Chương 16
Chương 16 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Người Nằm Giữa Bãi Lau Sậy
Tiếng trống trận vọng lại từ xa như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang gầm gừ giữa những ngọn đồi trập trùng phía trước. Tịnh Yên và sư phụ Liễu Nguyên đã đi tới cách ải Long Môn chừng một ngày đường, dừng chân tại một trạm quân y dã chiến dựng tạm bên một cánh rừng thưa, nơi hàng chục thương binh từ trận đánh vừa qua đang được khiêng về, tiếng rên la và mùi máu tanh hòa lẫn trong không khí oi nồng của buổi chiều muộn.
"Cháu theo sát ta, đừng rời mắt khỏi những gì ta làm." Sư phụ dặn dò, giọng đã trở nên nghiêm nghị khác hẳn thường ngày, ánh mắt quét nhanh qua hàng dài thương binh để đánh giá mức độ ưu tiên cứu chữa — một kỹ năng mà ông gọi là "phân loại chiến trường", điều mà bà Khuê chưa từng có dịp dạy cho Tịnh Yên vì làng Lạch Dừa chưa bao giờ trực tiếp hứng chịu một trận đánh quy mô lớn như thế này.
Họ lao vào công việc ngay lập tức, không kịp nghỉ ngơi sau chặng đường dài. Tịnh Yên học cách băng bó vết thương sâu, cầm máu bằng cách ép chặt động mạch, phân biệt giữa vết thương có thể chờ và vết thương cần xử lý ngay lập tức để giữ mạng sống. Có những cảnh tượng khiến nó phải nghiến răng kìm nén cơn buồn nôn — những vết chém sâu tới xương, những mũi tên còn cắm sâu trong thịt chưa kịp rút ra, những người lính trẻ chỉ mới đôi mươi đang gào thét trong đau đớn.
Gần tối, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời phía chân đồi — không biết là màu của mặt trời lặn hay màu phản chiếu từ đám cháy nào đó ngoài chiến trường — một toán lính khiêng cáng chạy vội vào trạm quân y, hớt hải gọi lớn.
"Cứu với! Có người bị thương nặng ngoài bãi lau sậy, chúng tôi tìm thấy khi đi tuần, không biết là quân ta hay quân nào, nhưng còn sống!"
Sư phụ Liễu Nguyên và Tịnh Yên cùng vài binh sĩ khác vội chạy theo hướng chỉ, băng qua một quãng đồng cỏ dại tới một bãi lau sậy um tùm gần bờ suối. Giữa đám lau sậy rạp nát, một người đàn ông trẻ nằm bất động, áo giáp da đã rách toạc một bên sườn, máu thấm đẫm loang lổ trên nền vải xanh sẫm của bộ quân phục, gương mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều.
"Còn thở!" Tịnh Yên quỳ xuống, áp tai vào ngực người đàn ông, nghe được nhịp tim yếu ớt nhưng vẫn còn đó. "Sư phụ, mạch còn đập nhưng rất yếu!"
Sư phụ nhanh chóng kiểm tra vết thương — một vết đâm sâu ở vùng bụng dưới sườn trái, máu vẫn còn rỉ ra dù đã có dấu hiệu đông lại một phần, có lẽ nhờ người đàn ông đã tự dùng một mảnh vải buộc tạm trước khi kiệt sức ngã xuống.
"Vết thương này nếu không xử lý ngay sẽ nhiễm trùng nặng, có thể chết vì mất máu trong đêm nay." Sư phụ nói nhanh, tay đã bắt đầu xé lớp áo giáp rách để lộ vết thương rõ hơn. "Khiêng anh ta về trạm ngay, cẩn thận đừng để va chạm mạnh vào vết thương."
Người đàn ông được khiêng về trạm quân y trong tình trạng nguy kịch, và ngay khi đặt lên bàn cấp cứu tạm bợ dựng bằng vài tấm ván gỗ, sư phụ Liễu Nguyên đã bắt tay vào xử lý vết thương với tốc độ và sự chính xác đáng kinh ngạc — rửa sạch vết thương bằng rượu mạnh pha loãng, khâu lại từng lớp mô bị rách bằng chỉ tơ đã tiệt trùng qua lửa, trong khi Tịnh Yên phụ giữ dụng cụ, thấm máu, và chuẩn bị thuốc cầm máu, kháng viêm theo từng bước sư phụ yêu cầu.
