Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 78

Chương 78 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lời Trăng Trối Bên Đường Ống

Bệnh viện trung tâm Tầng Vòm mang một sự yên tĩnh khác hẳn sự hỗn loạn Khê Lam vừa trải qua, những hành lang sáng sủa, sạch sẽ, với đội ngũ y tế di chuyển trong một nhịp điệu chuyên nghiệp gần như lạnh lùng. Cô ngồi trong phòng chờ dành cho gia đình bệnh nhân, cùng Bách Vân và Đoàn Bích Thu, tất cả đều im lặng theo dõi từng phút trôi qua trên đồng hồ điện tử gắn trên tường, trong khi Bùi Đắc Sinh đang trải qua ca phẫu thuật khẩn cấp phía sau cánh cửa kín.

Bách Vân đã dùng ảnh hưởng của mình, dù ít ỏi, để đảm bảo Bùi Đắc Sinh được ưu tiên tiếp nhận ngay khi tới nơi, một đặc quyền hiếm khi được trao cho một cư dân Tầng Rễ không có bất kỳ mối liên hệ chính thức nào với Tầng Vòm. Anh đã gọi điện trực tiếp cho một người bạn học cũ hiện làm trong ban quản lý bệnh viện, không giải thích lý do thực sự đằng sau sự khẩn cấp này, chỉ nói đây là một trường hợp cực kỳ quan trọng với anh.

Ba giờ trôi qua trong sự chờ đợi nặng nề, mỗi phút đều kéo dài như một giờ đồng hồ đối với Khê Lam, tâm trí cô quay cuồng với vô số ký ức về Bùi Đắc Sinh — lần đầu tiên cô gặp ông khi còn là một đứa trẻ lang thang ở Vườn Cũ, những câu chuyện ông kể về thời trẻ, ánh mắt kiên định của ông khi cuối cùng cũng quyết định phá vỡ mười chín năm im lặng để giúp cô tìm hiểu sự thật về mẹ mình.

Cuối cùng, cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, một bác sĩ phẫu thuật bước ra, cởi bỏ khẩu trang, gương mặt ông mang một biểu cảm mà Khê Lam đã học được, qua nhiều năm làm việc trong môi trường kỹ thuật đầy rủi ro, để nhận ra ngay lập tức — đó là gương mặt của một người sắp phải thông báo tin xấu nhất.

"Chúng tôi đã cố gắng hết sức." Ông nói, giọng ông trầm và cẩn trọng. "Tổn thương nội tạng nghiêm trọng hơn chúng tôi đánh giá ban đầu, kết hợp với lượng máu mất quá nhiều trước khi tới đây. Chúng tôi đã kiểm soát được phần lớn chảy máu, nhưng tim ông ấy đã yếu đi đáng kể trong quá trình phẫu thuật. Tôi e rằng... thời gian còn lại của ông ấy không còn nhiều. Có lẽ chỉ vài giờ, có thể ít hơn."

Khê Lam cảm thấy sàn nhà như sụp xuống dưới chân mình, tiếng nói của bác sĩ trở nên xa xăm như đang vọng lại từ một khoảng cách rất lớn. Bách Vân nắm chặt lấy vai cô, giữ cô đứng vững khi đôi chân cô như muốn khuỵu xuống.

"Con có thể gặp ông ấy không?" Cô hỏi, giọng cô vỡ ra.

"Ông ấy vẫn còn tỉnh táo lúc này, dù rất yếu." Bác sĩ đáp. "Tôi khuyên gia đình nên tận dụng thời gian còn lại."

Họ dẫn cô vào phòng chăm sóc đặc biệt, nơi Bùi Đắc Sinh nằm giữa một mạng lưới ống dẫn và thiết bị theo dõi, gương mặt ông xanh xao nhợt nhạt dưới ánh đèn trắng, nhưng khi ông nghe tiếng bước chân cô, đôi mắt ông hé mở, tìm kiếm cô ngay lập tức.

