Chương 33
Chương 33 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Lời Thề Không Phân Địch Ta
Nửa đêm, tiếng động lạ vọng tới từ phía khu giam giữ tù binh khiến Tịnh Yên bừng tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn. Nàng vội khoác áo ngoài, chạy về phía khu lều nhỏ nơi Bặc Nhi đang dưỡng thương, tim đập thình thịch vì một linh cảm chẳng lành.
Khi tới nơi, nàng thấy hai binh sĩ đang đứng trước cửa lều, một trong số họ chính là người lính có sẹo trên mặt đã chặn đường nàng vài ngày trước, tay đang cầm một con dao găm, ánh mắt đỏ ngầu vì men rượu và cơn giận chưa nguôi.
"Dừng lại!" Tịnh Yên hét lớn, lao tới chắn ngay trước cửa lều, đứng giữa người lính và Bặc Nhi đang co rúm người trong góc, đôi mắt tràn đầy sợ hãi.
"Tránh ra, cô lang y." Người lính gằn giọng, hơi thở nồng nặc mùi rượu. "Ta chỉ muốn cho tên giặc này nếm thử một chút những gì đồng bọn nó đã gây ra cho em trai ta."
"Nếu anh làm hại một tù binh đang bị thương, anh không chỉ vi phạm quân luật, mà còn tự biến mình thành thứ mà chính anh căm ghét!" Tịnh Yên đáp, giọng không hề run sợ dù tim nàng đang đập loạn nhịp. "Ta không thể để anh làm vậy."
"Cô nghĩ cô là ai mà dám ngăn cản ta?" Người lính tiến thêm một bước, con dao găm lăm lăm trong tay.
Đúng lúc căng thẳng lên tới đỉnh điểm, tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau, cùng giọng nói uy nghiêm quen thuộc. "Buông dao xuống ngay!" Thanh Phong xuất hiện, theo sau là vài binh sĩ tuần tra, ánh mắt chàng lạnh như băng khi nhìn thấy tình huống trước mắt.
Người lính khựng lại, nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống khi đối diện trực tiếp với phó tướng, chậm rãi hạ con dao xuống, gương mặt dần chuyển từ giận dữ sang hoảng sợ khi nhận ra hậu quả có thể xảy đến với mình.
"Bẩm phó tướng, tôi... tôi chỉ..." Người lính lắp bắp, không biết phải giải thích ra sao.
"Bắt giữ, đưa về giam trong trại kỷ luật, chờ xét xử theo quân luật." Thanh Phong ra lệnh dứt khoát, giọng không chút khoan nhượng. "Định giết một tù binh đang bị thương và không có khả năng tự vệ là hành vi không thể chấp nhận trong quân đội của ta, bất kể lý do gì."
Hai binh sĩ tuần tra áp giải người lính say rượu đi, để lại Tịnh Yên đứng đó, toàn thân vẫn còn run rẩy vì căng thẳng vừa trải qua. Thanh Phong bước tới, đặt tay lên vai nàng, giọng dịu lại đầy lo lắng.
"Nàng không sao chứ? Ta xin lỗi vì đã không cắt cử đủ người canh gác nghiêm ngặt hơn." Chàng nói.
"Ta ổn." Tịnh Yên đáp, hít một hơi sâu để trấn tĩnh. "Nhưng nếu công tử tới muộn một chút..."
Nàng không nói hết câu, chỉ quay lại nhìn vào trong lều, nơi Bặc Nhi vẫn còn co rúm trong góc, toàn thân run lẩy bẩy vì vừa trải qua giây phút cận kề cái chết. Nàng bước vào, quỳ xuống bên cậu, cố gắng trấn an bằng những cử chỉ nhẹ nhàng dù ngôn ngữ bất đồng.
"Không sao rồi, không sao rồi." Nàng nói, dù biết cậu không hiểu hết ý nghĩa, chỉ có thể cảm nhận qua giọng điệu và ánh mắt của nàng.
Người thông ngôn được gọi tới ngay sau đó, dịch lại những gì Bặc Nhi muốn nói, giọng cậu vẫn còn run rẩy. "Cậu ta nói, cậu ta nghĩ mình sẽ chết đêm nay, giống như những gì người ta vẫn kể về tù binh bị bắt ở phương Nam. Cậu ta hỏi, tại sao cô lại liều mình đứng chắn trước một con dao vì một người xa lạ, một kẻ địch, như vậy."
