Chương 61
Chương 61 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Bữa Tối Im Lặng
Chiếc ấm trà bằng hợp kim nhẹ trên bàn Kiều Trọng Nghiêm đã nguội từ lâu mà không ai đụng tới. Bách Vân ngồi đối diện cha mình trong căn phòng riêng ở Tầng Vòm, nơi ánh sáng nhân tạo được điều chỉnh dịu hơn khu vực chung, mô phỏng một thứ ánh hoàng hôn không tồn tại trên con tàu này, chỉ tồn tại trong ký ức tập thể được truyền lại qua hình ảnh lưu trữ từ Trái Đất. Bữa tối đã kết thúc từ hai mươi phút trước, nhưng cả hai vẫn ngồi đó, không ai buông trước im lặng đang phủ trùm căn phòng.
"Con dạo này bận với luận văn tốt nghiệp." Kiều Trọng Nghiêm nói, không phải câu hỏi, gần như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng có gai. "Ngô Trưởng Hoa Tiêu báo với cha rằng con xin nghỉ hai buổi liền tuần trước."
"Con có việc riêng, thưa cha." Bách Vân đáp, cố giữ giọng đều. Anh đã học cách trả lời mà không nói dối trực tiếp, một kỹ năng anh ghét bản thân vì đã phải luyện tập nó suốt nhiều tháng qua.
Cha anh gật đầu chậm, ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt con trai lâu hơn bình thường, như đang cố đọc điều gì đó giấu sau lớp vỏ điềm tĩnh học được từ chính ông. "Cha không hỏi con đã đi đâu, Bách Vân. Cha đã ngừng hỏi từ lâu, vì cha biết con sẽ không nói, và cha cũng không chắc mình muốn nghe câu trả lời."
Đó là điều gần nhất tới một lời thú nhận mà Bách Vân từng nghe từ cha mình. Anh im lặng, chờ đợi, cảm nhận một điều gì đó đang chuyển động phía sau ánh mắt Trọng Nghiêm, một áp lực ông đang mang mà chưa từng để lộ ra trước đây.
"Có một phiên họp bất thường của Hội Đồng sáng mai." Trọng Nghiêm cuối cùng cũng nói, giọng ông hạ thấp dù trong phòng chỉ có hai cha con. "Không phải phiên định kỳ. Trưởng Lão Chương triệu tập gấp, sau khi có báo cáo từ Vệ Binh về tình hình bất ổn gia tăng ở Tầng Rễ."
"Bất ổn gì?" Bách Vân hỏi, cố giữ giọng chỉ mang tính hiếu kỳ thông thường của một học viên hoa tiêu, không phải sự cảnh giác thực sự đang trào lên trong anh.
"Cha không rõ chi tiết. Nhưng cha nghe được, qua những kênh không chính thức, rằng có chia rẽ trong nội bộ về cách xử lý." Trọng Nghiêm đứng dậy, bước tới khung cửa sổ mô phỏng nhìn ra một khoảng không gian ảo diễn tả bầu trời sao — một trong những đặc quyền hiếm hoi của cư dân Tầng Vòm, thứ mà cư dân Tầng Rễ không bao giờ có trong nhà mình. "Một số người tin rằng cách duy nhất để giữ ổn định là siết chặt hơn nữa, dập tắt mọi tiếng nói bất mãn trước khi nó lan rộng. Số khác tin rằng chính sự siết chặt liên tục mới là thứ đang nuôi lớn bất mãn, rằng đã tới lúc phải cân nhắc một cách tiếp cận khác."
Bách Vân cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Đây là lần đầu tiên cha anh nói thẳng về sự tồn tại của một phe đối lập trong Hội Đồng, dù ông chưa nói tên ai, chưa nói rõ ông đứng ở đâu.
"Cha nghĩ sao?" Anh hỏi, giọng anh khẽ hơn anh định.
