Chương 91
Chương 91 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Kịch Bản Cho Sự Thật
Kiều Trọng Nghiêm ngồi im lặng trong căn phòng nhỏ nơi Ứng Bảo Trung đã sắp xếp cuộc gặp, hai bàn tay ông đan chặt vào nhau trên đầu gối, ánh mắt ông không rời khỏi con trai mình đang đứng phía đối diện, bên cạnh Khê Lam và một người phụ nữ ông chưa từng gặp nhưng ngay lập tức nhận ra qua những gì Ứng Bảo Trung đã kể sơ lược trước đó.
"Con đã biết tất cả những điều này bao lâu rồi?" Ông hỏi, giọng ông run lên vì một hỗn hợp phức tạp giữa sốc, đau đớn, và một sự tự trách đang dần hình thành.
"Gần một năm, thưa cha." Bách Vân đáp, không né tránh ánh mắt cha mình. "Con xin lỗi vì đã không nói với cha sớm hơn. Nhưng con sợ, nếu cha biết, cha sẽ buộc phải chọn giữa việc bảo vệ con và việc trung thành với hệ thống cha đã phục vụ cả đời."
Kiều Trọng Nghiêm nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực ông. "Cha đã nghi ngờ, con biết không. Nhiều tháng qua, cha đã nghi ngờ có điều gì đó lớn hơn nhiều so với một mối quan hệ vượt tầng đơn thuần đang diễn ra. Nhưng cha đã chọn không hỏi, vì cha sợ câu trả lời sẽ buộc cha phải đối mặt với những gì cha đã dành cả đời để tránh né."
Ứng Bảo Trung, ngồi ở đầu bàn, lên tiếng, giọng ông điềm tĩnh nhưng chắc chắn. "Thưa ông Kiều, chúng tôi mời ông tới đây không phải để phán xét những gì ông đã làm hay chưa làm trong quá khứ. Chúng tôi mời ông tới vì trong ba tuần tới, tại buổi Lễ Hướng Đích sắp diễn ra, sự thật về nguồn gốc của con tàu này, về Đêm Rễ Đứt, về nhiều điều khác nữa, sẽ được công bố trước toàn thể mười một nghìn hai trăm bốn mươi cư dân. Chương Khắc Định đã đồng ý. Chúng tôi cần biết ông sẽ đứng ở đâu khi điều đó xảy ra."
Kiều Trọng Nghiêm ngồi lặng người một lúc lâu, xử lý toàn bộ trọng lượng của những gì vừa được nói ra. "Cha đã dành cả đời soạn thảo chương trình giáo dục cho hàng nghìn đứa trẻ trên con tàu này." Ông nói cuối cùng, giọng ông trầm xuống. "Cha đã dạy chúng tin vào một câu chuyện cha không được phép hỏi có hoàn toàn đúng hay không. Nếu câu chuyện ấy giờ đây sụp đổ trước mắt tất cả mọi người, cha không biết liệu mình còn xứng đáng đứng trước lớp học nào nữa hay không."
"Đó không phải điều chúng tôi hỏi." Lâm Vĩnh Chi nói, lần đầu tiên lên tiếng, giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Chúng tôi không hỏi liệu ông có xứng đáng tiếp tục vị trí của mình hay không. Chúng tôi hỏi liệu ông có sẵn sàng đứng về phía sự thật, ngay cả khi nó khiến ông phải xem xét lại toàn bộ những gì ông đã tin tưởng, hay ông sẽ chọn bảo vệ một hệ thống ông biết rõ đã gây ra quá nhiều đau khổ, chỉ vì đó là điều quen thuộc hơn."
Kiều Trọng Nghiêm nhìn bà, nhận ra trong giọng nói bình thản ấy một sức mạnh đã được tôi luyện qua mười chín năm sống ngoài rìa mọi hệ thống bảo vệ, và ông cảm thấy xấu hổ trước sự do dự của chính mình.