Tịnh Yên nhìn Bặc Nhi, chọn từng lời cẩn thận trước khi đáp, để người thông ngôn dịch lại. "Nói với cậu ta, ta không đứng đó vì cậu ta là ai. Ta đứng đó vì cậu ta là một người bị thương cần được bảo vệ, và đó là lời thề ta đã mang từ ngày ta bắt đầu học nghề thuốc — cứu người trước, hỏi thân phận sau. Lời thề ấy không có ngoại lệ, dù người trước mặt ta tới từ đâu."
Nghe xong bản dịch, Bặc Nhi im lặng một lúc lâu, ánh mắt cậu nhìn Tịnh Yên với một sự biết ơn sâu sắc pha lẫn kinh ngạc, như thể cậu chưa từng nghĩ một nguyên tắc như vậy có thể tồn tại thực sự giữa một thời loạn lạc đầy hận thù.
Sáng hôm sau, Kỳ Bá Nghiêm triệu tập một cuộc họp khẩn giữa các sĩ quan chỉ huy và đội ngũ y sinh cao cấp để bàn về việc bảo vệ khu giam giữ tù binh tốt hơn. Lư Bạt, dù ban đầu cũng có phần dè dặt về việc chăm sóc tù binh, giờ đây lại lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ sau khi nghe báo cáo về sự việc đêm qua.
"Dù ta cũng từng có người thân mất mạng dưới tay Bắc Địch, ta hiểu quân luật là quân luật, và kỷ cương trong doanh trại không thể bị phá vỡ chỉ vì cảm xúc cá nhân." Lư Bạt nói, giọng trầm nhưng dứt khoát. "Từ nay, khu giam giữ tù binh sẽ có lính canh gác nghiêm ngặt hơn, không ai được phép tự tiện vào mà không có lệnh."
Tịnh Yên ngồi trong cuộc họp, lòng vừa nhẹ nhõm vừa cảm động trước sự ủng hộ bất ngờ ấy. Nàng nhận ra, dù con đường nàng chọn có gây tranh cãi tới đâu, vẫn có những người sẵn sàng đứng về phía lẽ phải, dù điều đó đi ngược lại cảm xúc cá nhân của chính họ.
Sau cuộc họp, khi Tịnh Yên trở lại thăm khám cho Bặc Nhi, nàng nhận thấy vết thương của cậu đang lành lại tốt hơn nhiều so với dự kiến, có lẽ một phần nhờ tinh thần cậu đã ổn định hơn sau đêm kinh hoàng vừa qua. Cậu chỉ vào Bách Thảo Chân Kinh nàng luôn mang theo bên mình, ra hiệu tò mò muốn biết đó là gì.
"Đây là y thư của sư phụ ta để lại." Nàng nói, dù biết cậu không hiểu hết, chỉ mở vài trang cho cậu xem những hình vẽ minh họa thảo dược. Bặc Nhi chỉ vào một loại cây trong hình vẽ, nói gì đó bằng tiếng mẹ đẻ với vẻ phấn khích hiếm hoi, và qua người thông ngôn, Tịnh Yên biết được rằng loại cây ấy cũng mọc phổ biến ở vùng thảo nguyên quê cậu, được người dân nơi đó dùng để chữa các vết thương ngoài da theo một cách hoàn toàn khác với những gì Bách Thảo Chân Kinh ghi lại.
Khoảnh khắc trao đổi nhỏ bé ấy, giữa hai con người từ hai phía chiến tuyến đối nghịch, khiến Tịnh Yên chợt nhận ra một điều mới mẻ — rằng y thuật, dù ở phương Nam hay phương Bắc, dù trong tay người Đông Lam hay người Bắc Địch, vẫn luôn hướng tới cùng một mục đích duy nhất: giữ lại sự sống cho con người, bất kể ranh giới nào con người tự vẽ ra để chia cắt lẫn nhau.
Chiều hôm đó, Tịnh Yên ngồi lại với Thanh Phong bên bờ suối quen thuộc, kể lại cho chàng nghe về cuộc trò chuyện qua thông ngôn với Bặc Nhi, về loại thảo dược mọc chung ở cả hai vùng đất tưởng chừng xa lạ. Thanh Phong lắng nghe chăm chú, ánh mắt chàng trầm ngâm hơn thường lệ.
