Chương 89
Chương 89 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Trưởng Lão Và Người Phụ Nữ Đã Chết
Phòng làm việc riêng của Chương Khắc Định, nằm ở tầng cao nhất của khu hành chính Tầng Vòm, mang một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, cách âm hoàn hảo khỏi mọi tiếng ồn của con tàu bên ngoài, như thể chính không gian này cũng được thiết kế để giữ khoảng cách với thực tại mà nó cai quản. Ứng Bảo Trung đã sắp xếp cuộc gặp này với danh nghĩa "báo cáo tiến độ ủy ban độc lập," đủ để đưa cả nhóm qua vòng kiểm soát an ninh mà không gây nghi ngờ, nhưng khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, Chương Khắc Định nhìn thấy không chỉ Khê Lam và Bách Vân, mà cả một người phụ nữ đứng phía sau họ, và toàn bộ vẻ điềm tĩnh quen thuộc trên khuôn mặt ông sụp đổ trong một khoảnh khắc.
"Không thể nào." Ông thì thầm, đứng bật dậy khỏi ghế, tay ông bám chặt lấy mép bàn làm việc như để giữ vững chính mình.
"Đã lâu rồi, thưa Trưởng Lão." Lâm Vĩnh Chi nói, giọng bà bình thản một cách đáng sợ, sự bình thản của một người đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này suốt mười chín năm. "Mười chín năm, để chính xác."
Chương Khắc Định đứng lặng người một lúc lâu, ánh mắt ông di chuyển qua lại giữa Lâm Vĩnh Chi và Khê Lam, nhận ra sự tương đồng không thể chối cãi giữa hai khuôn mặt, một sự thật ông không còn cách nào phủ nhận. Ứng Bảo Trung, đứng ở góc phòng, im lặng quan sát, sẵn sàng can thiệp nếu tình huống trở nên nguy hiểm, nhưng cũng đủ tôn trọng để không phá vỡ khoảnh khắc đang diễn ra.
"Bà đáng lẽ đã chết." Chương Khắc Định nói cuối cùng, giọng ông run rẩy, không phải một lời đe dọa mà gần như một sự thú nhận vô thức.
"Đáng lẽ theo kế hoạch của ông." Lâm Vĩnh Chi đáp, một sự cay đắng sắc bén trong giọng bà. "Nhưng Bùi Đắc Sinh đã không cho phép điều đó xảy ra. Ông ấy đã cứu tôi khỏi chính cái 'tái định cư' mà các ông gọi tên một cách lịch sự cho những gì thực sự chờ đợi chúng tôi."
Chương Khắc Định ngồi thụp xuống ghế, hai tay ông ôm lấy đầu trong một khoảnh khắc, như thể toàn bộ trọng lượng của hai mươi năm che giấu vừa đổ ập xuống ông cùng một lúc. Khi ông ngẩng lên, khuôn mặt ông đã già đi thấy rõ, không còn vẻ uy quyền lạnh lùng họ vẫn quen thấy, chỉ còn lại một người đàn ông kiệt sức dưới sức nặng của một đời người sống trong dối trá.
"Ông biết cha con." Khê Lam nói, bước lên phía trước, giọng cô run vì giận dữ đang kìm nén. "Đỗ Việt Khiêm. Ông biết ông ấy đã điều tra điều gì trước khi chết, và ông đã ra lệnh xử lý ông ấy, giống như cách các ông đã xử lý Đinh Khắc Bạt mười chín năm trước."
Chương Khắc Định nhìn cô, một sự đau đớn thật sự hiện lên trong đôi mắt già nua của ông, không phải sự đau đớn của một kẻ bị vạch trần, mà thứ gì đó sâu sắc hơn, giống như hối hận đã bị chôn giấu quá lâu tới mức gần như hóa đá.
"Ta không trực tiếp ra lệnh giết ông ấy." Ông nói, giọng ông khàn đặc. "Nhưng ta đã biết, khi Tôn Khắc Dư báo cáo về một kỹ sư đang đào sâu vào những hồ sơ cũ liên quan tới Lõi Nguyên Sinh, rằng đó là một mối đe dọa cần được 'xử lý.' Ta đã cho phép cụm từ đó tồn tại mà không hỏi rõ nó có nghĩa là gì trong thực tế, vì ta đã học được cách không hỏi, suốt nhiều thập kỷ, để giữ cho bàn tay mình có vẻ sạch sẽ trong khi vẫn đạt được kết quả ta muốn."
