Chương 53
Chương 53 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Người Gác Cổng
Một tia sáng lóe lên đột ngột trong bóng tối phía trước, chiếu thẳng vào mắt cả ba người, khiến Khê Lam giơ tay che mặt theo phản xạ, tim cô nảy lên vì bất ngờ.
"Dừng lại." Một giọng nói vang lên từ phía sau luồng sáng, trầm và cảnh giác, không giấu giếm sự đe dọa ẩn chứa trong đó. "Đứng yên tại chỗ, giơ tay lên nơi tôi nhìn thấy được."
Cả ba người làm theo ngay lập tức, đứng bất động trong luồng sáng chói, không thể nhìn rõ người đang cầm đèn nhưng cảm nhận được rõ ràng một vũ khí tự chế nào đó đang chĩa về phía họ — có thể là một thanh kim loại được mài nhọn, có thể là một thứ nguy hiểm hơn, họ không thể biết chắc trong bóng tối này.
"Chúng tôi không có ý định gây hại." Bùi Đắc Sinh nói, giọng ông bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc trước tình huống này, như thể ông đã lường trước một sự chào đón như vậy. "Tôi là một người già, đã sống ở rìa Boong Đáy nhiều năm hơn cả cuộc đời của hai người trẻ đi cùng tôi. Tôi tới đây tìm một người, không phải để gây rắc rối cho bất kỳ ai."
"Ông tìm ai?" Giọng nói phía sau ánh đèn hỏi, không hề dịu bớt vẻ cảnh giác.
"Nhiều năm trước, tôi từng gặp một người sửa chữa lang thang, không có tên chính thức, thường xuất hiện ở khu vực gần đây để đổi chác vật tư." Bùi Đắc Sinh nói. "Tôi không nhớ rõ khuôn mặt người đó sau từng ấy năm, nhưng tôi nhớ con đường dẫn tới đây, và tôi hy vọng vẫn còn ai đó nhớ tới tôi, hoặc ít nhất sẵn lòng nghe câu chuyện của cô gái đi cùng tôi."
Một khoảng im lặng dài, chỉ có tiếng thở của cả bốn người trong không gian tối tăm, trước khi ánh đèn hạ xuống một chút, đủ để Khê Lam bắt đầu nhìn thấy hình dáng người đang cầm nó — một người đàn ông trung niên, gầy gò, mặc một bộ quần áo được vá víu từ nhiều mảnh vải khác nhau, khuôn mặt ông khắc khổ với những nếp nhăn sâu không hoàn toàn do tuổi tác mà do một cuộc sống đầy cảnh giác thường trực.
"Câu chuyện gì?" Người đàn ông hỏi, ánh mắt ông giờ đây chuyển sang Khê Lam, dò xét kỹ lưỡng.
Khê Lam hít một hơi sâu, quyết định đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này. "Tên tôi là Đỗ Khê Lam. Mẹ tôi là Lâm Vĩnh Chi, một trong những người bị áp giải đi trong Đêm Rễ Đứt, mười chín năm trước. Tôi tới đây vì tôi tin, hoặc ít nhất tôi hy vọng, rằng bà vẫn còn sống, có thể ở đâu đó gần khu vực này, hoặc ai đó ở đây biết điều gì đó về số phận của bà."
Cái tên ấy, được nói ra thành tiếng trong bóng tối của khu vực bị lãng quên này, dường như mang một sức nặng đặc biệt. Người đàn ông đứng bất động một lúc lâu, ánh đèn trong tay ông run nhẹ, một phản ứng nhỏ nhưng không thể che giấu hoàn toàn.
"Lâm Vĩnh Chi." Ông lặp lại, giọng ông giờ đây mang một sắc thái khác hẳn, một sự thận trọng pha lẫn điều gì đó gần như là kính trọng. "Cô là con gái của Lâm Vĩnh Chi?"
"Vâng." Khê Lam đáp, tim cô đập dồn dập vì hy vọng. "Ông biết bà không?"
