Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
8 phút đọc

Chương 60

Chương 60 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Tin Từ Phương Bắc

Kinh thành Yên Phụng, chỉ vài giờ sau khi tin tức về đợt tấn công của Bắc Địch lan ra, đã đổi khác hoàn toàn so với không khí nhộn nhịp thường ngày. Tiếng trống báo động vang lên từ các vọng gác trên tường thành, đoàn quân xa chở lương thảo và khí giới nối đuôi nhau hướng về phía cổng Bắc, gương mặt người dân qua lại đều mang một vẻ lo âu khó giấu, khác hẳn với sự thanh bình giả tạo đã bao trùm thành phố suốt những tháng ngày Tịnh Yên bị giam cầm.

Tịnh Yên trở về Thái Y Viện trong tư thế hoàn toàn khác so với ngày nàng bị áp giải rời đi — không còn là một tội nhân chờ xét xử, mà là một y sinh vừa được minh oan, được cả viện đón nhận với một sự nể trọng mới mẻ. Nhưng nàng không có nhiều thời gian để tận hưởng cảm giác ấy, bởi ngay lập tức, mọi tâm trí trong viện đều dồn vào việc chuẩn bị nhân lực và vật lực chi viện cho tuyến biên ải đang lâm nguy.

"Đại Hãn Truy Phong đã đưa hơn năm vạn quân vượt qua tuyến phòng ngự phía Tây, đánh thẳng vào ải Long Môn với một quy mô chưa từng thấy trong nhiều năm qua." Kính Bá Văn thông báo trong buổi họp khẩn cấp toàn viện, giọng ông nặng trĩu. "Triều đình đã ra lệnh điều động thêm quân y viện chi viện, Thái Y Viện được giao nhiệm vụ cử một đội ngũ y quan giàu kinh nghiệm tiến thẳng ra tiền tuyến trong thời gian sớm nhất."

Tịnh Yên bước ra giữa buổi họp, không chút do dự. "Con xin tình nguyện tham gia đội ngũ chi viện, thưa Chưởng viện đại nhân. Con từng có nhiều năm kinh nghiệm tại quân y viện ải Long Môn, hiểu rõ địa hình và điều kiện chiến trường nơi đó hơn phần lớn các Ngự y khác trong viện."

Kính Bá Văn nhìn nàng một lúc, ánh mắt ông chứa đựng cả sự lo lắng lẫn một niềm tin tưởng tuyệt đối. "Ta đồng ý." Ông nói, không cần cân nhắc thêm. "Ngươi sẽ dẫn đầu một tổ y sinh nhỏ, cùng phối hợp với quân y viện tại chỗ. Ta cũng sẽ cử Ngạn thái y đi cùng, kinh nghiệm của ông ấy sẽ rất cần thiết trong tình huống chiến sự cấp bách."

Ngạn Bá Thuyên, đứng trong hàng, khẽ gật đầu nhận lệnh, ánh mắt ông khi nhìn Tịnh Yên mang theo một sự đồng lòng mới mẻ, khác hẳn sự dè dặt xa cách những ngày đầu. "Ta sẽ đi." Ông nói ngắn gọn. "Đã tới lúc, những gì ta có thể làm, không chỉ là giữ im lặng nữa."

Buổi chiều hôm đó, trước khi lên đường, Tịnh Yên tranh thủ ghé qua đại lao cũ một lần cuối, không phải để thăm ai, mà để gặp lại vị luật quan đã biện hộ cho mình, gửi lời cảm tạ chân thành, và ghé qua nơi ở của Sử Văn Cẩn để trao lại toàn bộ những ghi chép nàng đã thu thập được về vụ lương cứu tế năm xưa, nhờ ông cất giữ an toàn trong lúc nàng vắng mặt.

"Cô nương cứ yên tâm ra tiền tuyến." Sử Văn Cẩn nói, nhận lấy tập giấy tờ với một sự trân trọng đặc biệt. "Ta sẽ giữ gìn cẩn thận, chờ ngày cô nương trở về tiếp tục con đường còn dang dở này."

Buổi tối, Thanh Phong tìm tới gặp Tịnh Yên tại khu nhà khách, lần này không cần phải lén lút như những lần trước, bởi cả hai đều sắp cùng lên đường về phía Bắc — chàng trở lại quân ngũ để hỗ trợ phòng thủ, nàng gia nhập đội quân y chi viện.

"Chúng ta lại cùng nhau tới ải Long Môn." Thanh Phong nói, một nụ cười khẽ nở trên môi dù ánh mắt vẫn còn nặng trĩu lo âu trước tình hình chiến sự. "Chỉ là lần này, hoàn cảnh khác hẳn lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nơi đó."

"Đúng vậy." Tịnh Yên đáp, khẽ mỉm cười. "Lần đó, ta chỉ là một cô học trò mới theo sư phụ hành y giữa chiến trận, còn chưa biết trước mắt mình sẽ là những gì. Giờ đây, ta đã học được nhiều hơn, đã trải qua nhiều hơn, và ta tin, mình đã sẵn sàng hơn để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước."

Thanh Phong nhìn nàng, ánh mắt chàng chan chứa một niềm tự hào lẫn xót xa khó tả trước những gì nàng đã phải trải qua chỉ trong vài tháng ngắn ngủi kể từ ngày đặt chân tới kinh thành — từ một y sinh đầy hoài bão, tới một tội nhân chờ xét xử, và giờ đây, một lần nữa trở thành người chuẩn bị dấn thân vào chiến trường khốc liệt.