"Đó là một lời nói dối với chính ông." Bách Vân nói, giọng anh cứng rắn hơn bất kỳ lúc nào anh từng dám nói trước Trưởng Lão Hội Đồng. "Ông biết chính xác điều đó có nghĩa là gì, thưa Trưởng Lão. Ông chỉ chọn không nhìn thẳng vào nó."
Chương Khắc Định không phản bác, chỉ gật đầu chậm rãi, một sự thừa nhận im lặng nặng nề hơn bất kỳ lời xin lỗi nào có thể diễn đạt.
"Kể cho chúng con nghe toàn bộ sự thật." Khê Lam nói. "Về năm hành trình bốn mươi mốt, về Đoàn Vĩnh Khai, về những gì thực sự đã xảy ra khi đích đến bị đổi. Chúng con đã biết phần lớn, qua hồ sơ, qua Đài Viễn Trắc chúng con đã khôi phục lại được. Nhưng con muốn nghe nó từ chính miệng ông, không qua giấy tờ đã được chỉnh sửa."
Một sự im lặng dài bao trùm căn phòng khi Chương Khắc Định cân nhắc, rồi cuối cùng, ông bắt đầu nói, giọng ông đều đều như đang đọc một bản báo cáo đã được ghi nhớ suốt nhiều thập kỷ nhưng chưa từng được phép nói ra thành lời trọn vẹn.
"Đoàn Vĩnh Khai không phải một kẻ độc tài tham lam quyền lực như nhiều người có thể tưởng tượng." Ông nói. "Ông ấy là một người đàn ông kinh hoàng trước những con số trước mặt mình — tính toán cho thấy Lõi Nguyên Sinh và các hệ thống trọng yếu sẽ không đủ khả năng duy trì hành trình dài tới Lam Chử. Ông ấy đứng trước một lựa chọn không có phương án nào thực sự tốt — công bố sự thật và đối mặt với nguy cơ hoảng loạn có thể phá hủy toàn bộ trật tự xã hội mong manh của một con tàu khép kín, hoặc âm thầm chuyển hướng sang một lựa chọn gần hơn, chưa được xác nhận đầy đủ, nhưng ít nhất còn khả thi về mặt kỹ thuật."
"Ông ấy chọn nói dối." Khê Lam nói.
"Ông ấy chọn sống sót, theo cách ông ấy tin là duy nhất." Chương Khắc Định đáp. "Và ta, khi kế thừa vị trí này nhiều thập kỷ sau, đã được dạy rằng nhiệm vụ cao nhất của một Trưởng Lão Hội Đồng là bảo vệ sự ổn định đó, bằng bất kỳ giá nào, kể cả khi giá đó là chính lương tâm của mình."
"Cho tới Đêm Rễ Đứt." Lâm Vĩnh Chi nói, bước lên phía trước, đứng đối diện trực tiếp với người đàn ông từng ra lệnh dập tắt tiếng nói của bà mười chín năm trước. "Khi ông còn trẻ, khi ông vẫn còn cơ hội chọn một con đường khác."
Chương Khắc Định nhìn bà, và lần đầu tiên, một giọt nước mắt lăn xuống trên khuôn mặt già nua của ông, một cảnh tượng không ai trong phòng từng nghĩ họ sẽ chứng kiến. "Ta đã sợ hãi." Ông nói. "Ta còn trẻ, mới nhận nhiệm vụ trong Vệ Binh Hội Đồng, và ta được dạy rằng những gì bà và Đinh Khắc Bạt đang làm sẽ giết chết tất cả mọi người trên tàu này, không phải theo nghĩa bóng, mà theo nghĩa đen — hoảng loạn trong một hệ sinh thái khép kín có thể phá hủy các hệ thống tái chế nước và khí trước khi bất kỳ ai kịp khôi phục trật tự. Ta tin vào điều đó, hoặc ít nhất ta đã tự thuyết phục mình tin vào nó, đủ để ta có thể sống với những gì ta đã làm đêm đó."
"Và giờ đây?" Khê Lam hỏi. "Ông vẫn còn tin điều đó không?"