"Kim ngân hoa với hoàng liên, giã nhuyễn đắp lên vết khâu để chống nhiễm trùng." Sư phụ ra lệnh, giọng dứt khoát giữa tiếng rên nho nhỏ của người bệnh đang lơ mơ tỉnh dậy vì đau đớn. "Nhanh lên, ta cần trong khắc này."
Tịnh Yên làm theo với tốc độ nhanh nhất có thể, tay không hề run dù đây là ca phẫu thuật nghiêm trọng nhất nó từng chứng kiến trong đời. Nó nhìn xuống gương mặt người đàn ông đang nằm trên bàn — dù đang nhăn nhó vì đau, những đường nét trên khuôn mặt ấy vẫn toát lên một vẻ cương nghị, kiên định lạ thường, khác hẳn vẻ hoảng loạn thường thấy ở phần lớn thương binh khác.
Gần nửa đêm, ca cấp cứu mới hoàn tất. Sư phụ lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không rời mắt khỏi bệnh nhân, tiếp tục theo dõi nhịp thở, sắc mặt để đảm bảo không có biến chứng bất ngờ.
"Anh ta qua được cơn nguy kịch rồi, nhưng còn phải theo dõi sát trong vài ngày tới, đề phòng sốt nhiễm trùng." Sư phụ nói, giọng đã có phần đuối sức sau nhiều giờ tập trung cao độ. "Tịnh Yên, cháu ở lại canh chừng anh ta đêm nay, có gì bất thường gọi ta ngay."
"Dạ, thưa sư phụ." Tịnh Yên đáp, ngồi xuống bên cạnh chiếc cáng tạm nơi người đàn ông đang nằm, tay vẫn giữ một chiếc khăn ẩm để lau mồ hôi và theo dõi thân nhiệt.
Một viên chỉ huy quân y tới kiểm tra tình hình, nhìn thấy phù hiệu còn sót lại trên bộ quân phục rách nát của người đàn ông, không khỏi giật mình.
"Đây... đây là công tử Thanh Phong! Con trai thứ của Trấn Bắc Hầu!" Viên chỉ huy hạ giọng, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa lo lắng. "Công tử chỉ huy một đội tiên phong đi trinh sát chiều nay, chúng tôi tưởng đã mất tích trong trận giao tranh với kỵ binh Bắc Địch..."
Tịnh Yên nghe vậy, không khỏi giật mình. Con trai của Trấn Bắc Hầu — cái tên mà cụ Đồ Hạc từng nhắc tới với vẻ kính nể ở phủ Thanh Dương năm nào, gia tộc đã trấn giữ ải Long Môn qua bao đời — hóa ra lại chính là người đang nằm bất tỉnh trước mặt nó, người mà đôi tay nó vừa cùng sư phụ giành giật lại từ tay tử thần.
Đêm đó, Tịnh Yên ngồi canh bên cạnh Thanh Phong suốt nhiều canh giờ, quan sát từng nhịp thở, từng chuyển biến nhỏ trên gương mặt anh. Có lúc anh cựa mình, khẽ rên trong cơn mê sảng, miệng lẩm bẩm những từ ngữ không rõ ràng — có lẽ là mệnh lệnh quân sự, có lẽ là tên của những người đồng đội đã ngã xuống trong trận đánh chiều nay.
Gần sáng, khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe vải bạt của trạm quân y, đôi mắt Thanh Phong khẽ hé mở. Anh nhìn quanh một lúc, ánh mắt còn mơ hồ vì thuốc mê và mất máu, rồi dừng lại trên gương mặt Tịnh Yên đang cúi xuống kiểm tra vết thương.
"Ta... còn sống sao?" Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn giữ được một chút gì đó của sự tỉnh táo quân nhân.
"Công tử còn sống. Sư phụ tôi và tôi đã cứu chữa cho công tử suốt đêm qua." Tịnh Yên đáp, giọng nhẹ nhàng trấn an, tay vẫn không ngừng kiểm tra thân nhiệt qua trán anh. "Công tử cần nằm yên, đừng cử động mạnh, vết thương vừa khâu chưa lành hẳn."
Thanh Phong nhìn nó một lúc lâu, ánh mắt dần tỉnh táo hơn, lộ rõ một sự ngạc nhiên khi nhận ra người vừa nói chuyện với mình chỉ là một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi.
