Chương 58
Chương 58 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Công Đường Giữa Triều
Đại sảnh xét xử của Hình Bộ đông nghẹt người từ sáng sớm, không chỉ các quan lại liên quan trực tiếp tới vụ án, mà cả một số y sinh Thái Y Viện cùng vài người hiếu kỳ trong giới quan trường cũng tìm cách len vào để chứng kiến một phiên tòa hiếm có — một vụ việc liên quan tới an nguy của một phi tần được sủng ái trong cung, xét xử một nữ y sinh mang theo một tín vật bí ẩn từ hai mươi năm trước.
Tịnh Yên được dẫn vào đại sảnh trong bộ y phục đơn giản màu lam quen thuộc, tay không còn vướng xích, theo đúng quy định dành cho bị cáo trong ngày xét xử chính thức. Nàng đứng giữa sảnh, ngẩng cao đầu, cố giữ vững tinh thần dù cảm nhận rõ hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình từ mọi hướng.
Vị quan chủ trì phiên xử, một người đứng tuổi gương mặt nghiêm khắc nhưng không mang vẻ thù địch, ngồi trên cao giữa đại sảnh, hai bên là các phụ thẩm gồm đại diện Hình Bộ và một số quan lại được cử tới từ các bộ khác để đảm bảo tính công bằng. Chung Bá Trình cũng có mặt trong hàng ghế quan sát, ánh mắt ông ta lạnh lùng dõi theo mọi diễn biến, khiến Tịnh Yên không khỏi cảm thấy bất an trước sự hiện diện ấy.
"Đỗ Tịnh Yên, ngươi bị buộc tội cố ý phối thuốc sai, gây nguy hại nghiêm trọng tới tính mạng Tĩnh Tần nương nương." Vị quan chủ trì tuyên đọc cáo trạng, giọng vang khắp đại sảnh. "Ngươi có lời khai gì để tự biện hộ không?"
"Bẩm đại nhân, con hoàn toàn vô tội." Tịnh Yên đáp, giọng rõ ràng, không chút run rẩy. "Con xin phép được trình bày bằng chứng y khoa để chứng minh điều đó."
Được sự đồng ý của vị quan chủ trì, Tịnh Yên bắt đầu trình bày lập luận đã chuẩn bị kỹ càng suốt những đêm không ngủ trong ngục tối. Nàng mô tả chi tiết quy trình sắc thuốc bổ khí huyết nàng vẫn áp dụng suốt thời gian túc trực, đối chiếu với đặc điểm màu sắc, độ đặc của cặn thuốc tìm thấy trong chiếc chén vật chứng, chỉ ra những khác biệt rõ rệt không thể là kết quả từ chính tay nàng chuẩn bị.
"Xin mời các vị Ngự y có mặt tại đây thẩm định trực tiếp." Nàng nói, ra hiệu cho vật chứng được đưa ra giữa đại sảnh.
Ba vị Ngự y được chỉ định thẩm định, trong đó có Ngạn Bá Thuyên, lần lượt kiểm tra kỹ lưỡng cặn thuốc còn sót lại, so sánh với một mẫu thuốc mới được Tịnh Yên sắc lại theo đúng công thức và thói quen thường ngày của mình ngay trước sự chứng kiến của tòa.
"Bẩm đại nhân, con xác nhận, mẫu thuốc trong chén vật chứng có màu sắc sẫm hơn, độ đặc cũng khác biệt rõ rệt so với mẫu thuốc Đỗ y sinh vừa sắc lại theo đúng thói quen của mình." Ngạn Bá Thuyên nói, giọng vang rõ trước cả đại sảnh, một sự can đảm hiếm hoi so với thái độ dè dặt ông vẫn thể hiện suốt thời gian qua. "Với kinh nghiệm hơn ba mươi năm hành nghề, con có thể khẳng định, đây là hai cách sắc thuốc khác nhau, khó có thể xuất phát từ cùng một người thực hiện."
Tiếng xì xào bàn tán lan khắp đại sảnh trước lời chứng thực bất ngờ này. Vị quan chủ trì gõ nhẹ búa gỗ, yêu cầu trật tự, rồi quay sang hỏi thêm hai vị Ngự y còn lại, cả hai đều xác nhận nhận định tương tự, dù có phần dè dặt hơn Ngạn Bá Thuyên.
"Vậy nếu không phải Đỗ y sinh trực tiếp chuẩn bị, ai đã đánh tráo chén thuốc?" Vị quan chủ trì hỏi, ánh mắt nghiêm nghị quét khắp đại sảnh.
Đây chính là lúc Tịnh Yên mời gọi nhân chứng tiếp theo. Âu Bá Tường bước ra giữa đại sảnh, gương mặt căng thẳng nhưng giọng nói vẫn giữ được sự vững vàng cần thiết khi thuật lại việc mình đã quay lại Dược Khố đêm hôm đó, nhìn thấy một bóng người lạ mặc y phục cung nữ đứng gần khu vực để thuốc, dù không nhìn rõ mặt.
"Ngươi vì sao trước đây không khai báo chi tiết này?" Vị quan chủ trì hỏi gắt, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Âu Bá Tường.
"Bẩm đại nhân, con sợ bị nghi ngờ liên đới nên đã im lặng, đó là sai lầm của con, con xin nhận mọi hình phạt vì tội che giấu lời khai." Âu Bá Tường cúi đầu nhận lỗi, giọng chân thành. "Nhưng con không thể tiếp tục im lặng khi biết rõ, sự im lặng của mình có thể khiến một người vô tội phải chịu oan."
Chung Bá Trình, từ hàng ghế quan sát, đột nhiên đứng dậy, giọng gay gắt. "Đây chỉ là lời khai của một kẻ từng nói dối, làm sao có thể tin được? Có lẽ hai người này đã thông đồng với nhau để bịa đặt câu chuyện, hòng chạy tội cho bị cáo."