Trọng Nghiêm quay lại nhìn con trai, và trong khoảnh khắc ấy, Bách Vân thấy một điều anh hiếm khi thấy trên gương mặt cha mình — sự mệt mỏi không che giấu, không phải sự mệt mỏi của một đêm mất ngủ, mà thứ mệt mỏi đã tích tụ qua nhiều năm giữ vững một vai trò đòi hỏi ông phải luôn có câu trả lời chắc chắn cho những câu hỏi ông không thực sự có câu trả lời.
"Cha nghĩ," ông nói chậm rãi, từng từ như được cân nhắc kỹ, "rằng cha đã dành cả đời mình để dạy cho hàng nghìn đứa trẻ trên con tàu này tin vào một câu chuyện cha không được phép hỏi có hoàn toàn đúng hay không. Và giờ đây, khi câu chuyện ấy bắt đầu rạn nứt, cha nhận ra mình không biết phải đứng ở đâu, vì cha chưa bao giờ thực sự được lựa chọn đứng ở đâu ngay từ đầu."
Bách Vân không dám hỏi thêm. Anh sợ nếu đẩy cha đi xa hơn trong đêm nay, một trong hai người sẽ nói ra điều không thể rút lại. Thay vào đó, anh đứng dậy, cúi đầu chào cha theo nghi thức quen thuộc của gia đình Tầng Vòm, rồi rời khỏi căn phòng, mang theo cảm giác nặng trĩu của một điều gì đó lớn lao đang chuyển động ngay dưới bề mặt phẳng lặng của cuộc sống thường nhật.
*
Ở đầu kia của con tàu, cách đó không xa về mặt vật lý nhưng cách xa hàng dặm về mặt xã hội, Khê Lam đang cúi người kiểm tra một đoạn ống dẫn khí trong khu vực bảo trì gần ranh giới Tầng Rễ và Tầng Mùa, ánh đèn đội đầu của cô rọi vào những khớp nối cũ kỹ đã được sửa chữa qua không biết bao nhiêu thế hệ thợ máy. Công việc thường nhật vẫn tiếp diễn, dù tâm trí cô còn vương vấn ở một nơi khác, một khu vực gần Hầm Lặng, một chiếc van mang dấu khắc hình xoáy.
"Cô đang mơ màng ở đâu vậy?" Phùng Bảo Nhân hỏi, đưa cho cô một dụng cụ siết ốc cô vừa yêu cầu. "Ba lần tôi gọi tên cô rồi đấy."
"Xin lỗi." Khê Lam đáp, lắc đầu để tập trung trở lại. "Chỉ là mệt thôi."
"Chuyến thăm họ hàng của cô hẳn phải mệt lắm." Bảo Nhân nói, giọng anh mang chút trêu chọc quen thuộc, không hề biết mình đang chạm gần tới sự thật hơn anh tưởng. "Cô về với vẻ mặt như vừa trải qua một cuộc chiến vậy."
Khê Lam chỉ mỉm cười mơ hồ, không đáp lại, tập trung vào công việc trước mắt. Vũ Khắc Đăng đứng cách đó vài bước, giám sát nhóm với đôi mắt sắc bén thường lệ, nhưng Khê Lam nhận ra một điều khác lạ trong cách ông nhìn cô hôm nay — không phải nghi ngờ, mà một sự quan tâm thầm lặng, như thể ông cảm nhận được có gì đó đang thay đổi trong cô mà ông không hỏi tới, tôn trọng ranh giới cô cần giữ.
Buổi tối, sau ca trực, Khê Lam gặp Bách Vân tại hốc kỹ thuật quen thuộc gần Hành Lang Xương Cá, nơi họ đã có không biết bao nhiêu cuộc trò chuyện quan trọng suốt nhiều tháng qua. Cô kể lại cảm giác kỳ lạ khi trở về ca trực bình thường sau những gì đã trải qua ở Hầm Lặng, còn anh kể lại cuộc trò chuyện với cha mình.
"Một phiên họp bất thường." Khê Lam lặp lại, cau mày suy nghĩ. "Có nghĩa là gì đối với chúng ta?"