Người đàn ông không trả lời ngay, thay vào đó quay đầu, ra hiệu bằng một cử chỉ nhỏ về phía bóng tối phía sau ông. Một hình bóng khác bước ra, một người phụ nữ trẻ hơn, mang theo một chiếc đèn khác, ánh sáng của nó chiếu rọi rõ hơn khuôn mặt của cả nhóm.
"Ông đưa họ vào trong đi." Người phụ nữ trẻ nói, giọng cô thận trọng nhưng không còn thù địch như người đàn ông ban đầu. "Nếu đúng như những gì họ nói, đây không phải chuyện chúng ta nên quyết định ở lối vào."
Người đàn ông gật đầu, hạ hẳn vũ khí tự chế xuống — giờ Khê Lam mới nhìn rõ đó chỉ là một thanh ống kim loại được mài nhọn một đầu, một vũ khí thô sơ nhưng đủ để gây sát thương nghiêm trọng nếu cần thiết. "Đi theo tôi. Nhưng nhớ rằng, mọi bước chân của các người từ giờ trở đi đều đang được quan sát, không chỉ bởi tôi."
Họ theo người đàn ông và người phụ nữ trẻ qua một đoạn hành lang ngắn nữa, và Khê Lam bắt đầu nhận ra những dấu hiệu của sự sống có tổ chức mà cô chưa từng để ý trong bóng tối trước đó — những đường ống dẫn khí được sửa chữa thủ công bằng vật liệu chắp vá, những sợi dây điện được nối lại cẩn thận chạy dọc trần hành lang, cung cấp một nguồn sáng yếu ớt nhưng ổn định từ những bóng đèn cũ được tái sử dụng.
Bách Vân bước sát lại gần Bùi Đắc Sinh, hạ giọng hỏi. "Ông có nhận ra người đàn ông cầm đèn không?"
"Không." Bùi Đắc Sinh lắc đầu, giọng ông cũng khẽ như vậy. "Nhưng điều đó không có gì lạ. Nếu ông đúng, nơi này đã tồn tại và thay đổi qua nhiều năm kể từ lần cuối ông ghé qua. Người mà ông từng gặp có thể đã không còn ở đây nữa, vì bất kỳ lý do gì."
Người đàn ông cầm đèn dẫn đầu đoàn, thỉnh thoảng liếc lại phía sau để chắc chắn không ai trong nhóm khách lạ có hành động đáng ngờ, trong khi người phụ nữ trẻ đi cạnh Khê Lam, ánh mắt cô quan sát cô kỹ lưỡng hơn bất kỳ ai khác trong nhóm, như thể đang cố tìm kiếm một nét tương đồng nào đó trên khuôn mặt Khê Lam với một ký ức cô đang cố nhớ lại.
"Cô có đôi mắt giống ai đó tôi từng biết." Người phụ nữ trẻ nói cuối cùng, phá vỡ sự im lặng, giọng cô mang một sự ngập ngừng lạ lùng. "Nhưng có lẽ tôi đang tưởng tượng ra điều đó, sau khi nghe cái tên cô vừa nói."
Khê Lam cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một khoảnh khắc. "Cô đã gặp mẹ tôi?"
"Tôi không dám khẳng định điều gì lúc này." Người phụ nữ trẻ đáp, giọng cô thận trọng trở lại, như thể vừa nhận ra mình đã nói nhiều hơn dự định. "Đó không phải quyết định của tôi để đưa ra. Còn có những người khác ở đây, những người đã sống lâu hơn tôi nhiều, họ mới là người có thể trả lời câu hỏi đó, nếu họ chọn làm vậy."
Con đường dẫn qua thêm hai cánh cửa niêm phong khác, mỗi cánh cửa đều được mở bằng một cơ chế khác nhau — một cánh dùng chìa khóa cơ học tương tự cánh đầu tiên, cánh còn lại dùng một mật mã gõ theo nhịp điệu cụ thể lên bề mặt kim loại, một hệ thống an ninh thô sơ nhưng hiệu quả đối với những ai không biết trước quy luật của nó. Khê Lam đếm nhịp gõ trong đầu một cách vô thức, thói quen nghề nghiệp khiến cô luôn chú ý tới các cơ chế cô nhìn thấy, dù cô biết mình sẽ không bao giờ được phép sử dụng nó mà không có sự đồng ý của người ở đây.
