Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Con Tàu Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Người Đứng Ở Cửa

Buổi trình diện của Khê Lam diễn ra ngắn gọn hơn cô lo sợ — một sĩ quan Vệ Binh trẻ đối chiếu hồ sơ công tác của cô với lịch trực chính thức, gật đầu, đóng dấu xác nhận, không hỏi thêm câu nào ngoài phạm vi công việc. Cô rời khỏi phòng thẩm vấn nhỏ ở khu vực an ninh Tầng Vòm với một cảm giác nhẹ nhõm mong manh, nhưng không dám tin hoàn toàn rằng mọi chuyện đã qua.

Trên đường về, cô đi ngang qua khu vực chờ, nơi vài người khác cũng có mặt tại khu vực trung chuyển đêm hôm đó đang xếp hàng chờ tới lượt mình. Cô nhận ra một trong số họ là người lưu trữ viên trẻ từng đọc trích đoạn Kinh Hải Trình trong buổi Lễ Hướng Đích, khuôn mặt anh ta căng thẳng không kém gì cô. Ai cũng có một chuyện gì đó để giấu, cô nghĩ, dù có lẽ không ai trong số họ đang giấu một điều nặng nề như thứ cô đang mang theo.

Vũ Bách Sơn, cháu nội của thuyền trưởng sáng lập, người từng đứng lên phản đối trong phiên họp năm bốn mươi mốt. Cái tên ấy, sau khi Bách Vân nhắn tin cho cô, cứ lởn vởn mãi trong đầu Khê Lam suốt cả buổi chiều, cả trong lúc cô cố gắng tập trung vào công việc thường nhật cùng Tổ Tuần Rễ, tay chân làm việc theo quán tính trong khi tâm trí trôi dạt nơi khác, khiến Vũ Khắc Đăng phải nhắc nhở cô hai lần vì thao tác sai quy trình an toàn — một điều chưa từng xảy ra trong suốt tám năm cô làm nghề.

Bách Vân nhắn cô qua hộp thư số mười ba ngay tối đó: phả hệ đã tra ra — người mang họ Vũ trong phiên họp năm bốn mươi mốt là Vũ Bách Sơn, cháu nội của thuyền trưởng sáng lập Vũ Thừa Nguyên, người duy nhất trong ba người từ chức còn có ghi chép về nơi sinh sống sau đó: chuyển xuống Tầng Rễ, mất năm hành trình thứ sáu mươi ba. Nhưng phần thú vị nhất, anh viết, là một chi tiết nhỏ trong hồ sơ phả hệ: Vũ Bách Sơn có một người cháu gái, không rõ tên đầy đủ vì hồ sơ bị cắt ở đó — đúng ngay khúc nối có thể dẫn tới sự kiện Đêm Rễ Đứt nếu dòng dõi ấy còn tiếp tục cho tới thế hệ tham gia sự kiện đó.

"Chúng ta cần xác nhận bằng cách đối chiếu với chữ ký trong hồ sơ 041-H." Bách Vân nói, khi họ gặp nhau ngắn ngủi ngoài giờ tại một góc khuất của khu vực trung chuyển, không dám vào phòng học số bảy lần nào nữa kể từ sau thông báo an ninh. "Nếu chữ ký khớp với một cái tên trong danh sách những người bị bắt giữ hoặc mất tích sau Đêm Rễ Đứt, chúng ta sẽ có bằng chứng nối liền hai sự kiện."

"Chúng ta không thể vào lại khu lưu trữ vật lý lúc này, quá nguy hiểm." Khê Lam nói, dù trong lòng cô cũng cảm nhận được sự thôi thúc tương tự đang giằng xé Bách Vân.

"Không cần vào lại khu vật lý." Anh đáp. "Ông Hiền cho tôi xem cuốn biên niên sử công khai lần trước, có ghi tên đầy đủ của cả ba người từ chức ở một trang khác, gần cuối cuốn sổ. Tôi chỉ cần xem lại trang đó một lần nữa, đối chiếu họ tên với chữ ký chúng ta đã chụp được. Chỉ mất vài phút, không cần mở bất kỳ ngăn kéo hạn chế nào."