"Đại nhân Ngự sử, đây là phiên xét xử của Hình Bộ, không phải nơi để đại nhân can thiệp vào lời khai của nhân chứng khi chưa được tòa cho phép." Vị quan chủ trì đáp, giọng cứng rắn bất ngờ, khiến Chung Bá Trình phải miễn cưỡng ngồi xuống, gương mặt tối sầm vì tức giận.
Kính Bá Văn, với tư cách Chưởng viện Thái Y Viện, cũng được mời lên trình bày thêm về năng lực và phẩm hạnh của Tịnh Yên trong suốt thời gian nàng công tác tại viện, nhấn mạnh việc nàng luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy trình kiểm tra thuốc trước khi cho bệnh nhân dùng, một thói quen cẩn trọng hiếm thấy ngay cả ở những Ngự y kỳ cựu.
Đỉnh điểm của phiên xét xử tới khi Nhược Trân, dù không có nghĩa vụ phải xuất hiện trực tiếp, cũng bất ngờ có mặt tại đại sảnh, khiến cả tòa án phải đứng dậy hành lễ. Bà không nói nhiều, chỉ trình bày ngắn gọn về việc phát hiện số bạc bất minh cùng ký hiệu lạ trong phòng riêng của thái giám Lộ Tam, người đã tự vẫn ngay trước thềm phiên xử, đặt ra nghi vấn nghiêm trọng về khả năng có một âm mưu lớn hơn đứng sau toàn bộ vụ việc.
"Ta không yêu cầu tòa phải kết luận ngay về âm mưu ấy trong ngày hôm nay." Nhược Trân nói, giọng đầy uy nghiêm. "Nhưng ta yêu cầu tòa xem xét một cách công tâm nhất, dựa trên toàn bộ bằng chứng đã được trình bày, rằng liệu một y sinh trẻ tuổi, chưa từng có tiền án tiền sự, luôn thể hiện sự cẩn trọng tuyệt đối trong công việc, có thực sự là kẻ chủ mưu của một vụ đầu độc tinh vi tới mức này hay không, hay nàng chỉ đơn thuần là một con tốt bị đẩy vào giữa một ván cờ lớn hơn nhiều."
Đại sảnh chìm trong im lặng nặng nề sau lời phát biểu ấy. Vị quan chủ trì nhìn quanh một lượt, rồi tuyên bố tạm dừng phiên xử để hội đồng xét xử cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng, dự kiến sẽ công bố vào sáng hôm sau.
Trước khi phiên xử tạm dừng, vị luật quan đại diện biện hộ cho Tịnh Yên còn kịp trình bày thêm một điểm quan trọng, nhấn mạnh rằng động cơ gây án của bị cáo hoàn toàn không tồn tại — nàng không có bất cứ mối tư thù nào với Tĩnh Tần, ngược lại chính nàng là người đầu tiên phát hiện và cấp cứu kịp thời cho bà trong đêm trúng độc đầu tiên, một hành động mâu thuẫn hoàn toàn với giả thuyết cố ý hãm hại.
"Nếu bị cáo thực sự muốn hại Tần nương, tại sao lại phải ra sức cứu chữa bà suốt gần một tháng trời, thức trắng không biết bao đêm, để rồi tự tay gây ra một sai lầm chết người ngay trước mắt mọi người, vào đúng đêm mình trực ca một mình?" Vị luật quan lập luận, giọng vang khắp đại sảnh. "Logic ấy hoàn toàn phi lý. Ngược lại, mọi tình tiết đều cho thấy dấu hiệu của một kẻ khác, lợi dụng chính sự tin tưởng dành cho bị cáo để thực hiện hành vi của mình rồi đổ tội lên đầu nàng."
Một vài quan phụ thẩm gật gù trước lập luận này, ghi chép cẩn thận vào sổ tay riêng. Vị quan chủ trì lắng nghe với vẻ mặt trầm ngâm, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang phía Tịnh Yên như đang cố gắng đọc vị sự chân thành trong ánh mắt nàng.
Tĩnh Tần, dù sức khỏe vẫn còn yếu, cũng đã gửi một bức thư ngắn có đóng dấu triện riêng của mình tới phiên tòa, được một cung nữ thân cận đọc to trước đại sảnh, xác nhận rằng trong suốt thời gian được Tịnh Yên chăm sóc, bà chưa từng cảm thấy bất cứ điều gì đáng ngờ, ngược lại luôn cảm nhận được sự tận tâm và cẩn trọng hiếm có từ vị y sinh trẻ tuổi ấy. Bức thư ấy, dù ngắn ngủi, lại mang một sức nặng đặc biệt trước tòa, bởi nó xuất phát trực tiếp từ chính nạn nhân của vụ việc — người có quyền căm hận Tịnh Yên nhất nếu thực sự tin nàng là thủ phạm, nhưng lại chọn cách lên tiếng bênh vực.
Khi được dẫn trở về đại lao chờ đợi kết quả, Tịnh Yên đi ngang qua hàng ghế nơi Thanh Phong ngồi, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không một lời nói nào được trao đổi, nhưng trong đó chứa đựng đủ mọi niềm tin và hy vọng mà cả hai đang cùng nhau gửi gắm vào phán quyết sắp tới — một phán quyết không chỉ định đoạt số phận của riêng nàng, mà còn là bước ngoặt đầu tiên trên con đường phanh phui một sự thật đã bị chôn giấu quá lâu giữa chốn kinh kỳ hoa lệ nhưng đầy bóng tối này, một sự thật mà nàng tin, đêm nay, đang đến gần hơn bao giờ hết.