Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Khoảng Cách Một Bước Chân

"Hôm nay chúng ta có khách." Vũ Khắc Đăng thông báo trong buổi họp giao ca sáng, giọng ông cố giữ vẻ bình thường nhưng không giấu được sự căng cứng trong vai. "Một đội kiểm tra thiết bị từ Vệ Binh Hội Đồng sẽ đi cùng chúng ta trong ca tuần tra khu vực giáp ranh hôm nay, kiểm tra tình trạng các đường ống dẫn nước và khí theo yêu cầu bảo trì định kỳ được nâng cấp sau sự cố Vành Xoay hồi tháng trước. Mọi người làm việc như bình thường, trả lời đầy đủ câu hỏi nếu được hỏi, không cần lo lắng."

Câu cuối cùng ấy, "không cần lo lắng", lại chính là câu khiến Khê Lam thấy tim mình đập nhanh hơn bất kỳ điều gì khác trong buổi sáng hôm đó. Cô liếc nhìn Trịnh Yến My đứng cạnh, người bạn đang ghi chú lịch trình vào bảng công tác với vẻ hoàn toàn bình thản — ít nhất Yến My không có gì phải giấu.

Đoạn hành lang khu vực giáp ranh mà Tổ Tuần Rễ phụ trách hôm nay chính là đoạn có khe hở sau tấm ốp ống dẫn, nơi Khê Lam giấu con chip lưu trữ bọc trong mảnh vải cách điện bốn ngày trước. Cô đã chọn nơi đó vì tin rằng sự hiện diện của mình ở đây luôn có lý do chính đáng. Cô không lường trước được rằng chính lý do chính đáng ấy hôm nay lại đi kèm với hai người mặc đồng phục xám đậm của Vệ Binh, cầm theo thiết bị quét cầm tay.

"Phùng Bảo Nhân, cậu với tôi kiểm tra van áp suất khu vực đầu." Vũ Khắc Đăng phân công khi cả tổ tới nơi, hai sĩ quan Vệ Binh theo sát phía sau, một người trẻ có vẻ mới vào nghề, người còn lại lớn tuổi hơn, ánh mắt sắc và ít nói. "Khê Lam, Yến My, các cô kiểm tra đoạn ống từ mốc C-9 tới C-14. Hà Đình Khiêm đi cùng ghi chép số liệu."

Khê Lam gật đầu, cố giữ nhịp bước chân đều đặn khi dẫn Yến My và Hà Đình Khiêm dọc hành lang, viên sĩ quan Vệ Binh lớn tuổi hơn đi theo họ, dừng lại ở từng mốc đánh dấu để quét thiết bị cầm tay lên bề mặt ống, ghi lại chỉ số nhiệt độ và áp suất bề mặt.

"Chỗ này có vẻ cũ hơn phần còn lại." Viên sĩ quan nói khi họ tới gần mốc C-11, nơi những dây leo hoang từ khu vực lân cận Vườn Cũ đã bò lan qua một đoạn tường, phủ một phần lên tấm ốp che khe hở Khê Lam vẫn dùng làm chỗ giấu.

"Đoạn này thuộc hệ thống lắp đặt đợt đầu, thưa ông." Khê Lam đáp, cố giữ giọng đều đều như đang trả lời một câu hỏi thường ngày. "Ống dẫn nước phụ, ít khi cần thay thế toàn bộ vì lưu lượng thấp. Tổ chúng tôi bảo trì định kỳ mỗi tháng."

Viên sĩ quan gật đầu, không nói gì thêm, nhưng anh ta bước lại gần tấm ốp hơn, đưa thiết bị quét lên gần khe hở — quá gần. Khê Lam cảm thấy cả người mình cứng lại, tim đập dồn trong lồng ngực đến mức cô sợ âm thanh ấy có thể vang ra ngoài.

"Khiêm, đưa tôi bảng số liệu tháng trước của đoạn này." Cô nói, giọng bất ngờ cao hơn một chút so với dự định, nhưng đủ để kéo sự chú ý của cả viên sĩ quan lẫn Hà Đình Khiêm về phía mình. "Tôi muốn đối chiếu số đo hôm nay với số cũ, xem có dấu hiệu ăn mòn tăng tốc không."