Đó là một kế hoạch có vẻ an toàn hơn nhiều so với lần trước — không đột nhập, không dùng cửa sổ bảo trì, chỉ là một lần tra cứu tài liệu công khai hoàn toàn hợp pháp. Khê Lam tự nhủ điều đó trên suốt quãng đường tới điểm hẹn, cố thuyết phục chính mình rằng đây là một rủi ro chấp nhận được, dù một phần lý trí trong cô vẫn thì thầm cảnh báo rằng sự thôi thúc muốn biết sự thật về mẹ mình đang khiến cô đánh giá thấp mức độ nguy hiểm thực sự.

Nhưng khi họ tới Kho Lưu Trữ Sáng Lập tối hôm đó, không khí trong không gian rộng lớn ấy đã khác hẳn — nhiều bóng người mặc đồng phục xám đậm hơn bình thường di chuyển giữa các dãy giá đỡ, một sự hiện diện an ninh dày đặc chưa từng thấy, ánh đèn chính được bật sáng hơn thường lệ thay vì chế độ tiết kiệm năng lượng ban đêm quen thuộc.

"Có lẽ chúng ta nên rút lui." Khê Lam thì thầm, nắm nhẹ tay áo Bách Vân để kéo anh lùi lại.

"Đợi đã, ông Hiền đang ở kia." Bách Vân đáp, chỉ về phía bàn làm việc quen thuộc, nơi Vương Khắc Hiền đang ngồi, vẻ mặt căng thẳng bất thường. "Để tôi hỏi ông ấy nhanh thôi, cô đợi ở đây."

Trước khi Khê Lam kịp ngăn anh lại, Bách Vân đã bước về phía bàn của lưu trữ viên già. Cô đứng nép vào một góc khuất giữa hai dãy giá đỡ cao, quan sát cuộc trao đổi ngắn ngủi giữa hai người từ xa — Vương Khắc Hiền lắc đầu liên tục, ánh mắt ông liên tục liếc về phía cửa chính, một sự lo lắng không giấu giếm. Cuối cùng, ông miễn cưỡng đứng dậy, dẫn Bách Vân về phía dãy giá đỡ chứa cuốn biên niên sử, đúng khu vực nơi Khê Lam đang đứng núp.

"Nhanh lên." Vương Khắc Hiền nói, giọng gấp gáp khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày, rút cuốn sổ dày ra, lật nhanh tới trang cần tìm. "Tối nay không phải lúc thích hợp để ở đây, học viên."

Bách Vân cúi xuống đọc nhanh, Khê Lam bước lại gần hơn để cùng xem, cả ba người túm tụm quanh bàn đọc nhỏ dưới ánh đèn mờ. Dòng chữ hiện ra: "Vũ Bách Sơn — cựu thành viên Hội Đồng, hậu duệ dòng Vũ Thừa Nguyên." Và ngay bên dưới, một dòng khác, chữ viết tay nhỏ hơn, được thêm vào sau: "Cháu gái, Lâm Vĩnh Chi, làm việc tại Tổ bảo trì Tầng Rễ."

Khê Lam đứng chết lặng. Lâm Vĩnh Chi. Tên mẹ cô.

"Là ai đó." Một giọng nói trầm, dứt khoát, vang lên từ phía sau, khiến cả ba người giật mình quay lại.

Một người đàn ông vai rộng, dáng đứng như một bức tường thành, đứng chắn ngay lối ra của dãy giá đỡ, đồng phục xám đậm với phù hiệu kim loại sáng loáng trên vai — Khê Lam nhận ra ngay, đó chính là người đội trưởng Vệ Binh cô từng thấy hộ tống Trưởng Lão Hội Đồng trong buổi Lễ Hướng Đích. Thân Bảo Nghiêm.

"Ba người, đứng yên tại chỗ." Ông ra lệnh, giọng không lớn nhưng mang một uy quyền khiến cả căn phòng như đông cứng lại. Ánh mắt ông quét qua cuốn biên niên sử vẫn còn mở trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt của Bách Vân, sau đó là Khê Lam, dường như đang ghi nhớ từng chi tiết. "Tôi cần biết chính xác các người đang làm gì ở đây, và tại sao cuốn hồ sơ này lại mở đúng trang có tên hai cựu thành viên Hội Đồng liên quan tới một vụ điều tra đang mở."