"Con bé..." Ông thì thầm, giọng ông giờ đây chỉ còn là một hơi thở khàn khàn.

Khê Lam ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt qua làn da mỏng manh. "Con ở đây, ông Sinh. Con sẽ không rời đi đâu."

"Ta muốn nói với con... trước khi quá muộn." Ông nói, mỗi từ như phải vật lộn để thoát ra khỏi lồng ngực đang suy yếu của ông. "Về mẹ con... Lâm Vĩnh Chi."

Khê Lam nín thở, cúi sát hơn để nghe rõ từng lời.

"Đêm đó, mười chín năm trước... ta không chỉ chứng kiến bà ấy bị bắt đi." Ông nói, giọng ông run rẩy vì cả nỗi đau thể xác lẫn trọng lượng của ký ức. "Ta còn giúp bà ấy... trốn thoát, chỉ vài tuần sau đó, khi ta phát hiện nơi họ đang giam giữ những người bị bắt để 'tái định cư.' Ta không thể cứu tất cả... nhưng ta đã cứu được bà ấy, và đưa bà ấy tới nơi an toàn đầu tiên ta biết, trước khi những cộng đồng ẩn náu như Hầm Lặng thực sự hình thành đầy đủ."

Nước mắt tràn ra trên gương mặt Khê Lam, một sự thật mới, sâu sắc hơn bất kỳ điều gì cô từng biết, đang được trao lại cho cô trong những khoảnh khắc cuối cùng của người đàn ông đã giữ nó suốt gần hai thập kỷ.

"Tại sao ông không nói với con sớm hơn?" Cô hỏi, không phải trách móc, chỉ là một câu hỏi cần được hỏi.

"Ta sợ..." Ông thở khó khăn hơn, máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng bíp chậm rãi hơn. "Ta sợ nếu con biết ta có liên quan trực tiếp, con sẽ đặt ta vào vị trí nguy hiểm hơn nếu bí mật bị lộ ra. Ta muốn bảo vệ con... theo cách duy nhất ta biết, bằng cách giữ khoảng cách với chính vai trò của mình trong câu chuyện, cho tới khi ta chắc chắn con đã đủ mạnh mẽ, đủ khôn ngoan để mang theo sự thật này."

"Con đủ mạnh mẽ rồi, ông Sinh ạ." Cô nói, siết chặt tay ông. "Nhờ ông. Nhờ tất cả những gì ông đã dạy con, đã cho con, dù không nói ra bằng lời."

Bùi Đắc Sinh mỉm cười yếu ớt, một nụ cười mang theo cả nỗi đau lẫn một sự bình yên kỳ lạ. "Hãy tìm bà ấy, con bé ạ. Đừng dừng lại. Và khi con tìm thấy bà ấy... hãy nói với bà ấy rằng Đắc Sinh cuối cùng cũng đã kể hết, đã không còn gì phải giữ kín nữa."

"Con hứa." Khê Lam nói, giọng cô nghẹn ngào vì nước mắt không ngừng rơi. "Con hứa với ông."

Ông nhắm mắt lại, hơi thở ông chậm dần, yếu dần, nhưng bàn tay ông vẫn nắm lấy tay cô cho tới những giây phút cuối cùng, như thể đang cố truyền lại, qua chính cái nắm tay ấy, tất cả sức mạnh và sự kiên định ông đã tích lũy suốt cả cuộc đời, một cuộc đời gắn liền từ đầu tới cuối với những đường ống, những cỗ máy, những bí mật của con tàu Khởi Nguyên.

Máy theo dõi nhịp tim phát ra một tiếng bíp kéo dài, đơn điệu, rồi im bặt.