"Ta đã chiến đấu với Bắc Địch từ năm mười tám tuổi." Chàng nói, giọng chậm rãi như đang hồi tưởng lại cả một quãng đường dài. "Trong suốt những năm ấy, ta chưa từng nghĩ tới việc họ cũng có những đứa trẻ chăn cừu, những gia đình nhỏ mong ngóng con em trở về, giống như binh sĩ của ta vậy. Ta chỉ nhìn thấy họ như một khối kẻ thù đồng nhất, không có gương mặt, không có câu chuyện riêng."
"Có lẽ đó cũng là cách để những người lính giữ được sự quyết đoán cần thiết trên chiến trường." Tịnh Yên nói, hiểu được phần nào gánh nặng trong lời chàng vừa thổ lộ. "Nhưng ta nghĩ, nếu ai cũng có cơ hội nhìn thấy gương mặt thật sự của người bên kia chiến tuyến, có lẽ chiến tranh sẽ khó lòng kéo dài dai dẳng như vậy."
Thanh Phong gật đầu, im lặng một lúc lâu, rồi quay sang nhìn nàng với một ánh mắt đầy suy tư. "Nàng biết không, đôi khi ta tự hỏi, nếu chiến tranh này thực sự kết thúc, liệu những người như Bặc Nhi và những binh sĩ của ta có thể ngồi lại với nhau, chia sẻ một chén trà, kể cho nhau nghe về những loại thảo dược mọc trên quê hương mình, thay vì chĩa gươm giáo vào nhau hay không."
"Ta cũng mong có ngày đó." Tịnh Yên đáp khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dãy núi phân chia hai miền đất. "Nhưng trước khi ngày đó tới, có lẽ điều duy nhất ta có thể làm là giữ vững lời thề của mình, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ giữa một đêm dài tăm tối."
Cả hai ngồi lặng bên nhau một lúc lâu, không nói thêm gì, chỉ để dòng suối chảy róc rách lấp đầy khoảng lặng giữa họ, một khoảng lặng không hề ngượng ngùng mà mang đầy sự thấu hiểu lẫn nhau, thứ đã được xây dựng qua bao tháng ngày cùng chia sẻ những gánh nặng của một thời loạn lạc.
Vài ngày sau, người lính say rượu bị đưa ra xét xử trước hội đồng kỷ luật của doanh trại. Tịnh Yên được mời tới làm chứng, kể lại đầy đủ sự việc đêm hôm ấy. Đứng trước hội đồng, nàng không hề có ý định trả thù hay khiến hình phạt trở nên nặng nề hơn, chỉ trình bày sự thật một cách khách quan nhất có thể.
"Con hiểu rằng anh ấy hành động trong lúc đau khổ và tức giận vì mất người thân." Nàng nói trước hội đồng, giọng điềm tĩnh. "Con không xin hội đồng nương tay, nhưng cũng mong hội đồng cân nhắc tới hoàn cảnh, để hình phạt vừa đủ răn đe, vừa không dập tắt hoàn toàn một con người vẫn còn có thể phục vụ đất nước theo cách khác."
Lời đề nghị ấy khiến không ít người trong hội đồng ngạc nhiên, kể cả Lư Bạt vốn đã chuẩn bị tinh thần cho một lời buộc tội gay gắt hơn. Cuối cùng, người lính bị giáng chức, phạt lao dịch nặng trong ba tháng thay vì bị tống giam dài hạn như quân luật cho phép, một phần nhờ chính lời khai đầy bao dung của Tịnh Yên trước hội đồng.
Khi rời khỏi phòng xét xử, người lính ấy tìm tới gặp nàng, cúi đầu thật thấp, giọng nghẹn ngào. "Ta xin lỗi vì đêm đó. Ta không ngờ cô lại xin cho ta giảm nhẹ hình phạt, sau tất cả những gì ta đã làm."
"Ta không xin giảm nhẹ vì anh xứng đáng, mà vì ta tin ai cũng còn cơ hội để sửa sai." Tịnh Yên đáp, ánh mắt chân thành. "Hy vọng anh sẽ dùng cơ hội đó cho điều tốt đẹp hơn."
Người lính gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ quay đi, mang theo trong lòng một bài học mà có lẽ cả đời anh sẽ không bao giờ quên, về lòng bao dung của một cô lang y trẻ tuổi mà anh từng suýt làm hại chỉ vì một phút nông nổi của cơn giận dữ chưa nguôi.