"Bà đúng." Ông nói, ngồi thẳng dậy, một quyết định dần hình thành trên khuôn mặt ông. "Tôi đã dành quá nhiều năm chọn con đường an toàn, ngay cả khi tôi biết, sâu trong lòng, rằng nó không phải con đường đúng đắn. Tôi sẽ đứng cùng các vị. Tôi sẽ giúp chuẩn bị chương trình giáo dục mới, một chương trình không còn dựa trên những gì bị chỉnh sửa để phục vụ sự ổn định, mà dựa trên sự thật, dù sự thật đó có phức tạp và đau đớn tới đâu."
Bách Vân nhìn cha mình, một sự nhẹ nhõm và tự hào mới tràn ngập trong anh, khác hẳn nỗi thất vọng anh đã mang theo kể từ đêm cha anh tuyên bố sẽ đứng về phía Chương Khắc Định nhiều tuần trước.
"Còn một vấn đề khác." Kiều Trọng Nghiêm nói, giọng ông giờ đây mang một sự thực tế mới. "Tôn Khắc Dư. Ông ta sẽ không đứng yên nhìn kế hoạch này diễn ra. Nếu ông ta cảm nhận được điều gì đang được chuẩn bị, ông ta có đủ quyền lực để triệu tập Vệ Binh, viện cớ 'đe dọa an ninh,' và ngăn chặn toàn bộ buổi lễ trước khi nó có thể diễn ra."
"Chúng tôi đã tính tới khả năng đó." Ứng Bảo Trung nói. "Thân Bảo Nghiêm đang âm thầm xây dựng một mạng lưới trong nội bộ Vệ Binh, những sĩ quan sẵn sàng không tuân theo mệnh lệnh nếu Tôn Khắc Dư cố gắng can thiệp bằng vũ lực trong buổi lễ. Nhưng chúng tôi cần nhiều hơn thế — chúng tôi cần một cách để trung lập hóa quyền lực của ông ta trước khi buổi lễ diễn ra, không phải bằng bạo lực, mà bằng thủ tục chính thức."
"Tôi có thể giúp việc đó." Kiều Trọng Nghiêm nói, một tia sáng chiến lược lóe lên trong mắt ông, phản ánh nhiều thập kỷ kinh nghiệm điều hướng chính trị nội bộ Hội Đồng. "Theo hiến chương quản trị, quyền hạn của Tôn Khắc Dư với tư cách người đứng đầu lực lượng thực thi phải được Hội Đồng toàn thể phê chuẩn lại mỗi năm hành trình, một thủ tục gần như luôn diễn ra tự động, không ai từng chất vấn nó nghiêm túc. Nếu chúng ta có thể tập hợp đủ số phiếu trong phiên họp thường kỳ sắp tới, trước ngày Lễ Hướng Đích, chúng ta có thể tạm đình chỉ quyền hạn đó, viện cớ 'rà soát quy trình,' đủ để làm suy yếu khả năng hành động độc lập của ông ta trong khoảng thời gian quan trọng nhất."
Ứng Bảo Trung gật đầu chậm rãi, đánh giá cao chiến lược này. "Đó là một kế hoạch tốt, nhưng nó đòi hỏi đa số phiếu trong Hội Đồng toàn thể, điều chúng ta chưa chắc chắn có được."
"Tôi sẽ vận động." Kiều Trọng Nghiêm nói. "Tôi biết rõ ai trong Hội Đồng đang dao động, ai chỉ đang chờ một lý do để chuyển phe. Cho tôi một tuần, và tôi tin tôi có thể mang lại đủ số phiếu cần thiết."
Khê Lam quan sát người đàn ông trước mặt mình, người cha của Bách Vân mà cô từng nhìn với sự ngờ vực trong suốt nhiều tháng, giờ đây đang thể hiện một sự quyết liệt mới, và cô cảm nhận một tia hy vọng mới rằng có lẽ, ngay cả những người đã dành cả đời phục vụ một hệ thống sai lầm, vẫn có khả năng tìm lại con đường đúng đắn khi được trao cơ hội.
