Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
8 phút đọc

Chương 95

Chương 95 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Bia Đá Không Còn Trống

Buổi lễ khắc tên diễn ra vào một sáng sớm tinh khôi, khi sương còn giăng nhẹ trên khu vườn thuốc của Thái Y Viện. Không phô trương rình rang như những nghi lễ triều đình khác, buổi lễ chỉ có sự tham dự của những người thực sự có liên quan — Kính Bá Văn, Ngạn Bá Thuyên, Tịnh Yên, cùng vài vị Ngự y kỳ cựu khác từng biết Liễu Nguyên trong quá khứ, giờ đã tóc bạc da mồi nhưng vẫn tới đây để chứng kiến một điều họ chưa từng dám hy vọng sẽ thấy trong đời.

Tấm bia đá vinh danh các Chưởng viện tiền nhiệm đặt trang trọng trong một gian nhà nhỏ phía sau chính điện của viện, khắc đầy những cái tên trải dài qua nhiều thế hệ — ngoại trừ một khoảng trống nhỏ, nơi lẽ ra phải có tên của vị Chưởng viện từng giữ chức hai mươi hai năm trước, nhưng đã bị đục bỏ ngay sau vụ án oan khuất năm xưa.

Người thợ khắc đá làm việc tỉ mỉ, từng nét chữ "Đường Tử Nguyên" dần hiện lên rõ ràng trên khoảng trống ấy, và khi nét khắc cuối cùng hoàn tất, Kính Bá Văn bước tới, run rẩy đặt một nén hương trước tấm bia, cúi đầu thật sâu.

"Xin thứ lỗi cho chúng con, vì đã để ngài phải chịu oan khuất suốt hai mươi hai năm." Ông nói, giọng nghẹn ngào không giấu giếm trước những người có mặt. "Nhưng từ hôm nay, tên tuổi và danh dự của ngài đã được phục hồi trọn vẹn, mãi mãi không bao giờ bị lãng quên trong lịch sử của viện này."

Tịnh Yên bước tới sau đó, đặt lên bệ thờ nhỏ dưới tấm bia chiếc hộp gỗ chứa hai mảnh ngọc phù đã hợp nhất, cùng cuốn Bách Thảo Chân Kinh — không phải để cất giữ vĩnh viễn, mà chỉ trong buổi lễ hôm nay, như một cách để người thầy đã khuất của nàng, dù chỉ trong biểu tượng, cũng được chứng kiến khoảnh khắc danh dự của mình được khôi phục.

"Sư phụ, con đã mang theo lời dạy của người suốt cả hành trình dài." Nàng thì thầm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. "Cứu người trước, hỏi thân phận sau. Con hy vọng, con đã sống xứng đáng với những gì người đã truyền lại."

Sau buổi lễ, khi mọi người dần rời đi, Kính Bá Văn giữ Tịnh Yên lại, cả hai cùng đi dạo chậm rãi qua khu vườn thuốc quen thuộc, nơi đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc trò chuyện quan trọng trong hành trình của nàng tại kinh thành.

"Giờ đây, khi mọi bí mật đã được giải đáp, ngươi đã có suy nghĩ gì về con đường phía trước chưa?" Ông hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm thực sự.

Tịnh Yên trầm ngâm một lúc trước khi trả lời. "Con đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó, thưa Chưởng viện đại nhân." Nàng nói. "Chức vị Y Chính hạng nhất mà Thánh thượng ban cho con là một vinh dự lớn, và con biết ơn vì điều đó. Nhưng con nhận ra, trái tim con vẫn luôn hướng về những nơi như Lạch Dừa, như những vùng quê hẻo lánh nơi người dân không có đủ điều kiện tiếp cận y thuật tốt, giống như những gì bà nội con và cả làng con đã từng phải chịu đựng."

"Ngươi muốn dùng đặc quyền lập y quán riêng mà Thánh thượng đã ban." Kính Bá Văn nói, không phải một câu hỏi mà là một sự khẳng định, như thể ông đã đoán trước được điều này từ lâu.

