Chương 89
Chương 89 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Rạng Đông Sau Cơn Bão
Hai mũi tấn công còn lại mà Đại Hãn Truy Phong dự trù không ập tới ngay lập tức như mọi người lo sợ. Thay vào đó, suốt bốn ngày sau trận đánh đêm không trăng, quân Bắc Địch chỉ duy trì vòng vây, thỉnh thoảng quấy nhiễu bằng những đợt bắn tên lẻ tẻ, như thể đang chờ đợi một điều gì đó — có lẽ chính là tin tức về tình trạng dịch bệnh và kiệt quệ bên trong thành mà các toán do thám của chúng liên tục thu thập được.
Trong khoảng lặng tạm thời ấy, Tịnh Yên cùng đội ngũ của mình tận dụng từng khắc để củng cố lại công tác phòng dịch. Nhờ những biện pháp cách ly và xử lý nguồn nước được áp dụng quyết liệt, số ca bệnh mới bắt đầu có dấu hiệu chững lại, dù số người đã nhiễm bệnh trước đó vẫn cần được chăm sóc sát sao trong nhiều ngày tới trước khi có thể coi là an toàn.
"Đường cong dịch bệnh đang đi xuống." Lệnh Hồ Bá Tuyền báo cáo trong buổi họp sáng, giọng ông giờ đây đã hoàn toàn khác so với sự hoài nghi ban đầu, mang theo một sự nể phục không che giấu. "Nếu không có những biện pháp Đỗ y sinh đề xuất từ những ngày đầu tiên, ta không dám tưởng tượng con số thương vong vì dịch bệnh sẽ khủng khiếp tới mức nào giữa lúc thành đang bị vây hãm thế này."
Tuy nhiên, niềm an ủi nhỏ nhoi ấy nhanh chóng bị phủ bóng bởi một phát hiện gây phẫn nộ khác. Trong lúc kiểm kê lại kho thuốc dự trữ chính của Thái Y Viện để lên kế hoạch phân phối cho những ngày tiếp theo, Lệnh Hồ Bá Tuyền phát hiện một phần không nhỏ số thuốc quý — vốn được ghi nhận trong sổ sách là đã cấp phát hết cho các trạm cứu thương từ nhiều ngày trước — vẫn còn nguyên trong một kho phụ ít người biết tới, dưới sự quản lý trực tiếp của một viên quan thuộc Hộ Bộ được Cận Bá Thông cài cắm vào vị trí giám sát kho từ trước khi chiến sự nổ ra.
"Ngay cả khi đã bị tước quyền điều động lương thảo, hắn vẫn còn cách để phá hoại từ trong bóng tối." Kính Bá Văn nói, giọng giận dữ hiếm hoi, khi tin tức được báo lên. "Đây không còn là tham nhũng vì lợi ích cá nhân nữa, đây là hành vi cố ý làm suy yếu khả năng phòng thủ của chính kinh thành giữa lúc lâm nguy — một tội danh không gì có thể biện minh nổi."
Nhược Trân, sau khi nhận được báo cáo, lập tức cho người bắt giữ viên quan quản kho cùng toàn bộ nhân sự liên quan, đồng thời cho niêm phong khu kho phụ để điều tra kỹ lưỡng. Bằng chứng lần này rõ ràng và trực tiếp tới mức không ai, kể cả những quan lại từng có thiện cảm hoặc chịu ơn Cận Bá Thông trong quá khứ, còn có thể tìm cách bào chữa cho hắn.
Buổi chiều cùng ngày, một tin tức khác mang lại chút ánh sáng hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng — một đội quân tiếp viện từ Nghinh Phong, do chính Đinh Bá Khâm dẫn đầu, đã tìm được đường len lỏi qua vòng vây lỏng lẻo ở phía Nam, nơi quân Bắc Địch tập trung ít lực lượng hơn, để tiến vào kinh thành mang theo lương thực, thuốc men và một đội quân tinh nhuệ đã dày dạn kinh nghiệm chiến trận sau nhiều tháng trấn giữ ải Long Môn.