"Tôi không chắc." Bách Vân thừa nhận. "Nhưng lần đầu tiên tôi nghe cha mình nói thẳng ra rằng có chia rẽ trong Hội Đồng. Ông ấy luôn nói như thể Hội Đồng là một khối thống nhất, không thể lay chuyển. Nghe ông ấy thừa nhận điều ngược lại, dù chỉ gián tiếp, khiến tôi cảm thấy có gì đó đang thay đổi, nhanh hơn chúng ta chuẩn bị được."
Khê Lam ngồi xuống, lưng tựa vào bức tường kim loại lạnh, suy nghĩ về những gì họ đã cùng nhau xây dựng suốt nhiều tháng — từ một tọa độ không khớp trong ca bảo trì tưởng chừng bình thường, tới một cộng đồng ẩn náu suốt một trăm năm mươi năm, tới bằng chứng cho thấy mẹ cô có thể vẫn còn sống. Mỗi bước tiến đều kéo theo một cái giá, và cô cảm nhận, sâu trong lòng, rằng cái giá tiếp theo có thể lớn hơn bất kỳ điều gì họ từng phải trả.
"Chúng ta cần tiếp tục kế hoạch tới Lõi Nguyên Sinh." Cô nói, quyết tâm trở lại trong giọng cô. "Nếu Hội Đồng đang chia rẽ, đó có thể là cơ hội — một khoảng hở trong sự chú ý của họ khi họ bận tập trung vào chính mình. Nhưng nó cũng có thể là một cái bẫy, nếu bên nào đó trong Hội Đồng quyết định hành động quyết liệt hơn để chứng minh quan điểm của mình."
"Tôi đã bắt đầu tìm hiểu lịch trình bảo vệ khu vực đó." Bách Vân nói. "Không dễ như tôi hy vọng. An ninh quanh Lõi Nguyên Sinh đã được tăng cường đáng kể so với lần đầu tiên cô phát hiện ra tọa độ Lam Chử, có lẽ là một phần của những gì Chỉ Thị Mười Hai đã mang lại."
"Vậy chúng ta cần cẩn thận hơn bao giờ hết." Khê Lam nói, nắm lấy tay anh. "Không chỉ vì bản thân chúng ta nữa, Bách Vân. Còn vì bà nội tôi, vì Vũ Khắc Đăng, vì tất cả những người đang ở gần chúng ta mà không hề biết họ đang đứng trong vùng nguy hiểm."
Bách Vân gật đầu, siết chặt tay cô. "Chúng ta sẽ tìm cách, như chúng ta luôn làm. Nhưng có lẽ lần này, chúng ta cần tính tới cả những gì đang xảy ra bên trong Hội Đồng, không chỉ những gì chúng ta đang tìm kiếm bên ngoài nó. Nếu có người trong đó sẵn sàng lắng nghe, có lẽ đó là một con đường chúng ta chưa từng cân nhắc nghiêm túc."
Khê Lam nhìn ra khung cửa nhỏ dẫn ra hành lang tối, nghĩ tới lời cha cô từng nói với cô khi còn nhỏ, một câu cô chỉ nhớ mơ hồ qua giọng bà nội kể lại — rằng sự thật không bao giờ chọn thời điểm thuận lợi để xuất hiện, nó chỉ chọn khoảnh khắc con người sẵn sàng nhìn thẳng vào nó. Cô tự hỏi liệu khoảnh khắc ấy, đối với cả con tàu Khởi Nguyên, có đang tới gần hơn cô tưởng, và liệu họ có đủ sẵn sàng để đón nhận nó khi nó thực sự tới, hay chỉ đang bước những bước đầu tiên vào một cơn bão còn lớn hơn bất kỳ điều gì họ từng hình dung.
"Dù thế nào," cô nói, giọng cô trầm xuống nhưng vững chắc, "chúng ta không thể dừng lại nữa. Không phải sau tất cả những gì chúng ta đã biết."
"Không." Bách Vân đồng ý. "Con tàu này có thể không bao giờ ngoảnh lại. Nhưng chúng ta thì đã ngoảnh lại rồi, Khê Lam ạ. Và không có đường quay về từ đó."