Khê Lam ngồi đó, không nói được lời nào, ôm lấy bàn tay đã lạnh dần của người đàn ông đã cứu mẹ cô, đã giữ bí mật vì cô, đã đồng hành cùng cô qua những khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong hành trình tìm kiếm sự thật, giờ đây đã ra đi, mang theo phần cuối cùng của câu chuyện ông đã kịp trao lại trước khi quá muộn.

Bách Vân bước tới, đặt tay lên vai cô, không nói gì, chỉ đứng đó, một sự hiện diện lặng lẽ giữa nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Đoàn Bích Thu đứng ở ngưỡng cửa, tay bà che miệng, nước mắt lăn dài, tiếc thương cho người đàn ông đã từng giấu bà trong một khoang bảo trì bỏ hoang suốt hai ngày, mười chín năm trước, để cứu mạng bà.

Ngoài khung cửa sổ mô phỏng của bệnh viện, hình ảnh giả lập bầu trời sao vẫn tiếp tục trải rộng, lặng lẽ và vĩnh cửu, không hề hay biết rằng con tàu Khởi Nguyên vừa mất đi một trong những nhân chứng cuối cùng của một đêm đã định hình toàn bộ số phận của biết bao con người, một người đã sống trọn cuộc đời mình theo cách âm thầm nhất, và giờ đây, đã ra đi theo cách dũng cảm nhất mà ông có thể chọn.

*

Tin tức về cái chết của Bùi Đắc Sinh lan tới Tầng Rễ trước bình minh, mang theo một làn sóng đau buồn khác hẳn sự phẫn nộ đã bùng lên suốt những ngày trước đó. Trầm Bá Nguyên, khi nghe tin, ngồi lặng người hàng giờ trong căn phòng nhỏ của mình, gương mặt ông hằn sâu một nỗi ân hận ông biết sẽ theo mình suốt quãng đời còn lại. Ông đã dành cả đêm tự hỏi liệu, nếu ông không kêu gọi cuộc tụ họp ấy, nếu ông chọn một con đường khác, ít quyết liệt hơn, liệu người thợ máy già ấy có còn sống hay không.

Ở Tầng Vòm, tin tức cũng tới tai Chương Khắc Định qua một báo cáo ngắn gọn từ Tôn Khắc Dư, chỉ liệt kê cái chết như một trong nhiều thương vong cần được ghi nhận sau vụ việc. Nhưng khi Chương Khắc Định đọc tới cái tên — Bùi Đắc Sinh — ông dừng lại, ánh mắt ông sững sờ trong một khoảnh khắc dài. Ông nhớ ra cái tên ấy, mơ hồ nhưng chắc chắn, từ chính hồ sơ Đêm Rễ Đứt ông đã chôn giấu suốt mười chín năm — một nhân chứng nhỏ, không đóng vai trò lãnh đạo, nhưng có mặt đêm ấy, người mà báo cáo cũ ghi nhận đã "biến mất khỏi khu vực" trước khi lực lượng trấn áp hoàn tất công việc của mình.

Ông ngồi một mình trong phòng làm việc, tay ông đặt lên bản báo cáo, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Chương Khắc Định cảm thấy một điều gì đó gần với sự hối hận thực sự, không phải sự hối hận trừu tượng ông đã học cách sống chung suốt hai thập kỷ, mà một nỗi đau cụ thể, mang tên một con người vừa chết vì chính hệ thống ông đã dựng lên để bảo vệ tất cả mọi người, kể cả những người như ông ta.

Ông nhớ lại lời người phụ nữ dẫn đầu cuộc phản kháng mười chín năm trước đã nói với ông, câu nói ông chưa từng quên: rằng sự thật không bao giờ thực sự chết, nó chỉ ngủ quên. Giờ đây, nhìn cái tên Bùi Đắc Sinh trên bản báo cáo, ông tự hỏi liệu chính mình, sau tất cả những năm cố gắng giữ cho nó ngủ yên, có phải là người cuối cùng đánh thức nó dậy, bằng chính bàn tay của mình.

Đã sao chép liên kết chương