"Còn về nội dung buổi lễ." Lâm Vĩnh Chi nói, hướng cuộc thảo luận trở lại vấn đề trọng tâm. "Chúng ta cần quyết định chính xác ai sẽ nói gì, theo trình tự nào. Đây không phải điều chúng ta có thể để ngẫu hứng diễn ra."
Họ dành phần còn lại của buổi tối phác thảo cấu trúc buổi lễ, từng chi tiết một — Chương Khắc Định sẽ mở đầu bằng lời thừa nhận chính thức, tiếp theo là bằng chứng từ Đài Viễn Trắc do Chiêu Bách Tuyền trình bày, rồi tới lời chứng của Lâm Vĩnh Chi về Đêm Rễ Đứt, và cuối cùng, một tuyên bố chung về lộ trình cải tổ Hội Đồng Tinh Đạo, được ký bởi cả phe cải cách lẫn chính Chương Khắc Định, để đảm bảo tính chính danh và liên tục của quá trình chuyển đổi.
Khi cuộc họp kết thúc, đêm đã khuya, Khê Lam bước ra ngoài cùng Bách Vân, cả hai đứng trong hành lang vắng lặng của khu hành chính Tầng Vòm, nhìn xuống khoảng không gian rộng lớn bên dưới nơi ánh đèn mô phỏng đêm đã bao trùm toàn bộ con tàu.
"Ba tuần." Bách Vân nói khẽ, giọng anh vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng. "Ba tuần nữa, mọi thứ sẽ thay đổi, theo cách chúng ta không thể hoàn toàn dự đoán trước."
"Tôi biết." Khê Lam đáp, tựa đầu vào vai anh. "Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy chúng ta đang bước đi trên một con đường có thật, không phải chỉ mò mẫm trong bóng tối như trước đây. Dù điều gì xảy ra tiếp theo, chúng ta sẽ đối mặt với nó cùng nhau, không đơn độc như những người đã đi trước chúng ta."
Họ đứng đó một lúc lâu trong im lặng, hai bóng dáng nhỏ bé giữa cấu trúc khổng lồ của con tàu Khởi Nguyên, chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc sẽ định hình lại vĩnh viễn cách hơn mười một nghìn con người hiểu về chính hành trình họ đang cùng nhau trải qua.
"Cha tôi sẽ cần thời gian để mọi người ở Ban Giáo Huấn tin tưởng ông ấy trở lại." Bách Vân nói sau một lúc, giọng anh trầm ngâm. "Nhiều người biết ông ấy từng đứng về phía Chương Khắc Định trong phiên họp toàn thể trước đây. Sự thay đổi lập trường đột ngột này có thể khiến một số người nghi ngờ động cơ thật sự của ông ấy."
"Có lẽ vậy." Khê Lam đáp. "Nhưng tôi nghĩ, điều quan trọng không phải là liệu mọi người có tin ngay lập tức hay không, mà là liệu ông ấy có thực sự hành động đúng đắn từ giờ trở đi hay không. Lòng tin là thứ được xây dựng qua thời gian, qua hành động lặp lại, không phải qua một lời tuyên bố duy nhất, dù chân thành tới đâu."
Bách Vân gật đầu, nghĩ tới những gì Lâm Vĩnh Chi từng trải qua, những gì mẹ Khê Lam đã phải chịu đựng chỉ để có cơ hội được tin tưởng trở lại sau mười chín năm bị coi là kẻ phản bội. "Cô nói đúng. Có lẽ đó cũng là bài học lớn nhất từ tất cả những gì chúng ta đã trải qua — sự thật chỉ là bước đầu tiên. Điều thực sự khó khăn là những gì diễn ra sau đó, khi chúng ta phải học cách sống cùng nhau với sự thật ấy, ngày này qua ngày khác, không có đường tắt nào để rút ngắn quá trình đó."
Khê Lam siết chặt tay anh, cả hai cùng nhìn về phía những vì sao mô phỏng lấp lánh phía xa, mang theo một sự bình yên mong manh nhưng chân thật, thứ bình yên chỉ có thể đến từ việc không còn phải mang một bí mật nặng nề một mình nữa.