Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
8 phút đọc

Chương 50

Chương 50 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Xiềng Xích Giữa Cung Vàng

Ba ngày sau đêm định mệnh, Tịnh Yên vẫn bị giam lỏng trong căn phòng nhỏ nơi khu nhà khách, không được phép rời khỏi dù chỉ một bước, mọi bữa ăn đều do thị vệ mang tới, không ai được phép vào thăm. Nàng không biết rõ tình trạng của Tĩnh Tần ra sao, chỉ có thể đoán định qua vẻ mặt căng thẳng của người lính canh mỗi lần mang cơm tới, và qua sự im lặng đáng sợ bao trùm cả khu nhà khách vốn thường ngày náo nhiệt tiếng người qua lại.

Ba ngày giam lỏng ấy dài tựa ba năm đối với Tịnh Yên. Nàng ngồi hàng giờ liền bên khung cửa sổ nhỏ, nhìn ra khoảng sân hẹp nơi chỉ có vài bóng lá tre lay động theo gió, cố gắng ôn lại từng chi tiết của đêm định mệnh, tìm kiếm trong trí nhớ bất cứ manh mối nào có thể giải thích cho sự biến mất kỳ lạ của người cung nữ đã mang chén thuốc tới, nhưng càng cố nhớ, mọi thứ càng trở nên mơ hồ, như thể chính ký ức của nàng cũng đang bị một bàn tay vô hình nào đó bóp méo.

Nàng viết một bức thư ngắn gửi cho Thanh Phong, nhờ người lính canh có vẻ còn chút lương tâm chuyển giúp, dù không chắc chắn liệu nó có thực sự tới được tay chàng hay không. Nàng cũng nghĩ tới Sử Văn Cẩn, tới những cuốn sổ cũ trong Tàng Thư Các mà nàng chưa kịp lật xem, tự hỏi liệu trong đó có ẩn chứa manh mối nào về vụ việc tương tự xảy ra hai mươi năm trước mà Ngạn Bá Thuyên từng nhắc tới, một manh mối có thể giúp nàng hiểu rõ hơn về kẻ đang giăng bẫy mình lúc này.

Đêm thứ ba, nàng mơ thấy bà Khuê đứng giữa khu vườn thuốc ở Lạch Dừa, ánh mắt bà hiền từ nhưng nghiêm nghị, chỉ nói một câu duy nhất trước khi tan biến vào màn sương — "Con đã học đủ để biết đâu là sự thật, đừng để nỗi sợ hãi khiến con quên mất điều đó." Tịnh Yên tỉnh giấc giữa đêm khuya, nước mắt đã ướt đẫm gối, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự vững vàng kỳ lạ, như thể bà nội vừa trao cho nàng thêm một chút sức mạnh để đối mặt với những gì sắp tới.

Vào buổi sáng ngày thứ tư, cánh cửa phòng nàng bật mở, không phải người mang cơm quen thuộc, mà là một đoàn người mặc quan phục nghiêm chỉnh, dẫn đầu là một vị quan trung niên gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao, cùng vài viên thị vệ trang bị đầy đủ đao kiếm.

"Đỗ Tịnh Yên, ngươi bị buộc tội cố ý phối thuốc sai, gây nguy hại tính mạng cho Tĩnh Tần nương nương, một trọng tội liên quan tới an nguy của bậc quý nhân trong cung cấm." Vị quan tuyên đọc, giọng đanh thép không chút cảm xúc. "Theo lệnh của Hình Bộ, ngươi phải bị áp giải về đại lao chờ xét xử chính thức."

Tịnh Yên đứng bật dậy, tim đập thình thịch, cảm giác cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình. "Đại nhân, con hoàn toàn vô tội! Con chưa từng cố ý làm hại Tần nương, xin đại nhân cho con cơ hội trình bày sự thật!"