Chương Khắc Định im lặng một lúc lâu, nhìn xuống hai bàn tay già nua của mình, những bàn tay đã ký vô số mệnh lệnh trong suốt mấy chục năm cầm quyền. "Không." Ông nói cuối cùng, giọng ông vỡ ra. "Ta đã nhìn thấy cách con người trên con tàu này phản ứng, đêm ở Trạm Tái Sinh Trung Tâm, khi sự thật bắt đầu rò rỉ ra. Có giận dữ, có đau khổ, nhưng không có sự sụp đổ hoàn toàn ta từng tin là chắc chắn sẽ xảy ra. Có lẽ, suốt hai trăm năm qua, chúng ta đã đánh giá thấp chính những con người chúng ta luôn tự cho là mình đang bảo vệ."
Ứng Bảo Trung, lần đầu tiên lên tiếng từ góc phòng, bước lại gần. "Thưa Trưởng Lão, nếu ông thực sự tin điều đó, đây là cơ hội để ông chứng minh nó, không chỉ bằng lời nói riêng tư trong căn phòng này, mà bằng hành động trước toàn thể con tàu."
Chương Khắc Định nhìn quanh phòng, từ Ứng Bảo Trung, tới Bách Vân, tới Khê Lam, và cuối cùng, dừng lại lâu nhất ở Lâm Vĩnh Chi — người phụ nữ ông từng ra lệnh xóa sổ khỏi lịch sử chính thức, giờ đây đứng sống động, kiên cường, trước mặt ông sau mười chín năm.
"Các người muốn gì ở ta?" Ông hỏi, giọng ông giờ đây không còn quyền uy, chỉ còn sự mệt mỏi của một người đàn ông đã sống quá lâu với gánh nặng của những bí mật mình gánh vác.
"Sự thật." Khê Lam nói. "Toàn bộ sự thật, trước toàn thể mười một nghìn hai trăm bốn mươi người đang sống trên con tàu này. Không phải để trừng phạt ông, thưa Trưởng Lão — dù con không chắc ông không xứng đáng bị trừng phạt — mà vì họ xứng đáng được biết mình đang sống trong câu chuyện gì, thay vì tiếp tục bị nuôi dưỡng bằng một lời hứa được xây dựng trên một canh bạc từ hai trăm năm trước."
Chương Khắc Định ngồi lặng người một lúc rất lâu, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra khung cửa sổ mô phỏng, nơi hình ảnh giả lập bầu trời sao vẫn tiếp tục trải rộng, vĩnh cửu và thờ ơ trước mọi biến động của những con người nhỏ bé đang sống bên trong lớp vỏ kim loại này.
"Được." Ông nói cuối cùng, giọng ông khẽ nhưng dứt khoát. "Ta sẽ nói ra sự thật. Nhưng không phải theo cách các người có thể tưởng tượng — một cuộc thú tội vội vàng có thể gây hoảng loạn ngay lập tức. Chúng ta cần một cách làm điều này đúng đắn, có kiểm soát, để nó mang lại sự chữa lành thay vì chỉ thêm một vết thương mới cho con tàu này."
"Lễ Hướng Đích." Ứng Bảo Trung nói, một ý tưởng đã hình thành trong đầu ông từ lâu. "Buổi lễ tiếp theo diễn ra trong ba tuần nữa. Đó là khoảnh khắc toàn bộ ba tầng cùng tụ họp, cùng hướng về phía trước theo đúng nghi thức đã tồn tại từ ngày đầu con tàu này rời Trái Đất. Sẽ không có nơi nào phù hợp hơn để lần đầu tiên, chúng ta thực sự ngoảnh lại nhìn thẳng vào những gì đã đưa chúng ta tới đây."
Chương Khắc Định gật đầu chậm rãi, một quyết định đã được đưa ra, không thể rút lại, dù con đường phía trước vẫn còn đầy bất trắc. Ngoài kia, con tàu Khởi Nguyên tiếp tục hành trình câm lặng của nó, không hề hay biết rằng, trong căn phòng nhỏ trên tầng cao nhất của Tầng Vòm, số phận của toàn bộ câu chuyện nó mang theo vừa được định đoạt lại, sau hai trăm sáu năm im lặng.