Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 38

Chương 38 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Người Đã Gõ Cửa Năm Ấy

Khê Lam đặt thiết bị cá nhân lên bàn, màn hình vẫn hiển thị hình chụp dòng chữ "Gia hạn tình trạng, năm hành trình hai trăm ba mươi lăm" mà Bách Vân tìm được, rồi đẩy nhẹ nó về phía bà nội đang ngồi vá áo như mọi tối.

"Bà nội, con cần bà nhìn cái này." Cô nói, giọng cô không còn dò dẫm như những lần trước, mà mang một sự chắc chắn đã được tôi luyện qua nhiều tuần đối diện với sự thật từng mảnh một.

Đoàn Bích Thu đặt kim chỉ xuống, cầm lấy thiết bị, đọc dòng chữ trên màn hình. Tay bà run lên, không phải một cái run nhẹ như những lần trước, mà một cơn run rẩy dữ dội khiến bà phải đặt thiết bị xuống bàn ngay lập tức, như thể nó bỏng tay.

"Con lấy cái này ở đâu?" Bà hỏi, giọng bà đứt quãng.

"Từ hồ sơ nhân sự công khai, bà à." Khê Lam đáp. "Mẹ con được gia hạn tình trạng ba lần, năm hai trăm ba mươi mốt, hai trăm ba mươi ba, và hai trăm ba mươi lăm — bảy năm sau đêm bà bị bắt giữ. Một hồ sơ đã chết không cần ai gia hạn, bà à. Con cần bà nói cho con biết, bà có biết gì về năm hai trăm ba mươi lăm không?"

Đoàn Bích Thu ngồi lặng rất lâu, đôi mắt bà nhìn xuống đôi bàn tay già nua đang siết chặt lấy nhau trong lòng, như thể đang cố tìm sức mạnh từ chính cơ thể mình để nói ra điều đã chôn giấu quá lâu tới mức gần như đã hóa thành một phần của xương thịt bà.

"Có một người tới gõ cửa nhà mình, vào một đêm muộn năm đó." Bà nói cuối cùng, giọng bà xa xăm như đang kể lại một giấc mơ cũ. "Con lúc đó tám tuổi, đã ngủ say. Cha con ra mở cửa, rồi hai người nói chuyện rất lâu ngoài hành lang, bà không nghe được hết, chỉ nghe loáng thoáng vài câu."

"Người đó là ai?" Khê Lam hỏi, tim cô đập dồn dập.

"Bà không biết tên đầy đủ. Một người đàn ông trung niên, mặc thường phục, không phải đồng phục Hội Đồng hay Vệ Binh. Cha con gọi ông ta là 'ông Tư', có lẽ là một biệt danh hoặc một phần tên gọi thân mật giữa họ với nhau." Bà nói. "Sau khi ông ta đi, cha con vào phòng, mặt tái nhợt, ngồi thẫn thờ rất lâu trước khi kể cho bà nghe một phần những gì ông ta nói."

Bà dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị bước qua một ngưỡng cửa bà đã né tránh suốt nhiều năm.

"Ông ta nói với cha con rằng mẹ con vẫn còn sống." Bà nói, giọng bà vỡ ra. "Rằng bà ấy đang được giữ ở một nơi nào đó, không rõ chính xác ở đâu, dưới một dạng giám sát nào đó mà ông ta cũng không giải thích rõ ràng. Ông ta nói ông ta biết điều này vì từng có liên quan gián tiếp tới việc quản lý hồ sơ những người bị bắt giữ đêm đó, và ông ta cảm thấy áy náy đủ để phá vỡ im lặng một lần, chỉ để báo tin cho cha con biết vợ mình chưa chết. Nhưng ông ta cũng cảnh báo, dữ dội tới mức cha con phải hứa đi hứa lại nhiều lần, rằng cha con không được tìm kiếm thêm, không được hỏi thêm ai khác, vì làm vậy có thể gây nguy hiểm cho chính mẹ con, và cho cả con nữa."