"Việc trình bày sự thật, ngươi sẽ có cơ hội trước công đường, không phải ở đây." Vị quan đáp, lạnh lùng ra hiệu cho thị vệ tiến lên.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng lại bật mở thêm lần nữa, Kính Bá Văn bước vào, gương mặt ông nặng trĩu, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào Tịnh Yên như thể không dám đối diện với những gì sắp xảy ra. "Khoan đã." Ông nói, giọng có phần gấp gáp. "Ta là Chưởng viện Thái Y Viện, xin được nói vài lời trước khi các vị áp giải người của viện ta đi."

Vị quan trung niên khẽ nhíu mày nhưng vẫn dừng lại, tỏ chút nể nang trước địa vị của Kính Bá Văn. "Chưởng viện đại nhân cứ nói, nhưng lệnh bắt giữ đã có sự phê chuẩn từ trên, không thể thay đổi."

"Ta biết." Kính Bá Văn đáp, quay sang nhìn Tịnh Yên, ánh mắt ông phức tạp đến mức nàng khó lòng đọc được trọn vẹn cảm xúc bên trong — vừa có sự dằn vặt, vừa có một điều gì đó giống như một lời xin lỗi câm lặng. "Ta chỉ muốn ngươi biết, dù tình thế hiện tại có bất lợi tới đâu, ta sẽ không để mọi chuyện dừng lại ở đây một cách bất công. Nhưng ngay lúc này, ta không đủ thẩm quyền để ngăn cản lệnh bắt giữ từ Hình Bộ, khi bằng chứng vật chứng đã được trình lên và tình trạng Tần nương vẫn còn nguy kịch chưa qua khỏi."

"Tần nương... người vẫn chưa tỉnh lại sao?" Tịnh Yên hỏi, giọng run rẩy vì lo lắng.

"Vẫn còn hôn mê." Kính Bá Văn đáp, giọng trầm xuống. "Nếu người không qua khỏi, tội danh của ngươi sẽ không còn dừng lại ở mức gây nguy hại, mà sẽ trở thành tội giết người, một tội danh có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của ngươi."

Câu nói ấy như một nhát dao cứa thẳng vào lòng Tịnh Yên, khiến đôi chân nàng khẽ khuỵu xuống. Nàng cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng nỗi sợ hãi trước viễn cảnh một bản án tử hình treo lơ lửng phía trước là điều không gì có thể xua tan hoàn toàn trong khoảnh khắc ấy.

"Con xin đại nhân, hãy tin con." Nàng nói, giọng nghẹn lại. "Con thề trên vong linh bà nội và sư phụ đã khuất của con, con chưa từng, và sẽ không bao giờ, cố ý làm hại bất cứ ai con có trách nhiệm cứu chữa."

Kính Bá Văn nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng mang theo nhiều ý nghĩa hơn bất cứ lời nói nào lúc này. "Ta sẽ tự mình xem xét lại toàn bộ vụ việc, không để bất cứ ai vội vàng kết luận khi chưa có đủ chứng cứ xác đáng." Ông nói, rồi quay sang vị quan Hình Bộ. "Xin các vị đối xử với y sinh của ta một cách đúng mực, nàng vẫn chưa bị kết tội chính thức."

Vị quan gật đầu qua loa, ra hiệu cho thị vệ tiến lên, một người trong số họ lấy ra một sợi xích nhỏ bằng đồng, không quá nặng nề nhưng đủ để đánh dấu thân phận một kẻ tình nghi đang bị áp giải, khóa nhẹ vào cổ tay Tịnh Yên. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến nàng rùng mình, một cảm giác tủi nhục và bất lực tràn ngập tâm trí, khác hẳn với mọi khó khăn nàng từng trải qua trước đây — lần này, không phải thiên tai, không phải chiến tranh, mà chính con người, chính cái hệ thống quyền lực nàng từng hy vọng có thể dùng y thuật để phụng sự, đang quay lưng chống lại nàng.

