình trước một cảm xúc quá lớn để gọi tên. "Sáu mươi năm." Ông thì thầm, giọng ông nghẹn lại. "Sáu mươi năm tôi tự hỏi liệu mình có phải là người cuối cùng còn nhớ nó, liệu tất cả những gì tôi biết có sẽ chết theo cùng tôi hay không."
Khê Lam bước tới đứng cạnh ông, đặt một tay lên vai ông trong một cử chỉ an ủi lặng lẽ. "Ông không phải người cuối cùng, thưa ông. Không còn nữa."
Trên bảng hiển thị, dữ liệu thô tiếp tục đổ vào, những con số và ký hiệu mà chỉ Chiêu Bách Tuyền mới có thể đọc hiểu đầy đủ ngay lúc này, nhưng tất cả bốn người trong căn phòng nhỏ ấy đều cảm nhận được cùng một điều — họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật đã bị chôn giấu, không phải qua giấy tờ hay lời kể, mà qua chính ánh sáng thô, chưa qua bàn tay chỉnh sửa của bất kỳ ai, đã du hành hàng năm ánh sáng để tới được đây, chờ đợi một cách kiên nhẫn hơn bất kỳ con người nào có thể tưởng tượng, cho tới khi cuối cùng cũng có ai đó sẵn sàng lắng nghe nó nói gì.
"Cần bao lâu để phân tích được kết quả đầy đủ?" Bách Vân hỏi, giọng anh vẫn còn run vì adrenaline của cuộc chạm trán nguy hiểm vừa qua.
"Vài giờ, có lẽ lâu hơn." Chiêu Bách Tuyền đáp, ngồi xuống trước bảng điều khiển với một sự tập trung mới, đôi tay già nua của ông giờ đây di chuyển với sự chính xác của những ngày còn trẻ. "Nhưng lần đầu tiên sau sáu mươi năm, tôi nghĩ chúng ta sẽ thực sự biết được điều gì đang chờ đợi phía trước, không phải qua lời hứa của bất kỳ ai, mà qua chính đôi mắt của con tàu này."
Ngoài lớp vỏ kim loại bao bọc họ, đĩa quan trắc khổng lồ tiếp tục xoay chầm chậm, hướng ống kính đã phủ bụi sáu mươi năm của nó về phía những vì sao xa xăm, thu thập từng photon ánh sáng cổ xưa mang theo câu trả lời mà bốn con người bên trong đang nín thở chờ đợi, không biết liệu nó sẽ mang tới hy vọng hay một nỗi thất vọng còn nặng nề hơn bất kỳ điều gì họ từng chuẩn bị tinh thần đối mặt.