"Vâng." Tịnh Yên gật đầu. "Con muốn xây dựng một nơi không chỉ chữa bệnh, mà còn dạy nghề thuốc cho những người trẻ có tố chất nhưng không có điều kiện học hành chính thống — giống như con đã từng được bà nội và sư phụ dạy dỗ. Một nơi kết hợp cả những gì con học được từ y thuật dân gian lẫn y thuật cung đình, để tri thức ấy không còn bị giới hạn chỉ trong tường thành kinh đô."

Kính Bá Văn dừng bước, nhìn nàng với một ánh mắt vừa tự hào vừa có chút gì đó bịn rịn của một người thầy sắp phải chia xa học trò xuất sắc nhất của mình. "Ta ủng hộ quyết định này." Ông nói. "Dù ta cũng phải thừa nhận, viện này sẽ vắng đi một trong những y sinh tài năng nhất từng bước qua cánh cổng này."

"Con sẽ không rời xa hoàn toàn, thưa đại nhân." Tịnh Yên đáp, mỉm cười trấn an. "Con vẫn sẽ giữ chức vị Y Chính, vẫn sẽ định kỳ trở về kinh thành để báo cáo, trao đổi kinh nghiệm, và gửi những học trò xuất sắc nhất của mình tới đây để được đào tạo bài bản hơn. Con chỉ muốn, nơi đặt trái tim công việc của mình sẽ là nơi thực sự cần tới nó nhất."

"Ngươi đã nghĩ tới nơi nào cụ thể chưa?" Ông hỏi.

"Con nghĩ tới Đông Hải." Nàng đáp, ánh mắt xa xăm nhìn về hướng biển dù không thể thấy được từ đây. "Gần nơi con đã sinh ra, nơi làng Lạch Dừa từng tồn tại trước khi bị thiêu rụi. Con muốn tận mắt xem lại nơi ấy, trước khi quyết định chính xác mình sẽ đặt viên gạch đầu tiên ở đâu."

Kính Bá Văn gật đầu, đặt một tay lên vai nàng trong một cử chỉ khích lệ hiếm hoi. "Vậy hãy đi đi." Ông nói. "Ta sẽ chuẩn bị đầy đủ giấy tờ, sắc phong, và mọi sự hỗ trợ cần thiết từ phía triều đình để ngươi có thể bắt đầu ngay khi đã sẵn sàng. Chỉ cần nhớ rằng, cánh cửa của Thái Y Viện, và của chính ta, sẽ luôn rộng mở bất cứ khi nào ngươi cần."

Buổi chiều hôm đó, khi Tịnh Yên trở về khu nhà khách, nàng tìm thấy Ngạn Bá Thuyên đang ngồi đợi sẵn trong sân, bên cạnh là một túi hành lý nhỏ đã được chuẩn bị sẵn sàng.

"Ông định đi đâu vậy?" Nàng hỏi, ngạc nhiên.

"Ta đã già rồi, Đỗ y sinh, không còn phù hợp để tiếp tục gánh vác trọng trách trong viện như trước nữa." Ngạn Bá Thuyên đáp, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt đầy nếp nhăn. "Nhưng ta vẫn còn chút sức lực, và ta nghĩ, nếu ngươi không phiền, ta muốn đồng hành cùng ngươi tới Đông Hải, giúp ngươi xây dựng y quán mới. Coi như đó là cách ta chuộc lại phần nào những năm tháng im lặng đã qua, và cũng là cách ta được sống trọn vẹn hơn với những gì còn lại của cuộc đời mình."

Tịnh Yên cảm động không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu, nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông. "Con rất vui vì có ông đồng hành, thưa Ngạn thái y." Nàng nói. "Hành trình phía trước, con nghĩ, sẽ cần tới kinh nghiệm và sự khôn ngoan của ông hơn bao giờ hết."