Khê Lam ngồi bất động, nước mắt lăn dài không kiểm soát được, một cảm xúc hỗn loạn giữa niềm vui sướng tột cùng vì biết mẹ mình từng còn sống, và nỗi đau đớn vì nhận ra suốt mười hai năm sau đó, bà nội đã mang theo bí mật này một mình, không dám nói cho cô biết dù chỉ một lời.

Cô cố hình dung cảnh tượng ấy — cha cô, còn trẻ, đứng trong bóng tối hành lang lắng nghe một người lạ mặt thì thầm tin tức về người vợ mất tích, rồi trở vào phòng với gương mặt tái nhợt, mang theo một bí mật vừa là món quà vừa là gánh nặng không thể chia sẻ cùng ai ngoài người vợ hai của mình. Cô tự hỏi ông đã cảm thấy thế nào trong những đêm sau đó, khi phải nhìn con gái nhỏ của mình lớn lên mà không thể nói cho nó biết một sự thật có thể thay đổi toàn bộ cách nó nhìn nhận về bản thân và về thế giới xung quanh.

"Sao bà không nói cho con biết?" Cô hỏi, giọng cô vừa trách móc vừa van nài được hiểu.

"Vì cha con đã hứa, và bà cũng hứa theo ông ấy, rằng sẽ không bao giờ nhắc tới chuyện này với bất kỳ ai, kể cả con, cho tới khi con đủ lớn để hiểu và đủ mạnh mẽ để giữ được bí mật đó mà không vô tình làm lộ ra, gây nguy hiểm cho chính con và cho mẹ con." Đoàn Bích Thu nói, nước mắt bà cũng rơi không ngừng. "Bà đã định nói cho con nghe khi con tròn mười tám tuổi, nhưng năm đó con vừa mới ổn định công việc ở Tổ Tuần Rễ, bà sợ nếu con biết, con sẽ làm điều gì đó liều lĩnh, mất đi sự ổn định con vừa mới có được. Rồi năm này qua năm khác, bà cứ trì hoãn, tự nhủ chờ thêm một chút nữa, một chút nữa, cho tới khi bà nhận ra mình đã trì hoãn quá lâu, lâu tới mức không còn biết cách nào để bắt đầu nói ra."

"Cha con có tìm kiếm thêm không, dù đã hứa?" Khê Lam hỏi, dù cô đã đoán được câu trả lời từ cuốn sổ tay dang dở cô tìm thấy.

Đoàn Bích Thu gật đầu, một cái gật đầu đau đớn. "Ông ấy giữ lời hứa trong bốn năm đầu. Nhưng bà biết, sâu trong lòng, ông ấy chưa từng thực sự từ bỏ. Ông vẫn âm thầm để ý, âm thầm ghi chép, chờ đợi một cơ hội để tìm hiểu thêm mà không phá vỡ lời hứa với 'ông Tư'. Rồi tới năm con mười hai tuổi, ông ấy bắt đầu làm việc thường xuyên hơn gần khu vực Lõi Nguyên Sinh, nói với bà rằng có một dự án bảo trì đặc biệt cần ông. Vài tuần sau đó, ông ấy mất."

Câu chuyện khép lại thành một vòng tròn hoàn chỉnh trong tâm trí Khê Lam — cha cô, giữ lời hứa suốt bốn năm, rồi không kìm được nữa, quay lại tìm kiếm sự thật gần chính nơi mẹ cô từng phát hiện ra nó, và trả giá bằng chính mạng sống của mình, để lại một câu hỏi không lời đáp cho cả vợ ông lẫn mẹ ông, kéo dài thêm tám năm nữa cho tới đêm nay.

"Con dấu gia hạn cuối cùng là năm hai trăm ba mươi lăm." Khê Lam nói, suy nghĩ nhanh, ghép các mốc thời gian lại với nhau. "Cùng năm người đàn ông đó tới gõ cửa. Có lẽ đó không phải ngẫu nhiên — có lẽ chính sự gia hạn đó, việc hồ sơ mẹ con được xem xét lại lần cuối, đã khiến người đàn ông ấy biết được thông tin và quyết định tìm tới cha con để báo tin, trước khi một điều gì đó thay đổi khiến ông ta không còn cơ hội nào nữa."

