Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
9 phút đọc

Chương 51

Chương 51 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Cánh Cửa Ông Sinh Chưa Từng Mở

Bùi Đắc Sinh lắng nghe trọn vẹn câu chuyện về buổi triệu tập tại Sảnh Tiếp Kiến, không ngắt lời dù chỉ một lần, hai tay ông siết chặt lấy nhau trong lòng suốt cả buổi kể, ánh mắt ông xa xăm như đang bị kéo ngược về một khoảng thời gian rất xa trong quá khứ.

"Không phải ai bị đưa đi đêm đó cũng đã chết." Ông lặp lại câu nói của Chương Khắc Định, giọng ông khẽ tới mức gần như bị át đi bởi tiếng mưa nhân tạo rơi bên ngoài xưởng nhỏ của mình. "Ông ta cuối cùng cũng nói ra điều đó, sau mười chín năm."

"Ông đã biết trước phải không?" Khê Lam hỏi, một linh cảm chợt lóe lên trong đầu cô khi nhìn thấy vẻ mặt của ông già. "Ông biết điều gì đó ông chưa từng kể cho con."

Bùi Đắc Sinh nhìn cô thật lâu, rồi thở dài, một hơi thở nặng nề như trút bỏ một gánh nặng đã mang vác quá lâu. "Ông không biết chắc chắn, con bé ạ. Nhưng ông đã nghi ngờ, suốt nhiều năm, và ông đã cố tình không nói cho con biết, vì ông sợ nếu nói ra một điều không chắc chắn, nó sẽ khiến con làm những việc liều lĩnh hơn cả những gì con đã làm."

"Nói cho con biết bây giờ đi." Khê Lam nói, giọng cô khẩn thiết. "Con không còn là đứa trẻ cần được bảo vệ khỏi sự thật nữa, ông à. Con đã chứng minh điều đó qua tất cả những gì con đã trải qua."

Bùi Đắc Sinh gật đầu, chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình rằng đã tới lúc. "Nhiều năm trước, khi ông còn trẻ hơn, sống gần rìa Boong Đáy như bây giờ, ông từng nghe những câu chuyện — chỉ là những mảnh chuyện rời rạc, truyền miệng giữa những người già sống ở khu vực hẻo lánh này, không bao giờ được nói to, không bao giờ được xác nhận — về những người đã biến mất khỏi mọi hồ sơ chính thức nhưng không hề chết. Người ta gọi họ, trong những câu chuyện thì thầm ấy, là những kẻ rớt sổ."

"Rớt sổ?" Bách Vân hỏi, một thuật ngữ anh chưa từng nghe qua trong bất kỳ tài liệu chính thức nào.

"Sổ Nhân Khẩu Trung Tâm." Bùi Đắc Sinh giải thích. "Hệ thống ghi nhận mọi công dân sống trên con tàu này, từ lúc sinh ra tới lúc chết đi, gắn liền với Phiếu Khí, với mọi quyền lợi và nghĩa vụ của một người còn tồn tại trong mắt Hội Đồng. Một khi ai đó bị đưa ra khỏi sổ đó — không phải vì chết, mà vì bị coi là một mối đe dọa cần được loại bỏ khỏi tầm nhìn công khai — họ không còn tồn tại về mặt pháp lý nữa, dù cơ thể họ vẫn đang thở, vẫn đang sống, ở đâu đó trên chính con tàu này."

Khê Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, những mảnh ghép rời rạc cô đã thu thập suốt nhiều tháng qua — con dấu gia hạn của mẹ cô, lời của Chương Khắc Định, câu chuyện của Bùi Đắc Sinh — giờ đây bắt đầu ghép lại thành một hình dạng lớn hơn nhiều so với những gì cô từng dám tưởng tượng.

"Họ sống ở đâu?" Cô hỏi, giọng cô run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi.

"Ông không biết chính xác." Bùi Đắc Sinh đáp, thành thật. "Nhưng ông biết, từ những gì ông nghe được qua nhiều năm sống gần rìa hệ thống, rằng có những khu vực sâu hơn Boong Đáy, những khoang cũ đã bị niêm phong chính thức từ nhiều thập kỷ trước vì lý do an toàn kết cấu, nơi một số người vẫn tiếp tục tồn tại, ngoài tầm mắt của Hội Đồng, tự duy trì sự sống bằng những cách mà ông chỉ có thể đoán được."