Trong tích tắc im lặng đông cứng ấy, Vương Khắc Hiền là người đầu tiên hành động — ông đột ngột hắt đổ một chồng hồ sơ trên bàn bên cạnh xuống sàn, tạo ra tiếng động lớn và một khoảnh khắc hỗn loạn ngắn ngủi. "Xin lỗi, tay tôi run quá." Ông nói lớn, cúi xuống nhặt giấy tờ, và trong lúc Thân Bảo Nghiêm theo phản xạ liếc mắt về phía tiếng động, ông khẽ đẩy nhẹ Bách Vân về phía một lối thoát phụ giữa hai dãy giá đỡ, nơi Khê Lam nhận ra ngay — một hành lang bảo trì hẹp mà chỉ nhân viên lâu năm mới biết tới.

"Chạy." Vương Khắc Hiền thì thầm, đủ nhỏ để chỉ hai người họ nghe thấy. "Ông sẽ giữ chân ông ta được vài phút, không hơn."

Khê Lam không kịp suy nghĩ, chỉ kịp nắm lấy tay Bách Vân, cả hai lao vào hành lang tối hẹp, tiếng bước chân gấp gáp của họ vang vọng giữa những bức tường kim loại lạnh lẽo, phía sau lưng, giọng Thân Bảo Nghiêm gằn lên đầy giận dữ khi nhận ra mình vừa bị đánh lạc hướng: "Đứng lại! Không ai được rời khỏi khu vực này!"

Họ chạy, không dám ngoái lại, không biết liệu người đội trưởng Vệ Binh ấy đã kịp nhìn rõ khuôn mặt họ hay chưa, chỉ biết rằng phía sau lưng, cánh cửa an toàn mỏng manh họ từng có, cánh cửa của những buổi tối lén lút gặp nhau trong bí mật, giờ đã sập xuống hoàn toàn.

Hành lang bảo trì dẫn họ ra một cửa thoát hiểm phụ, thông sang một đoạn ống dẫn kỹ thuật hẹp mà Khê Lam nhận ra ngay nhờ kinh nghiệm nghề nghiệp — một tuyến đường vòng ít người biết tới, thường chỉ dùng cho nhân viên bảo trì di chuyển giữa các khu vực mà không cần qua các cửa kiểm soát chính. Cô dẫn đường, kéo Bách Vân theo sau, len lỏi qua những khúc cua chật hẹp, tiếng bước chân của họ hòa lẫn vào tiếng rền đều đặn của hệ thống thông gió chạy dọc trần ống.

Họ dừng lại khi ra tới một khoang trung chuyển nhỏ, cách xa Kho Lưu Trữ Sáng Lập đủ để tạm thời cảm thấy an toàn, cả hai thở hổn hển, lưng dựa vào vách kim loại lạnh lẽo. Bách Vân cúi người, hai tay chống lên đầu gối, cố lấy lại nhịp thở.

"Ông Hiền sẽ ổn chứ?" Khê Lam hỏi, giọng vẫn còn run.

"Tôi không biết." Bách Vân đáp, khuôn mặt anh trắng bệch dưới ánh đèn yếu. "Nhưng ông ấy vừa mạo hiểm rất nhiều vì chúng ta."

Họ nhìn nhau trong im lặng, cả hai đều hiểu rõ, không cần nói thành lời, rằng mọi thứ vừa thay đổi hoàn toàn. Con đường duy nhất còn lại phía trước là tiếp tục, mang theo cái tên vừa mới phát hiện, cái tên đang đốt cháy trong lồng ngực Khê Lam dữ dội hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào về Vệ Binh phía sau: Lâm Vĩnh Chi. Mẹ cô. Cháu gái của một người từng dám đứng lên chống lại sự dối trá của cả một hệ thống, và có lẽ, đã thừa hưởng đúng thứ dũng khí ấy để rồi biến mất không dấu vết, mười chín năm về trước, trong chính Đêm Rễ Đứt.

Đã sao chép liên kết chương