"Cô... là ai?" Anh hỏi, giọng vẫn còn yếu nhưng đã bớt khàn hơn.
"Tôi là Đỗ Tịnh Yên, đồ đệ của sư phụ Liễu Nguyên." Nó đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh chuyên nghiệp như những gì sư phụ vẫn dạy, dù trong lòng không khỏi có chút bối rối trước ánh mắt chăm chú của người thanh niên trước mặt. "Công tử may mắn được binh lính tuần tra tìm thấy kịp thời, nếu chậm thêm một canh giờ nữa, e là đã không cứu được."
Thanh Phong im lặng một lúc, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Tịnh Yên với một vẻ gì đó khó gọi tên — không hẳn là sự tò mò đơn thuần, mà giống như một sự ghi nhận sâu sắc, như thể anh đang cố khắc ghi gương mặt của người vừa cứu mạng mình vào trí nhớ.
"Cảm ơn cô." Anh nói, giọng chân thành hiếm hoi giữa một người vốn quen với kỷ luật quân ngũ khô khan. "Ta nợ cô một mạng sống."
"Công tử không nợ gì cả." Tịnh Yên khẽ lắc đầu, nhớ lại lời bà và sư phụ vẫn thường dạy. "Cứu người là bổn phận của kẻ hành y, không phải để đòi ơn nghĩa."
Sư phụ Liễu Nguyên bước vào kiểm tra lại vết thương, gật gù hài lòng khi thấy tình trạng bệnh nhân đã ổn định hơn nhiều so với đêm qua. Ông trao đổi vài câu ngắn gọn với viên chỉ huy quân y về việc cần báo tin cho phủ Trấn Bắc Hầu biết công tử vẫn còn sống, tránh để gia đình phải chịu tin dữ oan uổng.
"Công tử cần nghỉ ngơi tuyệt đối trong ít nhất năm ngày tới, tránh vận động mạnh, ăn uống nhẹ nhàng dễ tiêu để cơ thể tập trung phục hồi." Sư phụ dặn dò, giọng nghiêm khắc như đang ra lệnh chứ không phải khuyên nhủ. "Nếu công tử cố gắng trở lại trận địa quá sớm, vết khâu có thể bục ra, lúc đó ta e rằng không cứu được lần thứ hai."
Thanh Phong khẽ nhíu mày, có vẻ như ý nghĩ về việc phải nằm yên giữa lúc chiến sự đang căng thẳng khiến anh không thoải mái chút nào, nhưng anh vẫn gật đầu, có lẽ vì tôn trọng người thầy thuốc đã cứu mạng mình. "Ta hiểu. Đa tạ sư phụ."
"Không cần đa tạ ta, hãy đa tạ đồ đệ của ta." Sư phụ khẽ liếc sang Tịnh Yên, ánh mắt lấp lánh một sự hài lòng kín đáo. "Chính tay nó đã cầm máu cho công tử ngay tại bãi lau sậy trước khi ta kịp tới, nếu chậm thêm một chút, máu ra nhiều hơn thì dù ta có tài giỏi tới đâu cũng khó lòng cứu nổi."
Thanh Phong quay sang nhìn Tịnh Yên lần nữa, ánh mắt lần này mang một sắc thái khác — không chỉ là lòng biết ơn, mà còn có chút gì đó tò mò, như muốn hiểu thêm về cô gái trẻ tuổi nhưng bản lĩnh phi thường này. Tịnh Yên, cảm nhận được ánh nhìn ấy, hơi cúi đầu, bối rối cất giọng.
"Công tử cứ nghỉ ngơi cho khỏe, tôi còn phải giúp sư phụ chăm sóc những thương binh khác." Nó nói, rồi vội vàng đứng dậy, tìm cớ rời khỏi để tránh ánh mắt vẫn còn dõi theo mình cho tới khi khuất sau tấm màn vải bạt ngăn cách các khu trong trạm quân y.
Ngoài trại, tiếng trống trận từ ải Long Môn vẫn tiếp tục vọng lại, nhắc nhở rằng cuộc chiến vẫn còn đang tiếp diễn dữ dội, và đây có lẽ chỉ mới là cuộc gặp gỡ đầu tiên trong một chuỗi những biến cố lớn lao còn đang chờ đợi cả hai người ở phía trước.