"Ta nghe tin Nghinh Phong lâm nguy, không thể ngồi yên." Đinh Bá Khâm nói, khi được dẫn tới trình diện Vệ Khải Trạch ngay tại sở chỉ huy, gương mặt ông lấm lem bụi đường nhưng ánh mắt vẫn rực sáng quyết tâm. "Lư Bạt đồng ý để ta dẫn một phần quân tinh nhuệ nhất tới đây, tin rằng kinh thành đang cần chúng ta hơn bất cứ nơi nào khác lúc này."
Sự xuất hiện của đội quân tiếp viện không chỉ mang lại nguồn lực vật chất quý giá, mà còn tiếp thêm tinh thần to lớn cho toàn bộ lực lượng phòng thủ đang mệt mỏi sau nhiều ngày cầm cự. Vệ Khải Trạch, sau khi nghe báo cáo đầy đủ, quyết định tận dụng thời cơ này để tổ chức một đợt phản công có tính toán, thay vì tiếp tục thế phòng thủ bị động như trước.
Trận phản công diễn ra vào một buổi sáng sương mù dày đặc, khi tầm nhìn hạn chế trở thành lợi thế bất ngờ cho quân Đông Lam. Thanh Phong, dù cánh tay vẫn còn quấn băng, kiên quyết xin tham gia chỉ huy một mũi đánh bọc sườn cùng với đội quân tinh nhuệ của Đinh Bá Khâm, tận dụng sự am hiểu địa hình và kinh nghiệm phối hợp đã có từ những ngày cùng chiến đấu ở Nghinh Phong.
Trận đánh diễn ra ác liệt trong gần trọn một ngày, nhưng nhờ yếu tố bất ngờ và tinh thần chiến đấu được củng cố, quân Đông Lam dần chiếm được ưu thế, đẩy lùi một phần đáng kể lực lượng bao vây, buộc Đại Hãn Truy Phong phải cho lui quân về củng cố lại vị trí xa hơn khỏi tường thành. Giữa cuộc rút lui hỗn loạn của quân địch, Thanh Phong nhận ra một gương mặt quen thuộc giữa hàng ngũ đối phương — chính là tướng Khắc Đô, người từng dẫn đường cho Tịnh Yên tới thôn Gò Sậy tìm chàng.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa cơn hỗn loạn của trận đánh, khi một toán binh sĩ Đông Lam vây được một nhóm nhỏ quân địch bị thương không còn khả năng chiến đấu, Thanh Phong ra lệnh cho họ hạ vũ khí đầu hàng thay vì tiêu diệt, nhớ tới lời kể của Tịnh Yên về sự tôn trọng mà Khắc Đô từng dành cho nàng giữa doanh trại địch. Từ xa, ông ta nhìn thấy cảnh ấy, khẽ gật đầu một cái trước khi quay ngựa rút lui cùng tàn quân, như một lời cảm ơn thầm lặng không cần nói thành lời.
Ngay trong đêm sau trận phản công thắng lợi, giữa dòng người tị nạn hỗn loạn đang cố lợi dụng tình hình để trà trộn ra khỏi thành tìm đường sống, đội tuần tra của Tôn Bá Nghi bắt được một người đàn ông cải trang vụng về, cố lẩn trốn qua một cổng phụ ít người canh gác. Khi bị áp giải về thẩm vấn, người này cuối cùng cũng phải thừa nhận danh tính thật của mình — chính là Chu Đắc Hoành, viên Đốc lương đã trốn thoát khỏi Nghinh Phong nhiều tháng trước, không ngờ lại lẩn trốn ngay trong chính kinh thành suốt thời gian qua, chờ cơ hội hỗn loạn để tìm đường thoát thân lần nữa.