"Đây là hệ thống điện tự chế." Khê Lam thì thầm với Bách Vân, con mắt nghề nghiệp của cô không thể không chú ý tới sự khéo léo trong cách các dây điện được đấu nối. "Ai đó ở đây rất giỏi kỹ thuật, có lẽ từng được đào tạo chính thức trước khi tới đây."
"Cô nói đúng." Người phụ nữ trẻ dẫn đường, đã nghe được lời thì thầm ấy, quay lại nói, một chút tự hào lẫn trong giọng cô. "Nhiều người trong chúng tôi từng có nghề nghiệp chính thức trước khi bị rớt sổ, hoặc là con cái của những người như vậy, được dạy lại kỹ năng qua nhiều thế hệ sống ở đây."
"Nhiều thế hệ?" Bách Vân hỏi, ngạc nhiên. "Ý cô là nơi này đã tồn tại lâu hơn mười chín năm?"
Người phụ nữ trẻ nhìn anh một lúc, cân nhắc xem nên tiết lộ bao nhiêu cho những người lạ này, rồi khẽ gật đầu. "Lâu hơn nhiều. Đêm Rễ Đứt không phải lần đầu tiên có người bị đưa ra khỏi Sổ Nhân Khẩu Trung Tâm, và chắc chắn không phải lần cuối. Nơi này đã đón nhận những người rớt sổ qua nhiều đợt khác nhau, trải dài hàng chục năm, mỗi đợt lại mang tới một vài người mới, một vài câu chuyện mới, cho tới khi chúng tôi trở thành những gì các người đang thấy hôm nay."
Câu nói ấy khiến Khê Lam sững người, nhận ra quy mô thật sự của những gì cô đang khám phá vượt xa hẳn những gì cô từng tưởng tượng — không chỉ một nhóm nhỏ liên quan tới Đêm Rễ Đứt, mà cả một dòng chảy lịch sử song song, ẩn giấu, kéo dài qua nhiều thế hệ ngay bên dưới bề mặt con tàu mà mọi công dân chính thức đều tin là họ đã biết rõ.
Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, mỗi bước chân đưa họ tới gần hơn với một thế giới mà Khê Lam bắt đầu hiểu rằng cô sẽ không bao giờ nhìn con tàu Khởi Nguyên theo cách cũ nữa, dù chuyến đi này có kết thúc ra sao.
Người đàn ông dẫn đầu dừng lại trước một cánh cửa cuối cùng, lớn hơn hẳn những cánh cửa họ đã đi qua, hai cánh khép vào nhau được gia cố bằng những thanh chắn kim loại tự chế. Ông quay lại nhìn cả ba người khách lạ một lần cuối, ánh mắt ông vẫn còn giữ nguyên sự cảnh giác nhưng đã dịu đi phần nào so với khoảnh khắc đầu tiên họ chạm mặt.
"Phía sau cánh cửa này là nơi chúng tôi gọi là nhà." Ông nói, giọng ông trang trọng một cách bất ngờ. "Những gì các người thấy, những ai các người gặp, sẽ không bao giờ được phép rời khỏi miệng các người một khi các người trở về thế giới bên trên. Đó là điều kiện duy nhất, không thương lượng, để các người được bước qua cánh cửa này."
"Chúng tôi hiểu, và chúng tôi hứa." Khê Lam nói, không chút do dự, biết rằng đây là cái giá nhỏ nhất cô có thể trả cho cơ hội mong manh đang chờ đợi phía sau.
Người đàn ông gật đầu, rồi đẩy cánh cửa nặng nề mở ra, và một luồng ánh sáng ấm áp hơn nhiều so với bất kỳ điều gì họ từng thấy trong suốt hành trình xuyên qua bóng tối tràn ra, mang theo âm thanh xa xăm của tiếng người trò chuyện, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng nước chảy — âm thanh của một cộng đồng đang sống, thở, tồn tại, ngay dưới lớp vỏ lãng quên của con tàu Khởi Nguyên.