"Có thể lắm." Đoàn Bích Thu nói, gật đầu chậm rãi, như thể lần đầu tiên nhìn thấy mảnh ghép ấy dưới một góc độ mới nhờ sự phân tích sắc bén của cháu gái mình. "Con giống cha mẹ con ở điều đó — luôn nhìn ra được những mối liên hệ mà người khác bỏ lỡ."

Khê Lam ôm lấy bà, cả hai cùng khóc trong im lặng một lúc lâu, không cần thêm lời nào nữa, chỉ có sự hiện diện của nhau, chia sẻ một gánh nặng đã được mang vác riêng lẻ quá lâu, giờ đây cuối cùng cũng được đặt xuống cùng nhau.

"Con sẽ tìm ra bà ấy." Khê Lam nói, giọng cô cứng cỏi trở lại sau cơn xúc động. "Dù ông Tư đó là ai, dù mẹ con hiện đang ở đâu, còn sống hay đã không còn, con sẽ tìm ra sự thật cuối cùng, bà à. Con không thể sống thêm một ngày nào nữa với một cái tên không có kết cục."

"Bà biết, con à." Đoàn Bích Thu nói, siết chặt tay cháu gái. "Và lần này, bà sẽ không ngăn con nữa. Bà chỉ xin con một điều — hãy để bà giúp con, bằng bất cứ cách nào bà có thể, dù bà chỉ là một bà già chẳng còn sức lực gì nhiều. Bà đã im lặng đủ lâu rồi. Đã tới lúc bà cũng phải bước ra khỏi cái bóng của chính sự sợ hãi của mình."

Đêm đó, hai bà cháu ngồi bên nhau tới tận khuya, Đoàn Bích Thu kể lại từng chi tiết nhỏ nhất bà còn nhớ được về người đàn ông tự gọi mình là "ông Tư" — dáng người, giọng nói, một vết sẹo nhỏ trên cằm ông ta mà bà tình cờ nhìn thấy qua khe cửa — những mảnh vụn ký ức mười hai năm tuổi đã phai mờ nhưng vẫn còn đủ để trở thành một khởi đầu mới cho cuộc tìm kiếm của Khê Lam, một cánh cửa khác vừa hé mở giữa vô số cánh cửa đã đóng kín suốt gần hai thập kỷ trên con tàu không bao giờ ngoảnh lại này.

"Ông ta nói ông ta làm việc trong bộ phận nào không, thưa bà?" Khê Lam hỏi, cố nặn ra từng giọt ký ức còn sót lại trong tâm trí bà nội.

"Bà không nhớ chính xác, nhưng bà nhớ cha con từng nhắc, rất khẽ, rằng ông ta có vẻ quen thuộc với khu vực hành chính gần Tầng Vòm, có lẽ làm công việc văn phòng nào đó liên quan tới hồ sơ nhân sự." Đoàn Bích Thu nói, cố lục lại từng mảnh ký ức đã phai màu theo năm tháng. "Ông ta không mặc đồng phục Vệ Binh hay Hội Đồng, nhưng cách ông ta nói chuyện, cách ông ta biết những điều không ai bên ngoài nên biết, khiến bà tin ông ta phải có một vị trí nào đó đủ gần với nơi lưu giữ những hồ sơ như vậy."

Khê Lam ghi nhớ từng chi tiết ấy, dù ít ỏi, như những mảnh bản đồ đầu tiên cho một hành trình mới, khó khăn hơn nhưng cũng đầy hy vọng hơn bất kỳ điều gì cô từng dám mơ tới kể từ ngày phát hiện ra tọa độ Lam Chử trong Lõi Nguyên Sinh.

Đã sao chép liên kết chương