Tin tức về dự định của Tịnh Yên nhanh chóng lan tới tai Nhược Lan và Tôn Bá Nghi, cả hai tìm tới nàng ngay tối hôm đó, gương mặt tràn đầy quyết tâm không giấu giếm.

"Ngươi không định để ta ở lại kinh thành một mình chứ?" Nhược Lan hỏi, tay chống hông, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua Nghinh Phong, cùng nhau trải qua cuộc vây hãm này, ta không có ý định để ngươi một mình xây dựng cơ nghiệp mới khi không có ta bên cạnh."

"Ta cũng vậy." Tôn Bá Nghi nói thêm, khoanh tay trước ngực với vẻ nghiêm túc quen thuộc của một người lính. "Đỗ y sinh, dù ngươi có đi tới đâu, ta cũng sẽ theo tới đó. Đó là điều ta đã tự hứa với lòng mình từ ngày đầu tiên được giao nhiệm vụ hộ tống ngươi."

Tịnh Yên nhìn hai người bạn đồng hành đã sát cánh cùng nàng qua biết bao gian khó, lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. "Vậy thì, có lẽ y quán mới của ta sẽ không thiếu người, dù mới chỉ là những viên gạch đầu tiên." Nàng nói, giọng đầy xúc động lẫn hài hước nhẹ nhàng hiếm hoi.

Đêm đó, khi mọi việc chuẩn bị đã tạm ổn, Thanh Phong tìm tới, mang theo một bình rượu nhỏ mà chàng nói là để "mừng cho một khởi đầu mới". Hai người ngồi bên hiên nhà, nhìn ánh trăng đang lên cao dần giữa bầu trời đêm trong vắt.

"Nàng đã quyết định rồi." Chàng nói, không phải một câu hỏi. "Đông Hải, gần Lạch Dừa."

"Vâng." Tịnh Yên đáp, quay sang nhìn chàng, trong lòng thoáng chút do dự trước khi hỏi tiếp. "Chàng nghĩ sao về quyết định này?"

Thanh Phong im lặng một lúc, ánh mắt chàng nhìn xa xăm về phía chân trời tối. "Ta nghĩ, đó là quyết định đúng đắn nhất mà nàng có thể đưa ra." Chàng nói, giọng chân thành không chút do dự. "Và ta cũng đã có những suy nghĩ riêng của mình về con đường phía trước, nhưng có lẽ, chúng ta nên để những chuyện đó lại sau, khi nàng đã ổn định được y quán mới, khi mọi trách nhiệm chúng ta đang gánh vác đã tạm thời lắng xuống."

Tịnh Yên gật đầu, cảm nhận rõ sự tôn trọng trong cách chàng luôn đặt công việc và trách nhiệm của nàng lên trước, không hề gây áp lực hay vội vàng đòi hỏi bất cứ điều gì cho riêng tình cảm giữa hai người, dù nàng biết rõ, cả hai đều đang mang trong lòng những cảm xúc đã chờ đợi quá lâu để được nói ra trọn vẹn.

"Vậy chúng ta cứ để mọi thứ theo đúng nhịp của nó." Nàng nói khẽ, rót thêm rượu vào chén của chàng. "Ta tin, khi thời điểm thích hợp tới, cả hai ta sẽ đều nhận ra ngay, không cần phải vội vã."

"Ta cũng tin như vậy." Thanh Phong đáp, nâng chén rượu lên, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng hiếm khi chàng để lộ ra trước người khác. "Vì bất cứ điều gì đã trụ vững qua từng ấy sóng gió, chắc chắn cũng đủ vững vàng để chờ đợi thêm một khoảng thời gian ngắn ngủi nữa."

Họ cụng chén nhẹ nhàng dưới ánh trăng, không cần thêm lời thề nguyện hoa mỹ nào, chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ giữa hai con người đã cùng nhau đi qua quá nhiều thử thách để còn cần phải chứng minh điều gì thêm cho nhau nữa.

Đã sao chép liên kết chương