"Về chuyện Cận Bá Thông..." Chàng nói, giọng trầm xuống. "Ta biết chúng ta buộc phải tạm gác lại việc truy tìm sự thật, nhưng ta muốn nàng biết, ta sẽ không bao giờ quên cái tên ấy. Khi cuộc chiến này qua đi, dù phải mất bao lâu, ta sẽ cùng nàng tìm cho ra toàn bộ sự thật, và buộc ông ta phải trả giá cho những gì đã gây ra."

"Ta cũng vậy." Tịnh Yên đáp, giọng kiên định. "Nhưng ngay lúc này, có những mạng sống cấp bách hơn cần chúng ta cứu giúp. Sự thật, dù đau đớn tới đâu, đã chờ đợi hai mươi năm, nó có thể chờ thêm một thời gian nữa. Nhưng những người lính đang chờ được cứu chữa ngoài chiến trường, thì không thể chờ đợi thêm một khắc nào."

Trước khi rời khu nhà khách, Âu Bá Tường tìm tới gặp Tịnh Yên, dáng vẻ có phần lúng túng như mọi lần muốn bày tỏ điều gì đó chân thành. "Ta không được chọn đi cùng đoàn chi viện lần này, Chưởng viện đại nhân giữ ta lại để phụ trách công việc còn dang dở trong viện." Hắn nói. "Nhưng ta muốn ngươi biết, kể từ hôm ở tòa, ta đã nhìn nhận ngươi khác hẳn trước đây. Ngươi đi bình an, và đừng để những kẻ như ta từng đối xử tệ với ngươi làm ngươi quên mất, viện này vẫn còn nhiều người trân trọng những gì ngươi đã làm."

"Ta sẽ không quên." Tịnh Yên đáp, mỉm cười chân thành. "Cảm ơn ngươi vì lời khai hôm đó, Âu huynh. Nếu không có nó, có lẽ mọi chuyện đã đi theo một hướng khác hẳn."

Đêm cuối cùng trước khi lên đường, Tịnh Yên còn tranh thủ viết một bức thư dài gửi cho Nhược Lan nơi quân y viện ải Long Môn cũ, dù biết lá thư có thể sẽ tới sau khi chính nàng đã đặt chân tới đó, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra suốt mấy tháng qua — từ buổi diện kiến đầu tiên với Kính Bá Văn, tới vụ án oan khuất, tới cái tên Cận Bá Thông vừa được hé lộ. Nàng viết, tay run nhẹ vì xúc động, rằng dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, nàng chưa từng một lần hối hận vì đã rời khỏi mái nhà quen thuộc nơi biên ải để bước chân vào chốn kinh kỳ đầy thử thách này, bởi chính những thử thách ấy đã giúp nàng trưởng thành hơn, vững vàng hơn, và tiến gần hơn tới sự thật mà nàng đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời mình.

Sáng hôm sau, đoàn quân y chi viện của Thái Y Viện tập trung tại quảng trường trước cổng thành, chuẩn bị lên đường về phía Bắc. Tịnh Yên đứng giữa đoàn người, khoác lên mình bộ y phục quân y mới, bên hông đeo bộ dụng cụ phẫu thuật Vũ Khắc Tuân từng tặng, trong tay nải vẫn còn nguyên vẹn Bách Thảo Chân Kinh và nửa mảnh ngọc phù hạc trắng — những di sản đã cùng nàng đi qua bao thăng trầm suốt hành trình dài từ làng chài Lạch Dừa nhỏ bé.

Kính Bá Văn và Nhược Trân cùng có mặt tiễn đưa, ánh mắt cả hai đều mang theo một sự tin tưởng lẫn lo lắng khó tránh khỏi trước một chặng đường đầy hiểm nguy phía trước.

"Đi bình an, và trở về bình an." Kính Bá Văn nói, giọng hiếm hoi mang theo sự ấm áp trọn vẹn. "Thái Y Viện sẽ chờ ngươi trở về, cùng với toàn bộ sự thật chúng ta còn dang dở."

"Ta sẽ tiếp tục âm thầm thu thập thêm bằng chứng trong lúc các ngươi ở tiền tuyến." Nhược Trân nói thêm, ánh mắt bà sắc bén như thường lệ. "Cận Bá Thông sẽ không thể mãi mãi giấu mình trong bóng tối. Khi các ngươi trở về, ta hy vọng chúng ta sẽ có đủ những gì cần thiết để đưa ông ta ra ánh sáng công lý."

Đoàn người lên đường khi ánh mặt trời vừa ló dạng sau những mái cung điện nguy nga của kinh thành Yên Phụng, hướng thẳng về phía Bắc, nơi tiếng vó ngựa của quân Bắc Địch đang vang lên như một cơn bão sắp ập tới. Tịnh Yên ngồi trên xe, nhìn lại một lần cuối tấm biển đề tên Thái Y Viện đang khuất dần phía sau, lòng mang theo một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi lo âu trước chiến sự sắp tới, niềm tự hào vì đã vượt qua được oan khuất, và một quyết tâm sắt đá rằng, dù con đường phía trước có bao nhiêu chông gai, nàng cũng sẽ không bao giờ từ bỏ lời thề mình đã mang theo suốt cả hành trình — cứu người trước, hỏi thân phận sau, và không bao giờ để sự thật mãi mãi chìm trong bóng tối.

Xa xa phía chân trời, những đám mây xám đang tụ lại, báo hiệu một cơn bão lớn không chỉ của thiên nhiên, mà của cả một thời cuộc đang chuyển mình dữ dội, cuốn theo mọi số phận, mọi lời thề, mọi bí mật còn dang dở vào giữa một vòng xoáy mới, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa công lý và tội ác, sẽ còn được thử thách khắc nghiệt hơn bất cứ điều gì Tịnh Yên từng trải qua trong suốt hành trình dài đã qua kể từ ngày rời khỏi ngôi làng chài nhỏ bé năm nào.

Đã sao chép liên kết chương