Khi bị dẫn đi qua sân Thái Y Viện, Tịnh Yên thấy nhiều ánh mắt dõi theo từ các dãy hành lang — có kẻ tò mò, có kẻ thương hại, có kẻ hả hê. Nàng bắt gặp ánh mắt của Âu Bá Tường đứng lặng nơi góc sân, gương mặt hắn phức tạp khó đoán, không rõ là ăn năn hay chỉ đơn thuần là sợ hãi trước việc tai họa suýt chút nữa đã rơi vào chính mình. Xa hơn, nàng thấy Ngạn Bá Thuyên đứng nơi bậc thềm Tàng Thư Các, ánh mắt ông dõi theo nàng với một nỗi đau đớn sâu sắc, như thể đang chứng kiến một bi kịch từng xảy ra được tái diễn lần nữa trước mắt mình, nhưng ông không tiến lại gần, không nói một lời nào, chỉ đứng đó, bất động, như một pho tượng đá mang theo cả một quá khứ chưa được giải tỏa.

Cỗ xe tù nhỏ chờ sẵn ngoài cổng viện, Tịnh Yên bị đẩy lên, cánh cửa gỗ đóng sập lại sau lưng, tiếng khóa cài vang lên chát chúa như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng vừa mới nhen nhóm kể từ ngày nàng đặt chân tới kinh thành Yên Phụng. Qua khe hở nhỏ của cửa xe, nàng nhìn thấy tấm biển đề tên Thái Y Viện dần khuất xa, nơi nàng từng mang theo bao hoài bão được cống hiến, được chứng minh giá trị của một cô lang y áo vải xuất thân làng chài — giờ đây, tất cả dường như đang sụp đổ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Xe tù lăn bánh qua những con phố kinh thành, giữa dòng người qua lại vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, không ai biết, không ai để tâm tới số phận của một cô gái nhỏ bé đang bị áp giải phía sau lớp cửa gỗ kín mít ấy. Tịnh Yên ngồi thu mình trong góc xe tối, tay vẫn còn vướng xích đồng, lòng ngổn ngang trăm mối — nghĩ tới Thanh Phong, không biết chàng đã hay tin chưa, nghĩ tới Kỳ Bá Nghiêm và Nhược Lan nơi biên ải xa xôi, nghĩ tới bà Khuê và Liễu Nguyên, những người đã dạy nàng đứng vững trước mọi giông bão của cuộc đời.

Ngang qua một khúc ngoặt gần khu chợ trung tâm, xe tù chậm lại vì dòng người đông đúc, Tịnh Yên áp mặt vào khe cửa gỗ, cố nhìn ra ngoài lần cuối trước khi bóng tối của đại lao nuốt chửng mọi ánh sáng ban ngày. Nàng thấy một sạp hàng nhỏ bán thuốc dạo, một cảnh tượng bình dị gợi nhớ tới gian hàng của bà Khuê ngày xưa nơi chợ phủ Thanh Dương, và trong khoảnh khắc ấy, một nỗi nhớ quê nhà cồn cào trào dâng, khiến lòng nàng vừa đau đớn vừa được an ủi phần nào — dù có chuyện gì xảy ra, gốc rễ của nàng vẫn luôn ở đó, không ai có thể tước đoạt được.

Khi cỗ xe dừng lại trước cổng đại lao Hình Bộ, những bức tường đá cao ngất, âm u lạnh lẽo hiện ra trước mắt, Tịnh Yên hít một hơi thật sâu, cố nén lại nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Nàng biết, từ khoảnh khắc bước qua cánh cổng ấy, một chương mới đầy thử thách trong cuộc đời nàng sẽ chính thức bắt đầu — không còn là cuộc chiến với dịch bệnh, với vết thương chiến trận, mà là một cuộc chiến với chính sự bất công của con người, một cuộc chiến mà nàng không có gì trong tay ngoài lòng tin vào sự thật và một trái tim chưa bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh.

Đã sao chép liên kết chương