"Vì sao ông không nói cho con biết điều này từ lâu?" Khê Lam hỏi, một chút trách móc lẫn trong giọng cô dù cô cố kìm nén.

"Vì đó chỉ là những câu chuyện, con bé ạ, không phải bằng chứng." Bùi Đắc Sinh đáp, ánh mắt ông đầy hối tiếc. "Và vì ông sợ, nếu ông chỉ cho con một tia hy vọng mong manh như vậy mà không có gì chắc chắn, con sẽ dành cả đời mình đuổi theo một bóng ma, giống như cha con đã làm, và cuối cùng phải trả giá tương tự."

Khê Lam im lặng, để những lời ấy thấm vào, hiểu được nỗi sợ đằng sau sự im lặng của ông, dù nó không hoàn toàn xoa dịu được cảm giác bị bỏ lỡ thời gian mà cô vừa nhận ra.

"Nhưng giờ đây, chính người đứng đầu Hội Đồng đã xác nhận một phần điều đó là thật." Bách Vân nói, phá vỡ sự im lặng. "Ông Sinh, ông có biết cách nào để chúng tôi tìm ra một trong những khu vực đó không? Bất kỳ manh mối nào, dù nhỏ tới đâu?"

Bùi Đắc Sinh trầm ngâm một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa xưởng, nơi mưa nhân tạo vẫn rơi đều đặn xuống các rãnh thoát nước cũ kỹ của Boong Đáy. "Có một người ông từng gặp, nhiều năm trước, một người sửa chữa lang thang tự xưng chỉ có biệt danh, không bao giờ nói tên thật, thỉnh thoảng xuất hiện ở rìa khu vực này để đổi chác vài linh kiện cũ lấy vật tư khác. Ông luôn nghi ngờ người đó không thực sự tồn tại trong bất kỳ hồ sơ chính thức nào, dù ông chưa bao giờ dám hỏi thẳng. Đã nhiều năm ông không gặp lại người đó, nhưng ông nhớ khu vực người đó thường xuất hiện — một lối đi cũ dẫn sâu hơn vào Boong Đáy, qua một khu vực đã bị niêm phong chính thức vì lý do kết cấu không an toàn."

"Ông có thể dẫn chúng con tới đó không?" Khê Lam hỏi, giọng cô căng thẳng vì hy vọng.

Bùi Đắc Sinh nhìn cô, một sự do dự cuối cùng hiện trên khuôn mặt già nua của ông trước khi ông gật đầu. "Ông sẽ dẫn con tới đó. Nhưng con bé ạ, con phải hiểu, nếu những gì ông nghi ngờ là thật, nếu thực sự có những người đang sống ẩn náu ở đó suốt nhiều năm qua, họ đã học được cách sống sót chính bằng sự cẩn trọng tuyệt đối và sự nghi kỵ với người lạ. Họ sẽ không chào đón chúng ta bằng vòng tay rộng mở, dù ta có mang theo thiện chí tới đâu."

"Con hiểu." Khê Lam nói, nắm chặt tay ông. "Nhưng con cần thử, ông à. Sau tất cả những gì con đã biết, con không thể quay lưng lại với khả năng, dù mong manh tới đâu, rằng mẹ con vẫn còn sống ở đâu đó ngoài kia."

Bách Vân đặt tay lên vai cô, một cử chỉ ủng hộ lặng lẽ. "Chúng ta sẽ cần chuẩn bị kỹ càng. Không chỉ về mặt an toàn cá nhân, mà cả cách chúng ta tiếp cận, để không khiến bất kỳ ai ở đó cảm thấy bị đe dọa."

"Đúng vậy." Bùi Đắc Sinh gật đầu tán thành. "Và có một điều nữa các con cần biết trước khi đi — nếu Hội Đồng thực sự đang siết chặt kiểm soát vì lo sợ rò rỉ, như những gì Chương Khắc Định vừa xác nhận, rất có thể họ cũng đang tăng cường tuần tra ở những khu vực rìa hệ thống này, những nơi vốn từ lâu bị bỏ quên nhưng giờ đây có thể trở thành mục tiêu chú ý mới. Chuyến đi này sẽ nguy hiểm hơn bất kỳ điều gì các con từng làm trước đây."

