Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 75

Chương 75 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Mệnh Lệnh Cầm Vũ Khí

Tôn Khắc Dư triệu tập cuộc họp giao ban khẩn cấp lúc bình minh, tập hợp toàn bộ đội trưởng Vệ Binh đang phụ trách khu vực quanh Trạm Tái Sinh Trung Tâm trong một căn phòng nhỏ chật kín người, không khí căng thẳng tới mức Thân Bảo Nghiêm có thể cảm nhận được nó như một thứ vật chất nặng nề đè lên ngực mình.

"Đám đông đã tụ tập ba ngày liên tục." Tôn Khắc Dư nói, giọng ông sắc lạnh, không còn chút kiên nhẫn nào còn sót lại. "Trưởng Lão Hội Đồng đã cho phép tôi hành động, với điều kiện chúng ta ưu tiên giải tán ôn hòa trước khi sử dụng biện pháp cứng rắn hơn. Kế hoạch như sau: chúng ta sẽ tiến vào từ ba hướng lúc rạng sáng ngày mai, khi số lượng người tụ tập ở mức thấp nhất, sử dụng loa phóng thanh yêu cầu giải tán trước, và nếu không có kết quả trong ba mươi phút, chúng ta sẽ tiến hành áp giải những người cầm đầu, bắt đầu từ kẻ tự xưng là người tổ chức chính."

Thân Bảo Nghiêm đứng trong hàng, cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe từ "áp giải" — một cụm từ hành chính lạnh lùng anh đã học được, qua đêm đọc hồ sơ Đêm Rễ Đứt, có thể che giấu vô số hình thức bạo lực khác nhau tùy thuộc vào cách nó được thực hiện trên thực địa.

"Nếu đám đông kháng cự?" Một đội trưởng khác hỏi.

"Chúng ta được phép sử dụng vũ lực tối thiểu cần thiết để duy trì trật tự." Tôn Khắc Dư đáp, một nụ cười mỏng thoáng qua khóe miệng ông khiến Thân Bảo Nghiêm cảm thấy bất an hơn bất kỳ lời nói cụ thể nào. "Nhưng tôi tin tưởng rằng, khi họ nhìn thấy lực lượng chúng ta triển khai, phần lớn sẽ tự động giải tán mà không cần tới bước đó."

Sau buổi giao ban, Thân Bảo Nghiêm được giao chỉ huy một trong ba mũi tiến vào — mũi phía đông, khu vực gần nhất với những trạm kiểm soát nhỏ mà theo báo cáo trinh sát, có một nhóm kỹ sư đang giám sát các van và bảng điều khiển quan trọng. Anh nhận nhiệm vụ trong im lặng, không dám để lộ bất kỳ dấu hiệu do dự nào trước mặt Tôn Khắc Dư, nhưng bên trong, một cơn bão đang hình thành.

Anh dành cả buổi chiều hôm đó một mình trong văn phòng, cố tìm một cách để thực hiện nhiệm vụ mà không gây ra thảm họa anh linh cảm có thể xảy ra nếu mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của Tôn Khắc Dư. Anh nghĩ tới Vũ Khắc Đăng, tới bốn ngày ông bị giam giữ vì một tội danh ông không hề phạm phải. Anh nghĩ tới Khê Lam, con gái của một người phụ nữ từng đứng trước chính xác tình huống này mười chín năm trước, và những gì đã xảy ra với bà.

Anh nghĩ tới lời thề Vệ Binh anh đã đọc ngày nhập ngũ — bảo vệ sự sống còn của con tàu và toàn thể cư dân, không phân biệt tầng lớp — và tự hỏi liệu, lần đầu tiên trong mười hai năm sự nghiệp, lời thề ấy đòi hỏi anh phải làm điều ngược lại với những gì cấp trên ra lệnh.