Hà Đình Khiêm, chưa quen với việc bị gọi bất ngờ, lúng túng lật tìm trong tập tài liệu cầm tay, làm rơi vài trang xuống sàn ngay dưới chân viên sĩ quan. Một khoảnh khắc hỗn loạn nhỏ diễn ra — Khiêm cúi xuống nhặt giấy, xin lỗi rối rít, viên sĩ quan cũng cúi xuống giúp một tay theo phản xạ lịch sự — và trong vài giây ấy, Khê Lam bước một bước ngắn, đủ để đứng chắn giữa viên sĩ quan và tấm ốp có khe hở, tay cô đưa lên chỉ vào một điểm khác trên đường ống, xa khỏi vị trí giấu con chip.

"Ở đây, ông xem." Cô nói, giọng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. "Vết ố này là dấu hiệu rò rỉ nhỏ đã được xử lý cách đây hai tháng, không cần quét lại khu vực đó, chúng tôi có hồ sơ đầy đủ."

Viên sĩ quan đứng thẳng lên, nhận tập giấy từ Hà Đình Khiêm, liếc qua vài dòng số liệu, rồi gật đầu, có vẻ hài lòng với sự chuyên nghiệp của cô. "Được. Đoạn này ổn. Chúng ta tiếp tục tới mốc kế tiếp."

Khê Lam thở ra thật khẽ, cố không để hơi thở ấy lộ ra thành tiếng, khi cả nhóm di chuyển xa dần khỏi đoạn hành lang có khe hở. Yến My, bước cạnh cô, liếc sang với một ánh mắt tò mò thoáng qua.

"Cậu run tay kìa." Yến My thì thầm, đủ nhỏ để chỉ Khê Lam nghe thấy. "Có chuyện gì vậy?"

"Chỉ là căng thẳng vì có người lạ theo dõi công việc thôi." Khê Lam đáp, giấu bàn tay đang run vào túi áo bảo hộ. "Cậu không thấy khó chịu à, khi có ai đó đứng nhìn từng động tác của mình như thể mình là nghi phạm?"

"Có chứ." Yến My nói, giọng trầm xuống. "Nhưng cậu... trông như thể cậu có gì đó thực sự phải giấu, chứ không chỉ khó chịu bình thường."

Câu nói ấy, dù được nói ra nhẹ nhàng, khiến Khê Lam lạnh sống lưng hơn cả khoảnh khắc viên sĩ quan đưa thiết bị quét lại gần khe hở. Yến My không phải Vệ Binh, không có quyền lực gì để đe dọa cô, nhưng Yến My biết cô đủ lâu, đủ rõ, để nhận ra những dấu hiệu nhỏ nhất của sự bất thường — thứ mà một người lạ hoàn toàn không thể nhận ra.

"Tớ ổn." Khê Lam nói, cố mỉm cười. "Chỉ là dạo này ngủ không đủ giấc, tớ đã nói với cậu rồi."

Yến My không gặng hỏi thêm, nhưng ánh mắt cô, khi Khê Lam liếc sang lần nữa, vẫn còn giữ một chút gì đó không hoàn toàn tin tưởng — không phải nghi ngờ Khê Lam làm điều gì sai, mà là nỗi lo lắng thầm lặng của một người bạn cảm nhận được khoảng cách đang lớn dần giữa họ mà không hiểu vì sao.

Giờ nghỉ trưa, cả tổ tụ tập ở góc hành lang trung chuyển quen thuộc để ăn khẩu phần, hai sĩ quan Vệ Binh tách ra dùng bữa riêng ở đầu kia hành lang, đủ xa để không nghe thấy chuyện trò. Phùng Bảo Nhân, người vừa trải qua buổi sáng bị viên sĩ quan trẻ hỏi đi hỏi lại về quy trình kiểm tra van áp suất, vẫn chưa hết bực dọc.