Họ dành phần còn lại của buổi tối bàn bạc chi tiết chuyến đi — Khê Lam sẽ xin nghỉ hai ngày phép tích lũy, viện cớ thăm một người họ hàng xa ở khu dân cư khác, một lý do đủ tầm thường để không thu hút sự chú ý của Vũ Khắc Đăng hay bất kỳ ai khác trong tổ. Bách Vân khó khăn hơn nhiều, vì lịch huấn luyện của học viên hoa tiêu được giám sát chặt chẽ hơn, nhưng Uông Khắc Trâm đã hứa sẽ giúp che giấu sự vắng mặt của anh bằng cách khai anh đang cùng cô hoàn thành một dự án nghiên cứu dài ngày trong thư viện, một lý do hợp lý sau nhiều tuần hai người thường xuyên xuất hiện cùng nhau ở đó.

"Mang theo đèn pin dự phòng, nước uống đủ cho ba ngày, và một bộ dụng cụ sửa chữa cơ bản." Bùi Đắc Sinh dặn dò, giọng ông trở lại vẻ thực tế của một người từng sống sót qua nhiều tình huống khó lường. "Không mang theo bất kỳ thiết bị liên lạc cá nhân nào có thể bị định vị. Nếu các con thực sự tìm thấy những gì ông nghi ngờ, họ sẽ không tin tưởng bất kỳ ai mang theo công nghệ có thể phản bội vị trí của họ."

"Ông đã chuẩn bị sẵn những thứ này từ lâu rồi phải không?" Khê Lam hỏi, nhận ra sự thành thạo trong lời dặn dò của ông.

"Một người sống đủ lâu ở rìa hệ thống này học cách luôn sẵn sàng cho những chuyến đi không báo trước." Ông đáp, một nụ cười mỏng thoáng qua khuôn mặt nhăn nheo của ông, nụ cười đầu tiên Khê Lam thấy ở ông kể từ khi cuộc trò chuyện bắt đầu.

Khê Lam nhìn ra ngoài cửa xưởng, nơi bóng tối của Boong Đáy trải dài xa tít, ẩn giấu vô số những ngóc ngách cô chưa từng khám phá hết dù đã lớn lên gần đó suốt cả cuộc đời. Cô nghĩ tới mẹ mình, tới khả năng mong manh rằng đâu đó trong bóng tối ấy, một người phụ nữ mang cùng dòng máu với cô vẫn đang tiếp tục sống, tiếp tục thở, sau mười chín năm bị xóa khỏi mọi ký ức chính thức của con tàu này.

"Con sẵn sàng." Cô nói, giọng cô cứng cỏi, dù trái tim cô vẫn còn run rẩy vì cả hy vọng lẫn sợ hãi đan xen. "Chúng ta đi càng sớm càng tốt, trước khi vòng vây siết chặt hơn nữa và cánh cửa này đóng lại vĩnh viễn."

Trước khi rời xưởng, cô ghé qua căn hộ của bà nội, không kể hết mọi chi tiết, chỉ nói rằng cô sẽ vắng mặt vài ngày để theo đuổi một manh mối quan trọng cùng Bách Vân và ông Sinh. Đoàn Bích Thu nghe xong, không hỏi thêm, chỉ ôm lấy cháu gái mình thật chặt, một cái ôm mang theo cả nỗi lo lắng lẫn một niềm tin thầm lặng.

"Nếu con tìm thấy bà ấy." Bà nói, giọng bà run lên. "Hãy nói với bà ấy rằng, dù bà không bao giờ có cơ hội nói lời xin lỗi trực tiếp, bà đã yêu thương và bảo vệ con gái bà ấy hết sức mình, suốt từng ấy năm qua."

Khê Lam gật đầu, không nói được lời nào vì cổ họng cô nghẹn lại, chỉ siết chặt tay bà nội một lần nữa trước khi bước ra khỏi cửa, mang theo lời nhắn ấy như một hành trang vô hình nhưng nặng trĩu hơn bất kỳ túi đồ nào cô chuẩn bị cho chuyến đi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương