Chương 19
Chương 19 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
Vũ Không Đọc Được
Khê Lam không ngủ được đêm đó, và khi bình minh nhân tạo bắt đầu sáng dần qua hệ thống chiếu sáng mô phỏng của khu dân cư, cô đã ngồi sẵn ở bàn ăn, phóng to từng bức ảnh chụp vội trong thiết bị ghi chép, đọc đi đọc lại cho tới khi mắt mỏi nhừ.
"Con thức từ bao giờ vậy?" Bà nội hỏi, bước ra từ phòng ngủ, giọng còn ngái ngủ.
"Con dậy sớm để chuẩn bị việc." Khê Lam đáp, tắt màn hình thiết bị nhanh hơn cần thiết, một phản xạ khiến bà nội nhìn cô thêm một giây trước khi lặng lẽ đi pha trà, không hỏi thêm.
Buổi trưa, cô gặp lại Bách Vân tại phòng học số bảy, cả hai đều mang theo quầng thâm dưới mắt vì thiếu ngủ. Họ trải các bức ảnh ra bàn, cẩn thận sắp xếp theo thứ tự, cố gắng ghép lại bức tranh toàn cảnh từ những mảnh vỡ rời rạc.
"Vũ." Bách Vân nói, chỉ vào dòng chữ bị cắt cụt. "Chỉ một chữ, không đọc được phần còn lại. Nhưng nếu đúng là liên quan tới thuyền trưởng sáng lập Vũ Thừa Nguyên, có thể đây là hậu duệ trực hệ của ông ấy — dòng họ Vũ vẫn còn giữ một vị trí danh dự trong nghi lễ, dù không còn quyền lực chính trị thực sự nữa."
"Tôi cần tra cứu thêm về dòng họ đó." Khê Lam nói, dù cô biết khả năng tiếp cận thông tin gia phả của các gia đình Tầng Vòm gần như bằng không đối với một người như cô.
"Để tôi lo việc đó." Bách Vân nói. "Tôi có thể tra cứu phả hệ chính thức qua thư viện học viên mà không gây nghi ngờ, vì đó là một phần trong môn lịch sử hàng hải."
Khê Lam gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn dán vào một bức ảnh khác — trang ghi chú viết tay về việc "phần bổ sung liên quan tới sự kiện năm hành trình thứ hai trăm hai mươi tám đã được chuyển sang lưu trữ riêng." Cô đã kể cho Bách Vân nghe sơ lược về Đêm Rễ Đứt tối qua, nhưng chưa nói hết những gì Bùi Đắc Sinh ngụ ý — về việc bí mật này "sẽ thay đổi những gì con biết về chính mình."
"Anh có nghĩ," cô hỏi chậm rãi, "rằng những người tham gia sự kiện mười chín năm trước biết về quyết định năm bốn mươi mốt không? Rằng họ đã tìm ra đúng điều chúng ta vừa tìm ra, chỉ là theo một cách khác?"
"Có khả năng đó." Bách Vân đáp, nhìn cô với vẻ dò xét nhẹ nhàng, cảm nhận được có điều gì đó cô chưa nói hết. "Cô nghĩ về điều gì cụ thể vậy?"
Khê Lam do dự một lúc lâu, rồi quyết định nói ra điều cô đã giấu kín suốt từ tối qua. "Mẹ tôi mất tích năm tôi một tuổi, trong cái mà bà nội tôi luôn gọi là 'một tai nạn ở Tầng Rễ, hồi đó loạn lắm'. Đó là năm hành trình thứ hai trăm hai mươi tám. Cùng năm với Đêm Rễ Đứt."
Bách Vân im lặng, để cô có thời gian nói tiếp mà không bị ngắt lời.
"Tôi không biết chắc." Cô nói, giọng run nhẹ. "Có thể chỉ là trùng hợp về thời gian. Nhưng nếu không phải trùng hợp, thì mẹ tôi có thể đã là một trong những người tham gia sự kiện đó. Và cha tôi — người chết tám năm trước trong một 'sự cố áp suất' gần Lõi Nguyên Sinh, sau khi hỏi tổ trưởng của mình liệu có nên nói ra một sự thật có thể gây hoảng loạn hay không — có thể ông cũng đã phát hiện ra chính điều này, theo cách của riêng ông."
Bách Vân đặt tay lên bàn, gần bàn tay cô nhưng không chạm vào, một cử chỉ an ủi kiềm chế của người không chắc mình có quyền an ủi tới mức nào. "Nếu điều đó đúng, tôi rất tiếc, Khê Lam."
Đó là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô, không có họ đi kèm, một sự thân mật nhỏ nhưng rõ rệt mà cả hai đều nhận ra ngay lập tức.
"Tôi cần biết chắc." Cô nói, lau vội một giọt nước mắt vừa trào ra mà cô không kịp ngăn lại. "Không phải để trả thù, hay để đòi công lý cho quá khứ. Tôi chỉ cần biết sự thật về chính gia đình mình, sau hai mươi năm chỉ được nghe những mảnh vụn không rõ ràng."
"Chúng ta sẽ tìm ra." Bách Vân nói, giọng chắc chắn hơn cô mong đợi từ một người vẫn đang phải vật lộn với niềm tin của chính mình vào gia đình và hệ thống anh sinh ra trong đó. "Tôi sẽ tra cứu phả hệ dòng họ Vũ. Cô hãy thử hỏi lại ông già ở Boong Đáy, nhưng lần này, hãy cho ông ấy biết những gì chúng ta vừa tìm được — có lẽ khi biết chúng ta đã đi xa tới đâu, ông ấy sẽ sẵn lòng nói thêm."
Họ chia tay nhau ở cửa phòng học, mỗi người mang theo một phần nhiệm vụ mới. Khê Lam tranh thủ giờ nghỉ trưa còn lại để tới Boong Đáy, lòng nôn nóng không thể chờ tới tối.
Bùi Đắc Sinh đang ăn dở bữa trưa đơn giản khi cô tới, một chén cháo tổng hợp nguội ngắt đặt bên cạnh đống linh kiện quen thuộc. Ông ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện vào giờ này, khác hẳn thói quen ghé thăm buổi tối thường lệ.
"Có chuyện gì gấp vậy, con bé?" Ông hỏi, đặt chén cháo xuống.
Khê Lam kể vắn tắt những gì cô và Bách Vân tìm được — hồ sơ 041-H, ba thành viên Hội Đồng từ chức, dòng ghi chú về "sự kiện năm hành trình thứ hai trăm hai mươi tám" bị chuyển sang lưu trữ riêng. Cô không nhắc tên Bách Vân, chỉ nói "một người bạn tôi tin tưởng", giữ đúng lời hứa bảo vệ danh tính anh.
Bùi Đắc Sinh nghe xong, đặt hai tay lên đầu gối, cúi người xuống như thể sức nặng của câu chuyện vừa đè lên vai ông thêm một lần nữa. Khi ông ngẩng lên, mắt ông đỏ hoe, một điều Khê Lam chưa từng thấy ở ông trong suốt tám năm quen biết.
"Con đã đi xa hơn cả những gì chính những người năm đó từng đi được." Ông nói, giọng nghẹn lại. "Họ chỉ nghi ngờ. Con đã có bằng chứng bằng giấy trắng mực đen."
"Ông làm ơn, nói cho cháu biết thêm đi." Khê Lam nói, giọng gần như van nài. "Cháu cần biết mẹ cháu có phải là một trong số họ không."
Bùi Đắc Sinh nhìn cô thật lâu, đôi mắt già nua ánh lên một nỗi đau đã được nén chặt qua gần hai thập kỷ. "Ông chưa thể nói tên, con bé ạ. Không phải vì ông không muốn, mà vì một khi cái tên ấy được thốt ra, ông sợ nó sẽ kéo con vào một con đường không có lối quay lại, nguy hiểm hơn nhiều so với những gì con đang tưởng tượng." Ông nắm lấy tay cô, bàn tay run rẩy nhưng chắc chắn. "Nhưng ông sẽ nói điều này: nếu con thực sự là con của người ông nghĩ, thì con đã thừa hưởng đúng thứ dũng khí đã khiến người đó không thể im lặng, dù biết cái giá phải trả."
Câu nói ấy vừa là một lời xác nhận nửa vời, vừa là một lời cảnh báo, khiến Khê Lam rời khỏi Boong Đáy với trái tim nặng trĩu hơn bao giờ hết, nhưng cũng với một sự quyết tâm mới, sắc bén hơn, như thể mọi nghi ngờ mơ hồ trước đây giờ đã có một hình dạng gần như rõ ràng, dù vẫn chưa trọn vẹn.
Buổi chiều, khi Khê Lam bước ra hành lang khu đào tạo sau khi gặp lại Bách Vân một lần nữa để báo cáo những gì Bùi Đắc Sinh vừa hé lộ, một tin nhắn thông báo nội bộ hiện lên trên bảng tin công cộng gắn ở góc tường, khiến bước chân cô khựng lại.
"Thông báo an ninh: Vệ Binh Hội Đồng đang tiến hành rà soát bất thường liên quan tới một tín hiệu cảm biến lỗi tại khu vực Kho Lưu Trữ Sáng Lập vào đêm qua. Mọi cá nhân có mặt tại khu vực trung chuyển liên quan trong khung giờ hai mươi ba giờ tới không giờ ba mươi được yêu cầu trình diện để đối chiếu hồ sơ công tác trong vòng bốn mươi tám giờ tới."
Khê Lam đứng sững nhìn dòng chữ ấy, cảm giác lạnh buốt lan khắp người. Cô đã có mặt đúng khung giờ đó, với hồ sơ công tác chính thức — nhưng Bách Vân, người không có lý do chính đáng nào để giải thích sự hiện diện của mình ngoài một câu chuyện có thể không đứng vững trước sự thẩm vấn kỹ lưỡng, lại không có tấm khiên bảo vệ tương tự.
Cô quay lại, định chạy tìm anh để báo tin, nhưng khi nhìn lại phía cuối hành lang, cô thấy anh đã đứng đó, cũng đang nhìn chằm chằm vào chính bảng thông báo ấy, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh đèn hành lang, và trong khoảnh khắc ánh mắt hai người gặp nhau, cả hai đều hiểu rõ, không cần nói thành lời, rằng cửa sổ an toàn mong manh họ từng có đã bắt đầu khép lại.
Anh bước lại gần cô, giọng hạ thấp hết mức có thể giữa hành lang vẫn còn vài người qua lại. "Tôi sẽ trình diện theo đúng thời hạn, với lý do chính đáng — nghiên cứu học phần, có thể xin xác nhận từ ông Hiền rằng tôi từng ghé qua khu vực đó hợp pháp trong tuần. Cô không cần lo cho tôi."
"Nếu họ tra kỹ hơn, họ sẽ thấy anh không có lý do gì để ở gần khu lưu trữ vật lý đúng vào giờ cửa sổ bảo trì mở." Khê Lam nói, cố giữ giọng thật khẽ, nỗi lo lắng không giấu được trong ánh mắt. "Đó không phải trùng hợp dễ giải thích."
"Tôi biết." Bách Vân đáp, hàm anh nghiến chặt lại trong một thoáng trước khi giãn ra, lấy lại vẻ bình tĩnh có chủ đích. "Nhưng lo lắng lúc này không giúp được gì. Chúng ta cứ tiếp tục kế hoạch — cô hỏi thêm từ phía Boong Đáy, tôi tra phả hệ dòng họ Vũ. Nếu có dấu hiệu họ thực sự nhắm tới chúng ta, chúng ta sẽ biết trước khi quá muộn."
Khê Lam gật đầu, dù trong lòng cô không còn chắc chắn về điều đó như giọng nói tự tin của anh cố thể hiện ra. Cô nhìn lại dòng thông báo trên bảng tin một lần cuối trước khi quay đi, khắc sâu từng chữ vào trí nhớ như một lời cảnh báo cô không được phép quên, dù chỉ trong một khoảnh khắc lơ là.