"Tôi thề, cái cậu Vệ Binh đó hỏi tôi ba lần cùng một câu, cứ như tôi sẽ đổi câu trả lời sau mỗi lần hỏi vậy." Anh vừa nói vừa xé gói khẩu phần bằng răng, giọng vẫn giữ được sự hài hước quen thuộc dù rõ ràng cũng đang căng thẳng không kém ai. "Tôi bảo cậu ta, nếu anh nghi tôi phá hoại van áp suất, anh cứ đứng đó nhìn tôi làm việc cả ngày, tôi không phiền, chỉ sợ anh buồn ngủ trước tôi thôi."

"Đừng đùa với họ." Vũ Khắc Đăng cắt ngang, giọng nghiêm nghị hiếm thấy. "Vài tuần nay không phải lúc để đùa. Tôi không biết cấp trên đang tìm gì, nhưng bất kỳ ai trong tổ này để lộ sơ hở, dù chỉ là một câu nói đùa không đúng lúc, cũng có thể kéo cả tổ vào rắc rối không đáng có."

Câu nói ấy khiến cả nhóm im lặng một lúc, ngay cả Phùng Bảo Nhân cũng không đáp lại bằng một câu bông đùa nào khác như thường lệ. Khê Lam cúi đầu ăn nốt phần khẩu phần của mình, cảm giác tội lỗi âm ỉ dâng lên trong lòng — Vũ Khắc Đăng không hề biết rằng chính sự thận trọng ông đang kêu gọi cả tổ, lại là vì một bí mật do chính cô mang tới, không phải ai khác.

Buổi tối hôm đó, khi ca trực kết thúc và đội kiểm tra Vệ Binh đã rời đi, Khê Lam quay lại đoạn hành lang C-11 một mình, viện cớ kiểm tra lại một van áp suất cần điều chỉnh thêm. Cô luồn tay vào khe hở, cảm nhận mảnh vải cách điện vẫn còn nguyên vị trí, chưa hề bị động tới. Cô rút nó ra, cân nhắc một lúc lâu, rồi quyết định không để nó ở đó nữa — một nơi đã suýt bị phát hiện một lần thì không còn là một nơi an toàn, dù may mắn đã giúp cô lần này.

Cô mang con chip theo người, giấu trong một ngăn nhỏ bên trong đế giày bảo hộ mà cô tự khoét ra đêm hôm trước bằng chính bộ dụng cụ nghề nghiệp của mình — một kỹ năng cô học được không phải từ bất kỳ khóa đào tạo chính thức nào, mà từ chính bản năng của một người đã quen giấu giếm từ nhỏ. Đi đâu, nó cũng đi theo cô, gần cô hơn bất kỳ vật gì khác cô từng mang trên người, và cô tự nhủ rằng nếu một ngày nào đó họ tìm ra cô, ít nhất họ sẽ phải lục soát tận chân cô mới tìm thấy được sự thật cô đang bảo vệ.

Trên đường về, cô nhắn cho Bách Vân một dòng ngắn qua hộp thư số mười ba, chỉ vỏn vẹn vài chữ theo quy ước riêng của họ: "Suýt nữa. Đã chuyển chỗ. An toàn hơn giờ." Cô không kể chi tiết, không cần thiết phải kể qua tin nhắn có thể bị đọc trộm, chỉ cần anh biết rằng cơn nguy hiểm vừa lướt qua rất gần, gần tới mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của nó ngay sau gáy mình, và rằng lần tới, họ có thể sẽ không may mắn tới vậy.

Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô ngồi lặng một lúc trên mép giường, tháo giày bảo hộ ra, nhìn xuống ngăn nhỏ giấu kín nơi đế giày, nơi giờ đây mang theo cả một phần lịch sử gia đình cô lẫn tương lai không chắc chắn của chính cô. Cô nghĩ tới ánh mắt của Yến My lúc chiều, tới câu nói ngắn ngủi nhưng chính xác đến đau lòng của bạn mình, và tự hỏi liệu mình còn có thể giữ được khoảng cách an toàn giữa những người cô yêu thương và những gì cô đang che giấu bao lâu nữa, trước khi một trong hai điều ấy buộc phải nhường chỗ cho điều còn lại.

Đã sao chép liên kết chương