"Đưa hắn về giam giữ nghiêm ngặt." Nhược Trân ra lệnh khi nhận được tin, giọng đầy quyết đoán. "Lần này, sẽ không có cơ hội thứ hai để hắn trốn thoát nữa. Ta muốn hắn khai báo toàn bộ những gì hắn biết, trước khi phiên xét xử Cận Bá Thông được tiếp tục."
Tin tức về việc bắt được Chu Đắc Hoành nhanh chóng lan tới tai Tịnh Yên khi nàng đang ở trạm cứu thương, đôi tay đang băng bó cho một thương binh vừa được đưa tới sau trận đánh. Nàng khựng lại một khắc, cảm nhận rõ trái tim mình đập nhanh hơn trước tin tức ấy — kẻ đã trực tiếp giữ lại thuốc men khiến bao người ở Nghinh Phong phải chết oan, và có lẽ, cũng là người nắm giữ chìa khóa cuối cùng để xác nhận mối liên hệ giữa dịch Tháng Bảy năm xưa và âm mưu của Cận Bá Thông, giờ đây cuối cùng cũng đã sa lưới.
Nàng hoàn tất công việc đang dang dở, rồi đứng lặng một lúc nhìn ra bầu trời đêm đã bắt đầu quang đãng trở lại sau nhiều ngày âm u vì khói lửa chiến trận, cảm nhận rõ một điều gì đó đang dần khép lại — không phải kết thúc hoàn toàn, nhưng chắc chắn là bước ngoặt quan trọng nhất kể từ ngày nàng bắt đầu hành trình lật tẩy sự thật cách đây đã rất lâu.
Đêm đó, Thanh Phong tìm tới trạm cứu thương sau khi đã bàn giao xong công việc chiến trận cho các phó tướng, tìm thấy Tịnh Yên đang ngồi nghỉ tạm trên một chiếc ghế gỗ ngoài hiên, đôi mắt nhắm nghiền vì kiệt sức nhưng tay vẫn còn cầm chặt một cuộn băng gạc như thể sẵn sàng bật dậy bất cứ lúc nào có ca cấp cứu mới.
"Nàng nên vào trong nghỉ ngơi đàng hoàng." Chàng nói khẽ, ngồi xuống bên cạnh, không đánh thức nàng ngay mà chỉ lặng lẽ quan sát gương mặt hốc hác vì nhiều đêm thiếu ngủ.
Tịnh Yên hé mắt, nhận ra chàng, khẽ mỉm cười mệt mỏi. "Ta chỉ định chợp mắt một lát." Nàng nói. "Nghe nói trận phản công thắng lợi, và cả tin về Chu Đắc Hoành bị bắt nữa. Có lẽ, đây là ngày tốt lành nhất chúng ta có được kể từ khi cuộc vây thành bắt đầu."
"Ta cũng nghĩ vậy." Thanh Phong đáp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời nơi ánh sao đã bắt đầu ló dạng qua lớp mây tan dần. "Nhưng ta biết, Đại Hãn Truy Phong sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Cha ta nói, hắn là kẻ kiêu ngạo, và những kẻ kiêu ngạo khi bị dồn vào thế bí thường trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết."
"Chúng ta sẽ đối mặt với bất cứ điều gì hắn còn toan tính, giống như chúng ta đã đối mặt với mọi thứ từ trước tới giờ." Tịnh Yên nói, giọng đã lấy lại phần nào sự vững vàng dù cơ thể vẫn rã rời. "Nhưng tối nay, ít nhất, hãy để ta tận hưởng một chút bình yên hiếm hoi này, dù chỉ trong chốc lát."
Chàng khẽ gật đầu, vòng tay lành lặn ôm nhẹ lấy vai nàng, cả hai cùng ngồi lặng lẽ dưới bầu trời đêm đang dần quang đãng, không cần thêm lời nào, chỉ có hơi ấm truyền qua từ cái ôm giản dị ấy đủ để xoa dịu phần nào những căng thẳng dồn nén suốt bao ngày qua, trước khi cả hai buộc phải trở lại với những trách nhiệm đang chờ đợi vào ngày mai.