Tối hôm đó, anh tìm tới văn phòng của Ngô Đắc Vượng, một hành động liều lĩnh anh chưa từng cân nhắc thực hiện trước đây trong sự nghiệp của mình — một đội trưởng Vệ Binh cấp trung tìm tới một thành viên Hội Đồng mà không thông qua kênh chỉ huy chính thức. Ông tiếp anh với vẻ ngạc nhiên nhưng không từ chối cuộc gặp.

"Thưa Ủy viên, tôi cần nói với ông điều gì đó, và tôi cần ông giữ kín nguồn tin này." Thân Bảo Nghiêm nói, giọng anh căng thẳng. "Ngày mai, lúc rạng sáng, Ủy viên Tôn sẽ triển khai lực lượng tiến vào Trạm Tái Sinh Trung Tâm từ ba hướng. Kế hoạch chính thức là giải tán ôn hòa trước, nhưng tôi lo ngại, dựa trên cách ông ấy chỉ đạo buổi giao ban sáng nay, rằng ông ấy đang chuẩn bị tinh thần, và có lẽ cả lực lượng, cho một kết quả bạo lực hơn nhiều so với những gì được nói ra công khai."

Ngô Đắc Vượng nhìn anh với một sự nghiêm trọng mới, nhận ra ngay tầm quan trọng của thông tin này. "Tại sao anh nói cho tôi biết điều này, đội trưởng? Đây là một rủi ro lớn với anh."

Thân Bảo Nghiêm im lặng một lúc, cố tìm một câu trả lời trung thực. "Vì tôi đã đọc hồ sơ đầy đủ về Đêm Rễ Đứt cách đây vài tuần, thưa Ủy viên. Và tôi không muốn trở thành một phần của một sự kiện khác giống như vậy, chỉ vì tôi đã chọn im lặng khi tôi còn có cơ hội để nói."

Ngô Đắc Vượng gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông mang một sự tôn trọng mới dành cho người đội trưởng trẻ tuổi trước mặt. "Tôi sẽ cố gắng liên lạc với Trưởng Lão ngay trong đêm nay, tìm cách trì hoãn hoặc điều chỉnh kế hoạch. Nhưng tôi không thể hứa sẽ thành công. Chương Khắc Định đang chịu áp lực rất lớn, từ nhiều phía cùng lúc."

"Tôi hiểu." Thân Bảo Nghiêm nói. "Tôi chỉ không muốn, sau này, khi nhìn lại, tôi phải tự hỏi liệu mình đã làm mọi thứ có thể hay chưa."

Khi anh rời khỏi văn phòng Ngô Đắc Vượng, bước đi qua những hành lang Tầng Vòm tĩnh lặng lúc đêm khuya, Thân Bảo Nghiêm cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, dù không biết liệu hành động của mình có thực sự thay đổi được điều gì hay không. Anh nghĩ tới sáng mai, tới mũi tiến quân phía đông anh sẽ chỉ huy, và tự nhủ, dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ tìm mọi cách để đảm bảo không ai trong khu vực anh phụ trách phải chịu tổn hại không cần thiết, dù điều đó có nghĩa là anh phải hành động chậm hơn, thận trọng hơn, thậm chí là bất tuân một phần mệnh lệnh nếu cần thiết.

Đó là một quyết định anh biết có thể hủy hoại sự nghiệp mười hai năm của mình. Nhưng lần đầu tiên kể từ đêm đọc hồ sơ Đêm Rễ Đứt, anh cảm thấy mình đang hành động theo đúng lời thề anh đã đọc ngày nhập ngũ, thay vì chỉ đơn thuần tuân theo mệnh lệnh của người đang đứng trên anh trong hệ thống cấp bậc.

*

Ngô Đắc Vượng giữ đúng lời hứa, cố liên lạc với Bách Vân ngay trong đêm, biết rằng cậu học viên của mình có mối liên hệ trực tiếp với những gì đang xảy ra ở Tầng Rễ hơn bất kỳ ai khác ông có thể tin tưởng để truyền tin nhanh chóng. "Ta vừa nhận được một cảnh báo." Ông nói qua thiết bị liên lạc riêng, giọng ông không giải thích rõ nguồn tin nhưng đủ nghiêm trọng để Bách Vân hiểu đây không phải chuyện đùa. "Lực lượng Vệ Binh sẽ tiến vào Trạm Tái Sinh Trung Tâm lúc rạng sáng ngày mai, từ ba hướng. Ta đã cố thuyết phục Trưởng Lão trì hoãn, nhưng ông ấy chỉ đồng ý giới hạn ở mức giải tán ôn hòa trước, không đảm bảo gì hơn thế. Con cần báo cho những người con biết ở đó, để họ chuẩn bị tinh thần, và nếu có thể, thuyết phục họ rời đi trước khi trời sáng."

Bách Vân cảm ơn ông, tim anh đập nhanh khi ngắt liên lạc, lập tức tìm cách báo tin cho Khê Lam. Cô đang ở lại canh gác một trong những trạm kiểm soát nhỏ gần trạm tái sinh, và khi nghe tin, gương mặt cô trắng bệch trong ánh đèn mờ.

"Rạng sáng ngày mai." Cô lặp lại, giọng cô run lên. "Chúng ta có chưa đầy tám tiếng để làm điều gì đó."

Cô tìm ngay tới Trầm Bá Nguyên, đang nghỉ ngơi trong một góc lều tạm dựng gần cổng trạm, báo lại toàn bộ những gì Bách Vân vừa truyền đạt. Ông lắng nghe trong im lặng, gương mặt ông không hề biến sắc, như thể ông đã lường trước điều này từ lâu.

"Ta đã đoán họ sẽ không chờ đợi mãi." Ông nói. "Nhưng ta sẽ không rút lui, Khê Lam ạ. Nếu chúng ta rời đi ngay khi họ đe dọa, chúng ta đang nói với họ rằng mọi lời đe dọa trong tương lai cũng sẽ có tác dụng tương tự. Nhưng ta sẽ đảm bảo phần lớn mọi người ở đây hiểu rõ rủi ro, và những ai muốn rời đi trước khi trời sáng, ta sẽ không ngăn cản họ."

"Con xin chú, hãy suy nghĩ lại." Khê Lam nói, giọng cô khẩn thiết. "Đây không chỉ là mạng sống của những người ở đây. Nếu có xô xát gần các van chính, cả hệ thống có thể bị ảnh hưởng."

"Ta biết, con gái ạ." Trầm Bá Nguyên đáp, ánh mắt ông nặng trĩu. "Đó là lý do ta sẽ đích thân đứng gần khu vực van chính đêm nay, cùng với những người ta tin tưởng nhất, để đảm bảo không có sự cố nào xảy ra dù tình huống có căng thẳng tới đâu. Con và những kỹ sư khác nên rời khỏi khu vực nguy hiểm nhất trước khi trời sáng, để đảm bảo an toàn cho chính mình."

Khê Lam lắc đầu ngay lập tức. "Con sẽ ở lại. Nếu có bất kỳ nguy cơ nào với hệ thống, con cần có mặt để xử lý nó bằng kiến thức kỹ thuật của mình. Đó là cách duy nhất con có thể thực sự giúp ích lúc này."

Trầm Bá Nguyên nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu, chấp nhận quyết định của cô dù rõ ràng không hoàn toàn yên tâm. Đêm đó, không ai trong khu vực trạm tái sinh thực sự ngủ được, mỗi người theo cách riêng của mình chuẩn bị tinh thần cho những gì bình minh có thể mang tới, khi ánh sáng nhân tạo mờ dần theo lịch trình đêm cố định của con tàu, phủ lên đám đông đang chờ đợi một bóng tối nặng nề, im lặng khác thường.

Đã sao chép liên kết chương